Point of View …

lại nhận ra vài cái tập khí cũ trong mình. Tiếng Anh là musters, tức một cái mẫu nào đó, cũng rất trúng.
Chúng chắc vẫn lởn vởn hàng mấy chục năm nay, nhưng mình nhìn nhận chúng khác thôi.
Cách nhìn nhận quyết định ta sẽ bị bức xúc hay không.

Cả ngày bức xúc 10, 15 cái thì còn tạm, chớ bức xúc > 50 cái là nhiều ha, đời tối mù ha heheh.

Đôi khi mình nhận ra lỗi của một parties nào đó, report, và nhận được phản hồi.
Bạn luôn có thể nhận ra tầm nghĩ của người phản hồi.
Có người có khả năng đặt mình vào khá nhiều roles, và với mỗi role họ đưa ra một giải pháp.
Có người chỉ chăm chăm chứng minh mình đúng hahah. Kệ khách hàng cần gì, cứ phải gân cổ lên cãi là mình đúng cái đã.
Kiểu tôi quét bẩn vì cái chổi của tôi nó bị rách một mẩu.

Tốt thôi, luôn nên đưa thông tin rành mạch về lý do, vì khách hàng cũng là con người.
Khi nhận đủ thông tin, biết họ được tôn trọng và giúp đỡ khi có thể, họ sẵn sàng thông cảm và chờ đợi.
Nhưng đưa ra thông tin khác với gân cổ ra cãi tôi đúng.
Ai quan tâm? Về cái việc bạn đúng ấy. Người ta quan tâm mọi thứ của họ chạy.

Cái xu hướng gân cổ này hầu như ai cũng có.
Ngay ở trong một cái nhà có vài mống cũng vậy.
Câu hỏi thường là “sao …” và câu trả lời thường là “vì…” – chẳng hạn “vì không có thời gian” hahah.
Trong khi đơn giản nhất là trả lời “xin lỗi, XYZ quên, để XYZ làm bây giờ hay sau W giờ” rồi cố gắng mà thực hiện.
Và sau đó đưa ra lý do – vội, không có thời gian. Sẽ có người sẵn sàng xắn tay áo lên làm giúp.

Cái vế gân cổ này phần lớn ai cũng nhìn ra rồi.
Cái vế khác – bức xúc hay không, khi tiếp xúc với cái gân cổ này.

Người coi cuộc sống như cuộc gì gì đó, họ không bức xúc đâu.
Họ nhìn rõ và chấp nhận mức nhìn nhận của những người xung quanh.
Mức đang ở gân cổ, thì họ gân cổ thôi. Cãi nhau không đem lại gì, chỉ tổ cổ cả 2 đều bị sái.
Nên muốn để việc chạy ấy, cần khen đúng chỗ (họ đã mất thời gian giúp mình, logic của họ rất tốt), và đưa ra yêu cầu rõ ràng hơn, dễ thực hành hơn.

Heheh, mấy cái tút kiểu này khó tiêu hoá nhỉ.

Tự chúc – 4

heheh đầu đề là tự chúc, thực ra chả biết tự chúc cái gì.
Mọi người có cái cảm nhận đó không nhỉ, trong các hoạt động của mình luôn có một cái ngưỡng nào đó, bạn cảm thấy nó rất gần, bạn chỉ cần một chút xíu nữa là chạm vào nó, thấm đẫm trong nó. Nhưng nó vẫn lơ vơ trượt qua.

Oh Mira lại xổ ra một tràng hahah. Tưởng tượng cảnh bạn ấy nhắm mắt gân cổ lên say sưa tru thấy vui thía…

Lúc nhảy, hay lúc hát, hay lúc vẽ, hay lúc viết, có những moment như vậy.
Bạn muốn đưa một nét bút, với một màu sắc đậm nhạt nào đó, để nó chuyển tải cái lung linh của đất trời bạn đang cảm nhận.
Bạn muốn để thân mình tự đung đưa, chân mình tự múa, để hoà nhịp trọn vẹn vào nhịp điệu đầy ắp quanh bạn,
Bạn muốn vươn cổ thả hơi để giọng hát tự thoát khỏi cơ thể bạn, lan xa, tự sống cuộc sống trong ngần của nó.

Heheh, mà nó lại vẫn cứ trượt qua sao đó hihi.

Không cần điêu luyện, không cần top, không cần quá giỏi,
sự nhịp nhàng say sưa này có thể đạt được một cách nào đó, không bằng cố gắng, bằng doing, mà bằng sự thả, buông, being.

Thường, thì một giọng hát non nớt, những vòng nhảy vụng về, những nét bút tưởng ngô nghê, lại chạm đến trái tim người xem lạ lùng, nhỉ.

Chôm được 1 ảnh trên mạng.
Loại ảnh này làm luôn làm mình mê mẩn.
Nó đơn sơ đến mức nó bao hàm mọi thứ.
Có một lần đi học cách vẽ tranh thuỷ mặc.
Mình vẽ thì vẫn còn thô trọc, nhưng sau vài tiếng tập đi tập lại chỉ 1 lá, giờ nhìn nét vẽ cảm được ngay trạng thái tinh thần của người đang vẽ.

Bút nhúng mực đẫm,
đặt thật cẩn thận chỗ cuống tre, thật tĩnh,
Đủ tĩnh, lượn chỉ một nét, lúc đầu ấn, chậm, đậm, cuối lá nhanh hơn, nhạt, rồi … vuốt nét bút lên … thật nhẹ.

Tự chúc – 3

sáng dậy thấy đầu óc rỗng rỗng.
Hai vợ chồng hỏi nhau đã nghỉ bao lâu.
Mình đã nghỉ hơn 1 tuần. Còn hôm nay và ngày mai, thứ 2 sẽ quay lại đi làm.
Nếu đi chơi xa được ngụp lặn trong nước biển, trong ánh nắng,
có cảm giác mình đã làm được gì đó rất giá trị cho sức khoẻ của mình, thấy yên tâm.
Còn chỉ loanh quanh ở nhà, vèo phát ngày đã đi qua, bỗng lăn tăn hôm nay mình đã làm được gì.

Chắc sẽ có người bảo “sống cho hiện tại chứ lăn tăn làm gì …”.
Đúng đó, câu nói đó quá đúng, hàng triệu triệu người trên thế giới thuộc lòng, và vẫn nhiệt tình tặng nhau hàng ngày.
Làm được hay không, mới là cái cần để ý.

Ngày qua rất nhanh. Ngoảng đi ngoảng lại đã chiều, rồi tối.
Nhiều khi nghĩ lại thấy vài tiếng mình hoạt động thân thể ngoài trời, vài chục phút uống cafe ngoài vườn, vài chục phút thu nhà, vài chục phút giặt giũ …, là có giá trị.
Với mình còn thêm vài chục phút viết.

Nhưng mình biết hàng tiếng mình loanh quanh với cuộc sống thường nhật, bình yên đến mức boring, thật ra có thể rất lung linh, thăng hoa và say sưa.
Say sưa tới mức mình không còn để ý tới thời gian. Thời gian lúc đó trở nên irrelevant.
Chỉ là mình không có/chưa có khả năng cảm thụ như vậy.
Với cái hội đần độn như mình, chỉ khi mất đi rồi, mới lại chợt tỉnh ra mình đã từng có những thứ báu vật gì.
Và cái hội đần độn có cả mình đó vẫn lại chỉ có thể tiếc và mơ, mà vẫn không thể cảm thụ được cái đang xảy ra, đứng chình ình tưng tửng nheo mắt nghịch ngợm ở đó.

Nhà hàng xóm xa xa lạch cạch. Ông chủ và cô chó Mira đi dạo.
Trời lạnh lạnh, nhờ nhờ, không có nắng.
Cô ấy đứng kiên nhẫn chờ chủ lấy cái gì đó, đuôi ngoáy hiền hoà.
Mình cứ nhìn cái đuôi vẫy, ngạc nhiên sao cô ta không sủa.
Chỉ sau 1 phút, khi đi khuất sau ngôi nhà, đã nghe thấy cô ta sủa 4 tiếng, dõng dạc, rõ ràng, như 4 phát pháo bắn giao thừa.

Tí hôm nay sẽ có khách. Tí sẽ nấu mời bạn ăn.
Mẹ đang tưởng tượng anh loay hoay trong bếp với hai cái nạng.
Chân anh đã ổn, tuy vậy vẫn cần giữ vài hôm nữa cho gân cơ ổn hẳn.

Anh ấy tự tin không ai trong năm của anh ấy nấu giỏi bằng anh ta.
Bố mẹ vừa nói về anh ta vừa cười hinh híc khoái chí.
Tốt thôi, tự tin hơn tự ti, dù có tự tin hơi quá đà.
Cảm giác tự tin khiến người ta hạnh phúc.

Cuối năm

Cuối năm nên cũng thích viết cái gì đó tổng kết năm.
Vì năm nay khá đặc biệt với mình, vừa động như đi thuyền mỏng manh trên biển cả, không biết lúc nào sẽ có sóng to gió lớn,
Vừa tĩnh như luôn được bao bọc trong một đám mây ấm áp mềm mại.

Các cảm xúc hỉ nộ ái ố lên xuống hàng ngày như đi trên cầu trượt nhanh, lúc vèo xuống dưới, lúc vút lên cao.
Chưa định thần hết sợ vì vòng này, vòng tiếp theo đã lại tới.

Các bài học được đưa ra đủ để học cho tới cuối đời.
Học được càng nhanh, ứng dụng càng nhuần nhuyễn, trò chơi càng bớt sợ, càng thêm vui.
Mọi thứ chắc sẽ vẫn tiếp diễn trong năm tới, học trò thông minh vừa phải nên vẫn đang lọ mọ học.

Bài học lớn nhất là bài học về sự tin cậy.
Bài học lớn thứ 2, quan trọng tương đương, là bài học về sự biết ơn.

Hoàn cảnh trong năm vừa rồi luôn đẩy mình vào những moment để mình nhìn thấy sự bất lực toàn diện của bản thân.
Hơi giống tình cảnh một người bị ốm liệt không làm được gì, đưa cái thìa lên miệng để ăn, cái cốc lên miệng để uống, cũng phải nhờ người khác.
Lúc đó nếu không bị hỉ nộ ái ố nhấn chìm, thì nhìn ra mình vẫn luôn có chọn lựa – hoặc bình tĩnh nhìn trước nhìn sau từng bước tìm sự giúp đỡ, tin vào sự sắp đặt của vũ trụ vạn vật, hoặc lo lắng lao xao, gây áp lực cho cả mình lẫn cho người.
Mà kết cục thì chỉ là giẫm chân lên nhau, gỡ thì ít, mà làm rối thêm thì nhiều.

Đây là bài học rất khó nhằn. Nhưng lại là bài học nên học, càng sớm càng tốt.
Vì đó là điều chắc chắn đang chờ đợi mình và những người đồng tuổi ở phía trước.
Sức kém đi, lực kém đi, sẽ tới tuổi mình không còn tự lo cho mình được nữa.
Bám víu vào bất cứ cái gì đều giống như đi trên biển mà bám vào một cây gậy vật vờ trên sóng vậy.

Bài học này phải đi đôi với bài học thứ 2 – sự biết ơn.

Qua đợt này bỗng mình nhận ra, khéo người ăn xin trên đường còn hạnh phúc hơn người sống trong đủ đầy, khi họ có lòng biết ơn.
Trong hoàn cảnh thấy mình bất lực, mỗi một sự giúp đỡ, dù vật chất, thời gian, công sức, hay đơn thuần tinh thần, đến từ bạn bè, đều làm mình xúc động sâu xa.
Nhất là khi sự giúp đỡ đó vô tư, không để nhận lại cái gì, chỉ xuất phát từ sự tử tế tiềm tàng trong tâm của họ.
Đó là một cảm xúc rất thăng hoa, khi bạn có diễm phúc được tiếp xúc hàng ngày với cái sự tử tế ấm áp đó.
Mình không muốn đặt áp lực “làm người tốt” lên bất cứ người bạn nào.
Mình cũng không muốn họ phải hy sinh một phần cuộc sống riêng vốn đã quá đủ gánh nặng, để giúp mình.
Nên lại càng đánh giá hơn khi những người bạn đó biết điều tiết thời gian và công sức, biết cái gì thật cần, lúc nào thật cần, để đưa tay ra giúp.

Cảm giác biết ơn là một cảm giác rất gần với cảm giác hạnh phúc.
Chắc chắn nó không thể hiện diện cùng với bất hạnh.
Nên có lẽ không có hoàn cảnh bất hạnh, nhỉ. Có con người bất hạnh, nhưng không có hoàn cảnh bất hạnh.
Khi cảm thấy bất hạnh, nên có đủ sự tin cậy để chìa tay ra xin.
Chìa tay ra xin một cách khiêm cung không tham lam, ta có cơ hội nhìn thấy nhiều điều đẹp đẽ, nhỉ.

Tinh thần lên xuống của mình ảnh hưởng nhiều đến gia đình.
Mọi người lo lắng theo mình, bức xúc theo mình.
Mình muốn bố mẹ mình thoải mái bình an thế nào, thì gia đình mình muốn mình thoải mái bình an như vậy.
Và họ đã học bài học của họ một cách không thể xuất sắc hơn.
Bắt đầu là những cú lượn vòng cùng mình, lúc này lúc kia các bạn còn phê phán mẹ khi nhìn thấy mẹ chìm nghỉm trong các cảm xúc tiêu cực.
Rồi họ dần dần tách ra để không còn lên xuống chao đảo cùng mình, thay vào đó là lòng cảm thông.
Họ cho mình không gian, học tôn trọng cách hành động, các quyết định của mình.
Học tôn trọng các cảm xúc của mình, chỉ nhận biết mà hạn chế phán xét.
Tất cả những điều này mình đều ý thức được. Và mình biết ơn mọi người, từng ngày.

Sự tin cậy và lòng biết ơn với mình giống hệt đám mây bồng bềnh ấm áp bao quanh, giúp tinh thần của mình dù có chao đảo nhưng vẫn tĩnh sao đó.
Đủ tĩnh để không thấy mình bất hạnh.

Đời sống rất vô thường. Không ai có thể biết mai có gì sẽ tới.
Hỉ nộ ái ố là bản chất con người, khi chưa thành thánh nhân thì cứ yên tâm mà sống với chúng.
Chúng tất nhiên sẽ kéo ta lên xuống không ngừng. Đó là nhiệm vụ của chúng.
Mọi thứ đều sẽ ổn, nếu sự tin cậy và lòng biết ơn đủ lớn, nhể.

Hy vọng bài này sẽ không gây cảm giác giáo điều.
Đấy là vài điều mình rút ra theo trải nghiệm bản thân thôi, còn phải học dài dài.
Mà trải nghiệm của mình ấy, nó lùn lắm, tầm thường nếu so với trải nghiệm của người khác. Nhưng để học thì nó luôn đủ.

Mà mình ấy, ngu lâu khó đào tạo, thỉnh thoảng sẽ đi tắt đi ngang chui vào bụi rậm gai cào xước mặt, rồi lại lảo đảo bước ra toét miệng ngước nhìn trời “sao cụ đùa dai thế, hả cụ thần hộ mệnh” heheh.

Nói chuyện với mẹ

Chắc chẳng có ai nói chuyện với mẹ như mình.
Kể ra ngoài public chắc sẽ bị nhiều người ném đá, phán xét con cái hỗn láo.

Vì có người sống ở gần gợi ý, nên mình giới thiệu để họ đưa cho mẹ mình một quyển sách.
Quyển sách đó mình đã đọc một lần, đúng sai tới đâu không biết, nhưng mình nghĩ nó có tác dụng tốt về tinh thần,
nên mong mẹ mình đọc.

Và bà đọc thật heheh.
Hôm nay gọi điện đúng lúc bà bắt đầu đọc.
Mình bảo mẹ đọc thế tốt quá rồi, cứ đọc nhiều lần, mỗi lần đọc mình sẽ vỡ ra một cái gì đó.
Bà bảo có gì đâu, mẹ hiểu hết rồi, đơn giản ấy mà …
Mình bảo “đấy, con người ai cũng nghĩ mình hiểu hết, làm đúng hết, nên mới cứ luẩn quẩn loay hoay mãi trong vòng khổ sở ….
Những cái mình tưởng mình hiểu, thực ra mình hiểu rất lớt trớt, thậm chí có thể hiểu sai.
Bà tưởng tượng như người lớn nói chuyện với đứa bé lớp 2 ấy, nó chỉ hiểu rất ít,
đứa lớp 4 hiểu hơn chút, lớp 10 nó hiểu khác hẳn, dù cùng câu nói.
Nên mình cứ mở lòng học những gì đến từ những người giác ngộ.
Chỉ tới khi nào bà bỗng nhận ra – mình thật dốt, mình có nhiều cái thật dở – là bà đã lên một mức hiểu biết mới.
Là cuộc sống của bà sẽ lật sang một trang mới, nó sẽ vẫn có đủ mọi cung bậc sướng khổ, nhưng không còn luẩn quẩn nữa ” …

Đầu phía bà im re, bật cười trong bụng thấy mình đang độc thoại, mình nói mình nghe.
Nghĩ chắc bà lại bỏ máy rồi, như bà vẫn thường hay bỏ, mỗi khi mình lên mặt “dạy đời” như bà đôi khi nói.
Gọi “alo… mẹ còn đó không”, “còn, mẹ vẫn đang nghe … “

Ui trùi … thế là bà thật sự đã lên được một nấc mới.
Mấy ai mà chịu được đứa con suốt ngày bảo mình phải tập nhìn ra cái dở của mình nhỉ.

Với bà mình rất hay “dạy đời” kiểu này, khi cảm thấy bà luẩn quẩn.
Cụ ra khỏi vòng luẩn quẩn là hai mẹ con nói chuyện vui như tết.
Gần đây thấy thời gian cụ không luẩn quẩn càng ngày càng nhiều lên, mỗi ngày tăng vài phút.