Việc tốt

Hai vợ chồng sáng dậy uống cà phê, vung chân vung tay chút tạm gọi thể dục buổi sáng, rồi làm vài việc trong nhà.
Việc đổ rác, việc tắm gội, việc giặt và phơi quần áo, việc gọi điện cho gia đình, …
Làm việc nào xong cũng vênh mặt với nhau kể công “vừa làm được việc tốt xyz … “.
Nhìn ra cả ngày làm được kha khá việc tốt.

Thời gian trôi qua rất nhanh, nhanh có thể sờ mó thấy được.
Buộc phải liệt kê thành lời ra vậy để làm cái trí yên tâm.
Cái trí vốn rất riết róng và nôn nóng, nó luôn có nhu cầu nó đang làm một việc gì đó có ích hic.
Mà việc gì phục vụ cho cuộc sống chả là việc tốt, chỉ là mình nghĩ chúng là nghĩa vụ, là việc “phải làm”, mà không thấy chúng đều là “việc tốt” hahah.
Hiện tại việc chưa tốt được định nghĩa là ngồi trước table hay tivi xem những chương trình – bài viết không có add-on value.
Đôi khi ta cứ ngồi giờ này qua giờ kia để xem những thứ nhai đi nhai lại, chưa chắc đem lại cái gì tốt lành cho năng lượng của mình nếu xem nhiều.
Xem ít thì nhiều cái rất hay. Giống hệt ăn vậy, vài chục miếng thì rất tốt, ngon. Nhưng vài trăm miếng – chưa chắc tốt, lại còn hết ngon.
Riêng cái hành động ngồi và xem một cách thụ động hàng tiếng đồng hồ là đã dở cho cơ thể rồi, nhỉ.

Hôm nay đã tàm tạm làm được 3,4 việc tốt.
Hiện tại bạn chồng đang làm trong quá trình làm 1 việc tốt thứ x là chuẩn bị bữa trưa cho gia đình.
Mình đang làm việc tốt thứ y là viết cái gì đó lên FB hihi.

Nghĩ đến các bạn bè mình, họ có thể đang đi thăm bố mẹ, nói chuyện với người thân, làm những nghĩa vụ xã hội.
Họ đem đến comfort cho ai đó, đều là việc tốt, thậm chí trên cả việc tốt, nhỉ.

Đã từng phân biệt tốt xấu rất rõ ràng khi còn trẻ,
rồi không phân biệt nữa,
rồi giờ lại phân biệt.
Có mỗi cái khác là giờ không thấy việc xấu nữa, mà chỉ có việc chưa tốt heheh.
Aquy nhỉ.

Ảnh : Tập Vạn Lý Trường Sinh.
Liên Hương giới thiệu cho mình lâu rồi, vậy mà mãi tới cuối tháng 8 đi nghỉ bên Ý mới bắt đầu tập.
Nghe nói tập được vạn bộ sẽ có sự thay đổi trong sức khoẻ.
Mình mỗi ngày tập qua loa 20 bộ, sẽ cần vài năm heheh.
Tốt thôi, có làm còn hơn không, nhể.

Thiện & ác

Bài hát cứ văng vẳng trong tai, hổng tập trung làm việc được heheh.

А в небе голубом горит одна звезда.
Она твоя, о ангел мой, она твоя всегда.
Кто любит, тот любим, кто светел, тот и свят,
Пускай ведет звезда тебя дорогой в дивный сад.

Muốn dịch theo nhạc hát, nhưng thấy hơi vất vả, vậy tạm dịch theo nghĩa vậy

trên bầu trời xanh ngắt, một ngôi sao đang toả sáng,
ngôi sao đó là của bạn, ôi thiên thần của tôi, nó là của bạn đó,
Ai yêu, người đó sẽ được yêu. Ai toả sáng, người đó sẽ được chiếu sáng,
Hãy để ngôi sao dẫn đường cho bạn trong ngôi vườn thần tiên ấy…

Hic, đẹp … khuôn vườn thần tiên, tình thân mến, trong trẻo …
“Ai yêu, người đó sẽ được yêu. Ai toả sáng, người đó sẽ được chiếu sáng …”

Lúc nãy đi dạo, thấy quạ bay đầy trời.
Nhớ cách đây 1 năm đi dạo ở Ostpark, công viên phía đông của Munich,
Quạ bay rợp trời, đậu kín đám cây và cả mấy lan can khu nhà tầng gần đó.
Chúng bay lên, đậu xuống, kêu quàng quạc ầm ỹ.

Mình ngạc nhiên hỏi bạn chồng sao nhiều quạ thế.
Bạn ấy ừ ừ lơ đễnh, chắc không để ý, cũng chẳng thấy lạ.

Giờ lại thấy quạ, bay khá nhiều, đàn này qua, đàn kia lại đến.
Chúng bay yên lặng, không kêu ầm ỹ.
Chỗ làm việc của mình ngay dưới cửa sổ, thỉnh thoảng lại thấy vài con quạ bay qua.

Quạ với nhiều dân tộc là biểu tượng của sự không may.
Quạ bay cả đàn mà kêu quàng quạc gây một cảm giác khá ngại ngùng.
Quạ bay cả đàn mà không hề kêu, lại là một cảnh đẹp.
Chúng choãi cánh thẳng lượn trên nền trời xanh, rất đẹp.

Cái “thiện”, oánh chết cái “ác”, liệu có được không nhỉ?
Thiện ác lúc nào chả đi song hành. Thiện càng lắm, ác càng nhiều, và ngược lại.
Để cái “ác”, trở nên thân thiện như cái “thiện”, mới là sự diệu kỳ, nhỉ.

Luật

Đố vui – liên quan Techcombank

Các bố các mẹ có con ở nước ngoài có thể tham khảo để khuyên con họ nên mở TK ở nhà băng nào.
Mình có một TK ở Techcombank. Dùng online banking cho đến gần đây rất thuận tiện.
Mình đã rất vui vì có thể giúp bố mẹ từ xa, vốn đã khá cao tuổi, mua bán mấy thứ cần thiết trong cuộc sống ngày thường.
Gần đây Techcombank có ra chỉnh sửa theo TT16/2014/NHNN, nên có mấy thứ thay đổi.

Thay đổi liên quan tới người có QT nước ngoài, ai được dùng online banking, ai không được.
Giờ là phần đố vui:

Con (có QT nước ngoài) có bố mẹ (cũng QT nước ngoài) sống tại VN trên 6 tháng có thể dùng online banking.
Con (có QT nước ngoài) có bố mẹ là người VN sống tại VN trên 60 năm có thể dùng online banking không?
Vì sao?

Mình sẽ rất biết ơn nếu các bạn để lại cmt.

Đoạn trên đăng trên FB.
Mình không biết sao mình bị ám ảnh đến như vậy.
Nhìn cho kỹ ra, nếu mình không giúp bố mẹ được nữa, thì cũng ok mà.
Ông bà sẽ vẫn sống ổn. Chỉ phải nhờ vả thêm vài người bạn.
Thì bất khả kháng, phước phận mình chỉ có vậy.

Tuy vậy vẫn buồn thăm thẳm.
Đất nước mình, quê hương mình, mà sao nó cứ lạnh lùng quay mặt.
Thân phận dân đen, thì cứ luật mà hành.
Cái thứ luật kiểu “kệ mày sống chết ra sao”.
Còn hội người lách luật bằng tiền thì vẫn cứ tươi hớn, cuộc đời vẫn đẹp sao….

Neo đậu

Ngày làm việc đầu trong năm.
Có một bức thư rất dài của CEO của công ty gửi cho toàn dân.
Cách đây 2 năm mình chắc sẽ bỏ 20 phút ngồi đọc kỹ, để hiểu tầm nhìn, tầm nghĩ của họ.
Giờ thôi hihi.
Không phải vì không đánh giá, mà đơn giản mình đã thấm được gì đó mình muốn, giờ mối quan tâm đã lại quay hướng khác.

Lướt FB, nhìn vài cái ảnh cây cối hoa lá, đọc vài stt của hội làm vườn, bán cây.
Nhiều người gặp khó khăn, không bán được hàng. Nhưng tinh thần họ vẫn toát ra cái gì đó trong lành, tươi tắn.
Có lẽ do tiếp xúc nhiều với cây cối, với đất, với nguồn, nên đầu họ thoáng hơn, chân họ trụ vững trên mặt đất hơn.
Vài người còn có gu thẩm mỹ rất cao, ảnh của họ, chỉ loanh quanh vài cái cây, chậu sành, mà vẫn toát ra cái gì đó rất quyến rũ.

Ah đúng rồi – vừa nhận ra heheh – viết loăng quăng có cái hay thế đấy.
Nếu mình mong muốn gì cho mình năm nay, thì đó là well grounded – trụ vững trên mặt đất.
Trụ kiểu mọc rễ sâu vào lòng đất ấy.
Tưởng tượng từ mỗi cái chân của mình bủa ra một chùm rễ, túa xuống lòng đất, cái chân trở thành 1 với đất.

Mình nghi mình và nhiều người bạn làm việc thiên về đầu óc, đã và đang thiếu cái trụ này.
Trong ngày, từng giờ từng phút, ta nghĩ quá nhiều.
Nghĩ thì mất năng lượng, cơ thể vật lý sẽ thiếu năng lượng, thiếu sức sống, không nối với nguồn.
Cơ thể vật lý như cái cây thôi, nó cần nắng và nước, nó cần sự chú ý, dòng năng lượng của tinh thần.

Đọc, trao đổi, quan sát, hiểu, ngẫm là rất cần, nhất là hiểu bản thân.Làm tốt sẽ giúp đầu óc sáng láng, transparent, không nghĩ luẩn quẩn.Có transparency tàm tạm rồi, chuyển trọng tâm thôi, nhỉ.

Hô khẩu hiệu vậy, chứ làm được tàm tạm chắc phải mất 5, 10 năm mất hihi.

Mà nhé, mình thấy trong nhà luôn có 1, 2 người trụ vững trên mặt đất.
Đánh giá, biết ơn sự neo đậu này, và cứ dựa vào họ mà bắt chước thôi.
Khi mình đánh giá cái gì đó, tự dưng mình sẽ lây cái đó à … đời vui nhỉ.

Ảnh – chụp cùng chỗ với bạn chồng hôm 01.01.2021, nhưng trong ảnh của mình đám cây (thật) không bị cắt cụt không thương tiếc hahah.

Point of View …

lại nhận ra vài cái tập khí cũ trong mình. Tiếng Anh là musters, tức một cái mẫu nào đó, cũng rất trúng.
Chúng chắc vẫn lởn vởn hàng mấy chục năm nay, nhưng mình nhìn nhận chúng khác thôi.
Cách nhìn nhận quyết định ta sẽ bị bức xúc hay không.

Cả ngày bức xúc 10, 15 cái thì còn tạm, chớ bức xúc > 50 cái là nhiều ha, đời tối mù ha heheh.

Đôi khi mình nhận ra lỗi của một parties nào đó, report, và nhận được phản hồi.
Bạn luôn có thể nhận ra tầm nghĩ của người phản hồi.
Có người có khả năng đặt mình vào khá nhiều roles, và với mỗi role họ đưa ra một giải pháp.
Có người chỉ chăm chăm chứng minh mình đúng hahah. Kệ khách hàng cần gì, cứ phải gân cổ lên cãi là mình đúng cái đã.
Kiểu tôi quét bẩn vì cái chổi của tôi nó bị rách một mẩu.

Tốt thôi, luôn nên đưa thông tin rành mạch về lý do, vì khách hàng cũng là con người.
Khi nhận đủ thông tin, biết họ được tôn trọng và giúp đỡ khi có thể, họ sẵn sàng thông cảm và chờ đợi.
Nhưng đưa ra thông tin khác với gân cổ ra cãi tôi đúng.
Ai quan tâm? Về cái việc bạn đúng ấy. Người ta quan tâm mọi thứ của họ chạy.

Cái xu hướng gân cổ này hầu như ai cũng có.
Ngay ở trong một cái nhà có vài mống cũng vậy.
Câu hỏi thường là “sao …” và câu trả lời thường là “vì…” – chẳng hạn “vì không có thời gian” hahah.
Trong khi đơn giản nhất là trả lời “xin lỗi, XYZ quên, để XYZ làm bây giờ hay sau W giờ” rồi cố gắng mà thực hiện.
Và sau đó đưa ra lý do – vội, không có thời gian. Sẽ có người sẵn sàng xắn tay áo lên làm giúp.

Cái vế gân cổ này phần lớn ai cũng nhìn ra rồi.
Cái vế khác – bức xúc hay không, khi tiếp xúc với cái gân cổ này.

Người coi cuộc sống như cuộc gì gì đó, họ không bức xúc đâu.
Họ nhìn rõ và chấp nhận mức nhìn nhận của những người xung quanh.
Mức đang ở gân cổ, thì họ gân cổ thôi. Cãi nhau không đem lại gì, chỉ tổ cổ cả 2 đều bị sái.
Nên muốn để việc chạy ấy, cần khen đúng chỗ (họ đã mất thời gian giúp mình, logic của họ rất tốt), và đưa ra yêu cầu rõ ràng hơn, dễ thực hành hơn.

Heheh, mấy cái tút kiểu này khó tiêu hoá nhỉ.