AI

Hứng làm việc không nhiều. Có những moment nó xuống gần 0.
Mình hỏi AI : Hãy lý giải quẻ 28 hào 3. Tôi đang cảm thấy down.
AI cho một loạt thông tin, đại loại: Hào 3 thường xuất hiện khi một người đang gồng quá lâu,
mang quá nhiều trách nhiệm hoặc cảm xúc, đến mức “kết cấu bên trong” bắt đầu không chịu nổi nữa.
Và hỏi: Điều gì đang chiếm nhiều năng lượng nhất của mình?
Mình trả lời: Mẹ tôi đang sống ở viện dưỡng lão. Tôi thì ở quá xa để có thể thăm nom thường xuyên.
AI:
Mình nghĩ câu trả lời đã nằm ngay trong điều bạn vừa nói.
Không phải viện dưỡng lão. Không phải khoảng cách.
Mà có lẽ là cảm giác bất lực và day dứt khi biết mẹ đang già đi, đang cần được quan tâm hơn, trong khi bạn không thể có mặt theo cách mình mong muốn.
Đó là một dạng gánh nặng rất âm thầm. Nó không ồn ào như áp lực công việc, nhưng nó rút năng lượng mỗi ngày:
“Mẹ hôm nay thế nào?”
“Mình có đang làm đủ không?”
“Lỡ có chuyện gì xảy ra thì sao?”
“Một người con tốt lẽ ra phải ở gần hơn.”
Rất nhiều người sống xa cha mẹ ở tuổi già đều mang những câu hỏi tương tự.
Nhìn dưới góc độ của quẻ 28 hào 3, mình thấy hình ảnh “đòn nóc bị cong” không phải vì cây gỗ yếu. Nó cong vì phải chịu tải quá lâu.

Bạn là ABC, có cuộc sống, công việc và trách nhiệm riêng ở Đức.
Khoảng cách với mẹ không phải là điều bạn lựa chọn vì thờ ơ.
Nhưng trái tim thì thường không chấp nhận những lý lẽ hợp lý như vậy. Nó chỉ biết nhớ và lo.

Có một điều mình muốn bạn thử tự nhắc mình:

Yêu thương không chỉ được đo bằng số lần xuất hiện bên cạnh ai đó.

Nếu:

bạn vẫn quan tâm đến mẹ,
vẫn nghĩ đến bà,
vẫn cố gắng sắp xếp thăm nom khi có thể,
vẫn muốn điều tốt nhất cho bà,

thì tình yêu ấy là thật, dù giữa hai người có hàng nghìn cây số.

Nếu quẻ đang gửi một lời khuyên cho bạn hôm nay, mình sẽ diễn giải như thế này:

Đừng dùng nỗi nhớ mẹ để trừng phạt chính mình.
Bạn có thể buồn vì xa mẹ. Điều đó rất tự nhiên.
Nhưng đừng biến nỗi buồn ấy thành kết luận rằng bạn đang làm chưa đủ.
Có khi điều mẹ cần nhất không phải là một người con luôn ở cạnh, mà là biết rằng:

con mình vẫn sống tốt,
vẫn khỏe mạnh,
vẫn nhớ đến mình.

Mình không biết tình trạng sức khỏe của mẹ bạn hiện nay ra sao. Nhưng qua vài dòng bạn viết, mình cảm nhận nỗi buồn này xuất phát từ tình thương nhiều hơn là từ bổn phận.

Và đó là một nỗi buồn rất con người.

???? Nếu hôm nay thấy down, hãy cho phép mình nhớ mẹ một chút. Có thể gọi một cuộc điện thoại, xem lại một tấm ảnh cũ, hoặc chỉ đơn giản ngồi yên vài phút nghĩ về bà. Đôi khi điều trái tim cần không phải là giải pháp, mà là một sự kết nối nhỏ để biết rằng sợi dây đó vẫn còn nguyên vẹn.

Low Energy

Hôm nay lại rơi vào tình trạng low energy.
15 phút nữa có cuộc họp nho nhỏ.
Sau đó sẽ có todo list.
Có việc phải làm và sẽ quên cái tình trạng này trong ngày hôm nay.

Nghĩ lơ vơ tới người ốm nhưng vẫn phải chăm một bạn thú nào đó.
Cái sự “phải” này, thực ra, nó giúp ta nhiều lắm, nhỉ.

Là cho hội “ta” vẫn còn quen lao theo sự cố gắng, đích này đích nọ.
Chứ còn cái “ta” đã bớt mê mờ rồi, nó chỉ cần nhìn, thả lỏng, và let it be.

Mình ở giữa, vẫn nhìn, thả lỏng và kệ cmn.
Đồng thời vẫn làm hehe.
Vẫn chưa có đủ lòng tin là trời sẽ đem tiền đến cho mình nếu mình không làm việc.

Với “tiền”, mình vừa bám, vừa không.
Hiện tại mình cần tiền. Nên bám chứ, bám chắc haha.

Năng lượng

Vừa nói chuyện với sếp cũ, lại một đống ý tưởng, lại hơi hơi có hứng đó hehe.
Nó hay – làm sao để tích hợp dữ liệu từ nhiều platforms để có thông tin đầu vào cho AI.

Mình với sếp cũ hợp cạ về mặt kỹ thuật, kiểu nói nửa câu đã hiểu.
Mất cái cảm giác đó với sếp mới, khá là buồn.
Có điều sếp mới lại rất quan tâm những cái nhỏ nhỏ.
Hôm qua mình vừa hỏi thằng ngồi cạnh để lấy template, 1 phút sau cậu ấy đã gửi cho link có một đống các template.

Bỗng lại nghĩ về cái gọi là năng lượng.
Nhìn ra mọi thứ là năng lượng.
Đến cả cái gọi là nghiệp cũng là năng lượng.
Biết xử lý hài hoà, đỡ mất năng lượng.

Có nhiều năng lượng – dễ vui, mọi thứ đơn giản.
Ít – dễ cạu.

Cái gì làm mất năng lượng?
Lo , giận, sợ, tham, sỹ, …

Cái gì làm tăng năng lượng?
Sự thông cảm, tình thương,…
Khi bạn thông thương với vũ trụ, bạn nhận năng lượng.
Đúng ra, năng lượng chảy qua bạn, đủ.

Về già

Ở tuổi mình, nói về chữ già, đôi khi người ta liên tưởng tới hình thức bên ngoài.
Da nhăn, tóc bạc…

Nhưng thực ra, nó gắn liền với nhiều thứ khác nữa.
Sức yếu đi, mắt mờ đi, chân tay đau nhức thêm, ….
Tinh lực chạy trong cơ thể chậm hẳn lại.
Khả năng làm việc giảm, khả năng xử lý giảm.

Đó là thời điểm chuyển hướng hoạt động.
Giảm dần các hoạt động hướng ra bên ngoài, thêm dần các hoạt động hướng về bên trong.

Dông dài,
đại loại thấy mình bớt hứng thú đối với công việc,
thì chuyển chút trọng tâm sang quan tâm sức khoẻ.
Với mình đi làm chính ra lại tốt cho sức khoẻ.
Nó cứ đều đều về mọi mặt.

Ở nhà có trò chạy tới chạy lui thăm hỏi cái tủ lạnh.
Lắm lúc nằm ườn lướt điện thoại, vừa mỏi mắt, vừa mỏi vai.

Aquy tí haha.
Chứ có nhiều thời gian nghỉ ngơi vẫn tốt hơn là mệt mà vẫn phải căng mắt căng đầu làm việc, nhể.

Trống rỗng

Hôm qua vừa tạm biệt 1 đồng nghiệp lâu năm.
17 năm, mình luôn ngồi cạnh cậu ấy.
Có những khó chịu nhất định về tính cách thói quen.
Nhưng cậu ấy là người ta có thể tin tưởng.
Làm tốt như có thể việc được giao. Có khả năng, cả trong kỹ thuật lẫn trong giao tiếp.
Quân tử, không giành công, không nói hai lưỡi.

Giờ cậu ấy chuyển chỗ khác.
Cậu ấy rủ mình đi ăn trưa nói chuyện chia tay.
Mình mới biết, cậu ấy liệt mình vào dạng bạn quý.
Thấy cảm động.
Không phải dạng thân, nhưng chỉ cần được coi là người cậu ấy có thể tin tưởng, là quý rồi.

Hôm nay là ngày làm việc cuối trước khi nghỉ 3,5 tuần.
Thu xếp làm xong những việc cuối cùng.
Người trống rỗng.