Dekontrahieren

Tập Kéo giãn hay Dekontrahieren.
Mình không biết tiếng Anh/Việt của từ Dekontrahieren, nên cứ dùng vậy nhé, viết tắt Dekont.

Để lấy ví dụ : Hồi xưa sau khi bị mổ, mình phải đeo thanh nẹp mất hơn tháng.
Sau đó cả một tảng cơ và gân phía tay đó bị đóng cứng lại, phải tập để nó giãn ra, mềm ra.
Thời gian đầu người ta áp dụng cả cách xoa bóp và kéo giãn, cộng với Dekont.
Kéo giãn thì ai cũng hiểu, hoặc mình hoặc người ngoài kéo giãn một phần cơ gân ra.
Mảng cơ đó được kéo giãn ra một cách THỤ ĐỘNG. Khi bị kéo thụ động, lại thấy đau, tinh thần, cái cơ đôi khi sẽ tự chống lại theo bản năng sợ đau.
Còn Dekont là mình phải tự đưa tay về phía cần giãn, người khác chặn lại.
Mảng cơ đó phải tự gồng lên một cách CHỦ ĐỘNG để chống lực cản.

Khác nhau mỗi 2 chữ này – CHỦ ĐỘNG, và THỤ ĐỘNG, heheh.

Hồi đó mình thấy buồn cười, tay thì yếu, chống sao nổi người tay khoẻ.
Mím môi mím lợi, dùng hết cả cánh tay, đẩy. Làm người kia cũng vất vả.
Thực ra chỉ cần dùng ý thức, để cái cơ đang bị liệt, phải gồng lên chút.
Cái gồng nhẹ nhẹ này sẽ giúp phần cơ đó tỉnh lại, được tưới tắm, được mềm mại, và mạnh mẽ hơn.
Mãi gần đây mình mới nhận ra cái ý cơ bản trong Dekont, chứ hồi đó, thấy người ta bảo thì làm, như cái máy, không để tâm.
Cái đấy gọi là sống/làm lớt trớt, hay ngu lâu cũng đúng.

Mình nghĩ rồi, người ta thật sự không cần mím môi mím lợi hùng hục để khoẻ.
Nhẹ nhàng thôi, làm có ý thức, đều đặn, thì chỉ cần làm thong dong, ít ít là đủ.
Giờ 50, chứ 60, 70 hùng hục sao được nữa?

Và mình nhận thấy một điều rất quan trọng nữa – tâm thế.
Cái mình làm sai hàng chục năm (nhân), giờ mình tất nhiên phải chịu đau (quả).
Cái sai đó là ăn sai, sinh hoạt sai, vận động sai,…
Tất nhiên là cần tập trung vào để chữa chỗ đau, cần có bác sỹ, thuốc,…
Nhưng đừng hy vọng cái đau đó qua nhanh. Sẽ mất kha khá thời gian.
Trong quá trình đó, mình vẫn có thể làm gì đó để hồi phục lại phần nào sự cân bằng của cơ thể,
bằng cách ý thức để các cơ hoạt động đồng đều.
Ý thức giữ tư thế cơ thể thẳng, ý thức tập những chỗ yếu,…

Con người sợ khổ, và cũng sợ đau.
Chỗ nào đau là tránh, không động vào, cơ thể vốn đã vẹo vọ, lại càng vẹo vọ thêm.
Đau chút là tống một đống thuốc vào, kiểu im đi cho tao nhờ.
Thực ra không nên sợ đau, nhỉ. Cơ thể thông báo mình đã làm cái gì đó quá đà, giờ cần chỉnh lại.
Cứ nhìn vào nó, làm hoà với nó, không tránh nó, sống với nó.

Heheh là lý thuyết, rõ, nhưng là lý thuyết có thể đưa vào thực hành cho những người lười thể thao, hoặc quỹ thời gian có ít.
Và bắt đầu càng sớm càng tốt. Để ý đám cơ gân ít được dùng.
Cũng là 10 phút tập, nhưng hua hua hời hợt khác, tập có chủ đích khác.
Mình rất lười, đã chia sẻ cái gì là chỉ ở mức thấp hơn trung bình.
Bản thân đang thực hành thôi, chưa có kết quả gì đặc biệt.
Có sẽ thông báo hihi.

Cao quý …

Ôi cha mẹ, câu chuyện làm tim cứ nặng trĩu…
Ông cụ 96 tuổi, cứ 2 tuần lại phải đưa con đi thay máu.
Con của cụ bị ung thư.

Nếu điều ước có thể thành sự thật, mình sẽ ước gì cho cụ?
Cụ sẽ sống những ngày cuối đời, rồi ra đi thanh thản,
nếu biết chắc có ai đó có thể chăm người con thay cụ.

Hoàn cảnh trông thì khổ, nhưng cụ lại có được điều mà biết bao người “ổn” không có.
Đó là cụ đang sống trọn vẹn từng ngày trong tình yêu.
Người con trai cụ đã trên 60. Ở cái tuổi đó người ta cũng hiểu ra nhiều điều.
Có thể họ đang enjoy sự có mặt của nhau, cái duy nhất họ cần là sự có mặt của nhau.

Một nhà hàng xóm của mình cũng vậy, cô con gái bị liệt phải ngồi xe lăn.
Ông bố đã mấy năm nay nuôi một con chó, lấy về từ bé.
Cứ sáng sớm ông dắt cho đi dạo, và dạy dỗ nó.
Ông ấy dậy con chó từng ly từng tí, để con chó đó sẽ giúp con gái của ông nhiều như có thể.
Kiên nhẫn, nhẹ nhàng, chịu đựng.

Trước đây phải đi làm, mình hay nhìn thấy ông ấy đi phía xa vào buổi sáng.
Cái lưng mỗi năm lại còng thêm 1 tí.
Dáng người toát ra vẻ nhẫn chịu. Tiềm tàng một nỗi khổ tâm không bao giờ dứt.
Nhưng khi nói chuyện với ông ấy vẫn không cảm thấy cảm xúc “thương xót”.
Chứng kiến sự nhẫn chịu cái khổ trong sự bình thản không trách móc, nó làm tim người ta nghẹn lại, làm người ta muốn khóc.
Cao quý …

SN chị – 2

Chị muốn bố mẹ viết cho chị cái gì đó nhân dịp chị bước sang tuổi mới.
Hơi khó với mẹ trong thời điểm này, đang có hơi ít thời gian.
Viết tầm phào vớ đâu nói đấy thì mẹ viết nhanh, trong vòng nửa cốc cà phê,
còn viết có chủ đề, phải nghĩ một chút.

Nhưng bức thư này có lẽ quan trọng hơn công việc.
Thôi thì mẹ viết được đến đâu, hay đến đó, chị thông cảm nhé.

Mẹ đi xuống nhà, chị đang thu mấy hộp carton.
Chị đi lướt qua mẹ, không nhìn, chỉ hỏi với lại “hôm qua mẹ không ngủ được à? Sao mắt mẹ đỏ vậy?”.
Chị thu xong đi lên, nhìn mẹ, hỏi lại câu hỏi.
Mẹ đã định thôi khóc, thấy chị hỏi, lại xúc động, ôm chị, khóc tiếp heheh.
Chắc gần 2 phút. Rồi buông chị ra, bảo “mẹ vừa xem video cách đây 2 năm, mẹ nhớ Bà. Thương Bà”.
Chị lại ôm mẹ, đập nhẹ tay vào lưng, vỗ về “ok, mọi thứ ok”.

Từ khi chị còn bé mẹ đã có thể ngồi yên lặng với chị, để buồn, đôi lúc hiếm hoi – để khóc.
Chị kiên nhẫn yên lặng ngồi nghe vài ba câu rời rạc, hay chỉ ngồi yên.
Chị chắc có nhận thấy, tâm hồn mỗi con người luôn có một space, nơi mọi thứ có thể được gột rửa, được lắng lại, được làm tươi mới.
Cho những cảm xúc của mình, cho những cảm xúc của người thân.
Con người càng tĩnh lặng, càng ít lao xao, space đó càng lớn.

Đó là một khả năng. Mẹ hy vọng chị đánh giá được khả năng này của bản thân và biết quý trọng, phát triển nó.
Luôn biết sử dụng nó để giữ thăng bằng cho mình.
Và sử dụng nó giúp người khác khi cần.
Khi giúp người khác, cần có cái đầu tỉnh một chút, để biết sự có mặt của mình có cần thiết cho người ta hay không.
Có những người không biết đánh giá, không sử dụng được sự có mặt, sự lắng nghe của mình một cách hiệu quả, thì không nên tặng họ.
Không phải vì họ không xứng đáng, mà vì họ chưa ready.

Còn lại thì mọi thứ ổn.
Mẹ thấy mọi thứ diễn ra trong cuộc sống của chị đều có chiều sâu, đều được sống (erlebt) một cách trọn vẹn.
Đều giúp chị hiểu bản thân hơn, thông cảm với người đời, mở rộng tâm hồn chị hơn.
Sự cân bằng giữa các hoạt động tinh thần và thể chất, nếu chị vẫn giữ được như bây giờ, sẽ rất tốt.

Trước mắt chị là 5,6 năm đại học.
Cuộc sống Sinh Viên là một cuộc sống trẻ trung, rộng mở, với rất nhiều điều thú vị.
Chị nhận ra và đang enjoy nó.
Hôm qua chị chạy vội xuống lấy salat, đem lên nhà vừa ăn vừa học tiếp.
Anh Tutor là người Việt. Chị khen anh ấy giải thích dễ hiểu.
Thật tốt là ở đó chị gặp nhiều bạn bè chị đánh giá, trong đó có vài người Việt.

Đó đồng thời cũng là môi trường có chút challenging cho những người hơi tham vọng như chị.
Sẽ có nhiều người giỏi. Họ nhanh và giỏi.
Tính chị lại hơi giống mẹ hồi còn trẻ, dễ cuống.
Nên bố mẹ cứ hay nhắc chị, mình cứ làm cái gì vừa sức, không cần xuất sắc, nhưng đều đặn, thì dù có chậm hơn,
cuối cùng mình vẫn đạt được điều mình muốn.
Chậm 1, 2 năm ok. Thà chậm, mà mình ổn cả về thân lẫn tâm, sống trọn vẹn từng giờ, còn hơn nhanh mà hụt hơi.

Mà chị biết không, chị mà thấy ai bảo họ biết này biết kia, làm được này làm được kia,
thì chị cứ lên tiếng thật to và rõ ràng cho mẹ “oh thế à, mình không biết, mình chưa hề làm”.
Cả hội xung quanh sẽ thở phào nhẹ nhõm đó hahah. Vì họ thấy họ không phải người duy nhất không biết.

Chị cứ túc tắc, nhỉ, mọi thứ đều sẽ luôn đến đúng thời điểm, tương xứng với công sức tinh thần chị bỏ ra.

Tạm vậy nhỉ, chị thấy mẹ viết đủ chưa?
Mẹ thấy chị cứ tằng tằng tiến vào tuổi mới như thế này, là quá đủ, không cần chúc chị thêm cái gì.

Ah, cái thằng em chị ấy mà, tuy nó hơi hôi, nhưng nó quý chị lắm.
Rồi 2 năm nữa nó cũng sẽ là sinh viên giống chị.
Chị học tôn trọng nó như một tân sinh viên từ bây giờ là vừa.

Mà công nhận … cái thằng em của chị ấy, lắm lúc hôi kinh.

SN Chị

Sắp sang tuổi mới, chị lại muốn bố mẹ viết cho chị cái gì đó.
Viết khơi khơi bạ đâu viết đấy thì mẹ viết nhanh.
Nhưng viết lại phải theo chủ đề thế này, cũng phải nghĩ ngợi tí.

Năm vừa rồi chị có rất nhiều trải nghiệm, và có vẻ mỗi trải nghiệm đều cho chị một bài học nho nhỏ nào đó.
Mẹ còn nhớ hôm chị ngồi khóc khi biết về kết quả thi tốt nghiệp.
Điểm của chị ok, tốt, nhưng không tốt như chị chờ đợi.
Và nó lại còn kém hơn những bạn bình thường học vẫn kém hơn chị.

“Tủm từ trước tới giờ được coi như là người khá trong chuyện học hành.
Giờ Tủm không biết Tủm là ai nữa.”…
Có vẻ chị đã bước qua cái ngưỡng nho nhỏ này, và thay đổi định nghĩa về bản thân.

Coi mình là thông minh, hay học giỏi ấy chị, nó tạo một rào cản lớn lắm.
Trong khi mọi người vẫn mở lòng, mở tai để học, để phát triển,
thì ta đứng tại chỗ, hoặc tiến rất ít.
Nhiều người giỏi trong trường phổ thông, hoặc khi còn bé, có một cái kiêu tiềm tàng.
Nên mẹ không mong các bạn giỏi, chỉ cần các bạn trung bình khá, để học còn thấy vui.
Kiến thức học trước sau cũng vào, nhanh chậm chỉ vài tháng 1 năm,
còn cái kiêu này, nó hãm chân ta chục năm, thậm chí cả đời.
Nếu chị thoát được, hoặc không bị dính cái kiêu này, mừng cho chị.

Mẹ thấy chị phát triển hài hoà, thể chất và tinh thần.
Tinh thần chị đôi lúc loay hoay, hay hoảng một tí, giống mẹ hihi.
Biết tính mình vậy, những lúc đó cứ dừng lại một chút, để năng lượng trời đất có chỗ giúp mình, rồi sẽ ổn.

Chị đánh giá được sự có mặt của gia đình.
Mẹ nhận thấy bây giờ ở nhà chị thường vui. Hầu như ít thấy chị buồn.
Đó là cái mẹ đánh giá.
Cuộc sống ai cũng có lúc này lúc kia, và rất tuyệt nếu biết gạt cảm xúc riêng ra bên để enjoy sự có mặt của người khác.

Trường đại học là một môi trường rất thú vị.
Chị đã không đặt áp lực lên bản thân, từ từ làm quen, từ từ mở rộng.
Như bố với mẹ có nói nhiều lần với chị, nhanh hay chậm cũng chỉ khác nhau 1,2 năm.
Cứ từ tốn bước, enjoy từng bước, rồi chị sẽ đạt được những gì khả năng của chị cho phép.
Chị có rất nhiều bạn tốt, bạn hay, bạn thú vị.
Chị đánh giá được cái hay của từng người, đánh giá được sự có mặt của họ trong cuộc sống của mình.
Ở điểm này mẹ cho là chị có rất nhiều may mắn.

Môi trường của chị có nhiều bạn trai,
chắc sẽ có vài bạn trai thích chị, thậm chí có thể nhiều.
Khó đó chị ạ. Không có ai thích mình cũng dở, mà có nhiều người thích mình cũng không hay.
Mẹ nghĩ là chị biết đánh giá và tôn trọng tình cảm họ dành cho mình.

Kann sein (cũng có thể)

tử vi của chị mệnh vô chính diệu. Mẹ cũng vô chính diệu.
Mệnh vô chính diệu tính tình thường hay hoang mang chút.
Người ta hay ví mệnh vô chính diệu như cái nhà không nóc.
Hay nghi ngờ vào bản thân, giá trị của bản thân, suy nghĩ của bản thân.
Mệnh kim còn đỡ, mệnh thuỷ lại càng hoang mang tợn.

Từ nhỏ chị đã nhận ra khi hỏi mẹ những vấn đề thiên về trí não tí, chị không nhận được câu trả lời yes/no.
Vì bản thân mẹ cũng đã bao giờ tự tin cái gì đúng, cái gì sai.
Nên mẹ hay dùng từ “kann sein” – cũng có thể đúng.
Cái lừng khừng của mẹ có lẽ cũng lây sang chị đôi phần, nên giờ chị cũng hoang mang giống mẹ heheh.

Chính vì rất ít tự tin vào bản thân, mà mẹ chị rất dễ dàng chấp nhận cái ý tưởng, rằng cái trí (mind) của con người rất li mi tịt.
Chả cứ cái mind của mình, mà mind của mọi người, kể cả của Tờ răm hay Bai đờ, mẹ nghĩ cũng same same.
Nên nhìn nhiều thứ như nhìn con rối trên sân khấu.
Giống hệt mấy ông bà bị bịt mắt dắt nhau đi qua rừng, thằng sau dò dẫm bám thằng trước, hoặc cứ thấy chỗ nào có tiếng thì theo.
Mà thằng đi theo ngả này cứ chửi thằng đi theo ngả kia.

Chị thấy ai đúng ai sai?

Heheh, có thể dùng mấy bài này tặng chị ngày SN.
Chị mong muốn bố mẹ viết gì đó cho chị nhân dịp này.
Lần này mẹ viết vài bài cho chị, nhé. Tha hồ mà đọc.
Mà đợt này chị bận rộn khiếp. Thôi chịu khó đọc lúc ngồi trong toalet vậy.