Gửi bạn

Hôm nay làm xong presentation, đầu thong thả hơn chút ngồi tám với bà cả tiếng.
Ngồi để bà nói trời nói đất.
Bà lại nghĩ thuê nhà cạnh 108 cho gần bv, đi cấp cứu cho tiện heheh.
Mình ừ à kệ bà nói.
Bụng cứ nghĩ, liệu trong những tháng ngày tới, gộp tất cả những giờ bình yên của bà có đến được chục ngày.

Rồi bà lại kể lan man về lúc chuyển nhà, những lần ông đi cấp cứu.
Chuyện chị Hoa ở nhà ra sao, chị Loan trước đây thế nào.
Chuyện phải ở nhà một mình, lo nhiều thứ thế nào.
“lắm lúc thấy sợ thật, rồi mọi thứ cũng qua”…

Bà cứ đều đều tâm sự, như đang quay phim lại ấy, giọng bình thường không lao xao.
Vài cái mình chứng kiến, nên biết qua lời bà thấy sự việc có méo mó tí hahah.
Ừ méo mó thì đã sao? mừng là mình có thể nghe bà bình thản đến vậy,
Không còn cái bức xúc như trước đây có thể bức xúc.

Cám ơn hai bạn nhiều nhé.
Với Hà quan trọng nhất không hẳn là phải làm cái gì đó,
chỉ cần mọi người để ra chút tai nghe mình, nghĩ cùng mình,
đã đem lại tác dụng rất lớn, như mở ra cánh cổng để đưa lại giải pháp vậy.
Tinh thần ổn thì nhiều thứ cũng sẽ ổn.
Còn hành động thì mình làm những gì có thể trước mắt thôi,
phù hợp với sức khoẻ, thời gian và tinh thần các bạn.
Cố gắng tránh chất thêm gánh nặng lên vai các bạn.

Mình cũng sẵn sàng để tai nghe chuyện các bạn.
Kể cả khi không giúp được gì qua hành động, nó cũng có tác dụng khai mở các nút thắt.

Không có lý gì người tâm thiện lành lại khổ, nhỉ !

Tháng 12

Ngồi nghe một băng video, nói hiện tại năng lượng chuyển rất nhanh,
cuộc sống trôi qua vèo vèo, dòng cảm xúc trong mỗi người cũng rất mạnh, lên xuống chao đảo.
Mỗi người vì vậy nên để ý chút để mình không bị cái dòng chảy đó lôi đi.

Rồi lại bảo những gì xảy ra trong tháng 12 sẽ là tiền đề cho năm 2021.

Nhớ mãi không hiểu cuộc sống của mình và gia đình có gì trong tháng 12.
Ngồi lướt lại các bài viết, mới ra cú trẹo chân của anh Tí.
Anh đã đi qua một cách êm thấm nhẹ nhàng.
Người trong nhà không cảm thấy ảnh hưởng mấy. Vậy là coi như ổn.

Lướt qua hết mới nhớ ra, có 2 thứ mình gặp trong tháng 12, làm mất bao nhiêu nơron thần kinh.
Cũng không hiểu tại sao chúng làm mình tuyệt vọng đến thế.

Thứ nhất là SIM không gọi được, vì là SIM rác.
Cả ngày cứ vừa làm việc, vừa quay quắt gọi điện, hỏi han, nhờ vả.
Cuối cùng được chú H. và bạn bè giúp, cũng ổn.
Trong gần 2 tuần, số nơron thần kinh mất chắc tương đương 6 tháng bình thường.

Sau khi SIM hoạt động, chưa kịp thở phào, nhận ra TK nhà băng của mình không sử dụng được cho online Banking.
Có nghĩa mình sẽ không còn giúp mẹ mình mua bán cho cuộc sống thường ngày.
Lại gọi điện, hỏi han, loay hoay, giấy tờ.
Người căng như dây đàn. Cứ hy vọng rồi lại thất vọng.
Lắm lúc thấy rã rượi, một cảm giác tuyệt vọng lạ lùng.
Hơi giống cảm giác một đứa trẻ bám mẹ mà cứ bị mẹ nó lạnh lùng gỡ tay thảy nó ra xa.
Không thể hiểu nổi tại sao nhà băng lại có thể đưa ra một nghị định mà chặn đường nhiều người Việt,
chỉ vì họ sống ở nước ngoài hoặc có hộ tịch nước ngoài.

Giờ viết lại vẫn còn thấy có chút cảm giác đó, một cảm giác nửa tuyệt vọng, nửa thất vọng.

Chỉ tới lúc viết nhờ bạn đứng trung gian chuyển tiền hộ, bạn vui vẻ đồng ý giúp,
cái tình trạng “căng như dây đàn” này mới bớt.

Túm lại là tháng 12 của mình, nửa ổn – nửa căng.
Phần căng không lấn át được phần ổn, chỉ vì cứ đinh ninh – mình tính không bằng trời tính.
Thôi mình đã cố hết sức, phần còn lại – để trời lo. Heheh.

Uyển chuyển

sáng sớm nhìn ra cửa sổ, trời nhờ nhờ, vẫn tối.
Phía xa xa đám mây phía chân trời đặc đen thẫm, trông như dãy núi vậy.
Vài ngôi nhà gần hơn đã sáng ánh đèn.
Nhớ lại cảm giác khi đi nghỉ ở vùng núi, vào mùa đông.

Mùa đông, người ta đánh giá mọi thứ mà mùa hè người ta ít để ý.
Ánh nắng, hơi ấm, ánh đèn.
Người ta đánh giá, day dứt đi tìm những gì người ta thiếu.

Có một thứ mà ai đã lớn ra đời cũng thiếu, nhưng không phải ai cũng đi tìm.
Đó là sự hiểu biết về chính mình. Biết cái hay, cái dở, điểm mạnh, điểm yếu.
Khi đã biết, đã hiểu, đã chấp nhận, người ta có được sự uyển chuyển khi tiếp xúc với bản thân.

Mình biết mình nghiện mạng xã hội,
mình biết mình nghiện ăn,
mình biết mình quá lười vận động.

Không có mạng XH, mình biết mình sẽ nghiện xem phim, ngồi trước tivi.
Không có tivi, mình biết mình sẽ nghiện sách, báo…
Không có sách, báo, mình sẽ nghiện đi tào lao với hàng xóm.

Nghiện ăn nên không có kẹo thì mò sang phó mát,
không có phó mát mò sang bánh mì,
không có bánh mì, chắc sẽ ra ngoài cạp vỏ cây.

Túm lại, đã có xu hướng nghiện, thì thế nào cũng phải có cái làm bớt cơn nghiện đó.

Sách báo nói phải bỏ đi, phải thế này, phải thế kia.
Sách báo nói tuyệt hay, cái gì cũng đúng hahah.
Đúng đến mức khô khan cứng quèo như một khúc gỗ khô.
Thiếu một cái : Sự mềm mại, uyển chuyển – nguồn của mọi cái gọi là sự sống, aliveness.

Nghiện, cũng giống giận, buồn, … tham sân si … đều là cảm xúc, là 1 phần của con người.
Thậm chí phần lớn, heheh.
Bỏ chúng đi, ta sống bằng gì nhỉ?

Mục đích

Mình thả tim một bài nào đó, và thế là được mời vào một nhóm, nhóm kín heheh.
Mình cũng vào. Biết lúc nào đó mình sẽ nhón chân bước ra nhẹ như khi bước vào.

Nhận ra các bài viết vẫn đang quan tâm thoát nghiệp, thoát khổ.
Còn mình đã từng, giờ không còn quan tâm. Quan tâm ít.
Có lẽ vì mọi người vẫn còn trẻ, ít ra là trẻ hơn mình.

Bớt quan tâm, không hẳn vì mình “sướng”, mà vì nhận ra cái “khổ” đó là bình thường.
Y như mùa đông bước ra ngoài mà không mặc đủ ấm, thì lạnh, vậy thôi.
Nghiệp, khổ, nếu có, thì cứ sống chung.
Tránh làm chi, mất năng lượng, mất vui.
Sống chung thì thấy vui, thật, như chơi trò chơi vậy.

Nhận ra khi đang còn mong muốn mạnh mẽ thoát nghiệp, thoát khổ, người ta chủ động hơn,
quyết liệt hơn, tinh tấn hơn trên con đường tu dưỡng.
Khi mong muốn đó giảm đi, là có một cái bẫy đang nằm chình ình trước mặt.

Viết một bài hỏi tình trạng của mình bây giờ là sao?
Để xem các bạn trả lời thế nào, rồi quyết định ở lại hay đi ra.
Thế hệ trẻ được sinh ra với một cái não khác. Nhiều bạn thật sự rất advanced.
Mình sinh ra với cái não của thế hệ mình, thì sống với nó thôi.

Mọi người đã từng có cảm giác trống rỗng khi qua một kỳ thi không.
Bỗng nhiên thấy chênh vênh, mục đích cũ đã hết. Mục đích mới chưa có.

Chúng ta, đúng hơn là trí não chúng ta, luôn cần mục đích gì đó, nhỉ.
Kể cả đó là mục đích “tốt”, như giúp đời, tu dưỡng, giải thoát,…
Thì vẫn là mục đích.
Kể cả cái mục đích này cũng phải buông, nếu muốn chạm vào cuộc sống.

Thôi mình cứ tạm hài lòng vài với mục đích “tiểu tốt” cái đã,
cho cái trí nó yên tâm cái đã,
rồi xem ta sẽ tiến tới đâu.

Tung hứng

nếu nắng đem lại sự ấm áp thông cảm nuôi dưỡng cho con người,
thì hài hước đối với mình như một làn gió mát lạnh khoan khoái vào giữa trưa.

Khá lâu rồi mình có đọc một loạt bài trên mạng.
Bài nào cũng mở đầu bằng câu “hôm nay chúng ta sẽ nói về một quality of love: xxx”.
xxx có thể là chân thực, kiên nhẫn, cởi mở, … .
Mình không nhớ có bài nào nói về hài hước không.
Chỉ nhớ là sau khoảng chục bài, tới bài tiếp theo vẫn “hôm nay chúng ta …”,
mình đã rất buồn cười và tự hỏi, gì mà lắm quality of love – chất của tình yêu – thế.
Nhưng vì bài nào cũng ổn, nên mình cũng vẫn đọc hết heheh.

Giờ thì nếu tác giả là mình, mình sẽ thêm một quality nữa – hài hước.

Nhớ hồi còn sinh viên, mình có học cùng hai bạn trai.
Một bạn đem lại cho mình các quality của nắng.
Một bạn đem lại cho mình quality của gió mát, hài hước.

Hài hước cũng cần có đôi, người tung kẻ hứng.
Chỉ một cái lá rơi, đã có thể tưởng tượng lá đó rơi vào đâu đó,
làm đảo lộn cái gì đó, rồi đảo lộn lớn hơn, rồi xyz…
Mỗi người đệm vào 1 câu, câu này kích câu kia,
Chả mấy chốc thành một câu chuyện lô gíc đã không, mà đầu đuôi cũng không có nốt,
chỉ biết là đầu nó ngày càng rộng ra, loãng ra, thơ thới.
Tới lúc mắt híp tịt phá ra cười là cái sọ gò bó nó đã mất tiêu.

Dần dần lây kiểu phét lác tưởng tượng này.
Rồi thành phản ứng, cứ nhìn thấy bạn đó là có gì đó trong đầu ngóc dậy,
Hớn hở, nháo nhác và linh hoạt như một con mèo rình mồi,
nó rình từng câu, từng giọng, từng nét mặt, túm được cái gì là cười.
Mà cười thích nhất khi được nhìn thẳng vào mắt người tung hứng.

Người ngoài nhìn vào chắc tưởng dở hơi.
Người ta cứ hay gán cho các mối quan hệ của người trẻ tuổi chữ yêu đương.
Chứ ngoài yêu đương, còn rất nhiều cảm giác khác.
Thậm chí thăng hoa hơn tình yêu trai gái nhiều, vì nó hoà tan, tự do, vô thưởng vô phạt, không sở hữu, không điều kiện, không ranh giới.

Thời gian cuối hay xà xẫm xem các video hài.
Vừa bật cười như một người xem ngoài cuộc,
Vừa trải nghiệm cái cảm giác thăng hoa rất đặc biệt đó khi nhận ra cái sáng tạo tung hứng của người trong cuộc.

Mình còn gặp vài nhân vật đặc biệt có biệt tài tung hứng nữa.
Có lẽ vì lây họ mà mình bị tính thích trêu chọc.

Được tít mắt cười chả biết trời đất đâu, chả vì cái gì,
sướng, nhỉ.