Tự mình biết mình

Ngồi tào lao tí nhỉ.
Hôm trước ngồi hỏi bạn chồng “bố có bao giờ tưởng tượng bố sẽ làm gì lúc về hưu?”.
Bạn ấy bảo “nghĩ đợt đi nghỉ tới sẽ đi đâu, làm gì này. Còn cái gì đến sẽ đến, lúc về hưu tính sau”.

Heheh.
Có lẽ nhiều người nghĩ vậy.
Những người chủ động manages được cuộc sống của mình, họ thiên về cách nghĩ như vậy.

So với bạn chồng, chắc mình hay suy nghĩ tưởng tượng hơn, nhưng không lo lắng sợ sệt.
Đúng ra, mình biết mình dễ lo, nên nghĩ trước, sắp xếp trước, cho tinh thần cân bằng hơn khi có việc.

Tựu chung, phải tự mình biết mình, và làm gì hợp với mình nhất thôi, nhỉ.
Phụ nữ chân yếu tay mềm, nhiều thứ không tự làm được như nam giới, mà không lường trước, sểnh chân sẽ có nhiều vấn đề hơn.
Cứ phải tự mình cố gắng vững vàng, không thể làm nổi khắc ông trời sẽ giơ tay giúp.
Chứ bảo kệ đến đó hãy hay, rồi mình không có sự chuẩn bị nào đó, dù chỉ trong tinh thần, mình không nghĩ là cách làm hợp với mình.

Có thể vì biết điều, có suy nghĩ mường tượng trước, nên cái sự xấu nhất lại không đến.
Giống hệt kiểu ra ngoài đường mà cầm ô theo thì trời lại không mưa vậy.
Không phải vì mình đoán sai, mà vì mình đã lường trước, thì ông trời không bắt mình học nữa hahah.

Và nếu sự có đến, đầu mình thường rất lạnh.
Lạnh như người đứng ngoài cuộc.
Có thể quyết đánh roạp, buông đánh roạp, có gì xảy ra cũng chấp nhận.

Cái lý thuyết “sống trọn vẹn cho hiện tại” ấy, chỉ hợp với người giác ngộ thôi.
Những người thoát u mê, nên họ nhìn cái gì ra cái đó.
Họ nhìn mọi thứ đều là giả, đau cũng giả, chết cũng giả.
Chứ mình một khi vẫn u mê, thấy đau vẫn thật, chết vẫn thật, chả dại mà bắt chước người ta hahah.
Phải tự mình biết mình – đó luôn là điều cần thiết.

Nhảy & Covid

Các cô gái trong nhóm nhảy đã sử dụng thời gian của mình một cách quá xuất sắc. Các bạn mấy hôm nay ồ ạt đưa video lên Youtube, mới nhìn ra các bạn đã làm được kha khá trong mấy tháng qua.

https://www.youtube.com/watch?v=fPHm70dnzJk

Phần lớn các bạn xem video, tự tập ở nhà, rồi hẹn gặp nhau vài tiếng để nhảy và quay video.
Nghe chị thỉnh thoảng nói chuyện thì tưởng tượng ra, là mọi thứ đã được lên kế hoạch trước.
Có bao nhiêu projects, mỗi người ai cũng có thể tham gia vào các projects họ thấy hợp.
Rồi mỗi người tự tập ở nhà. Thoả thuận ai tập party nào. Ăn mặc thế nào, cảnh quay ở đâu…
Rồi hẹn gặp nhau, quay. Dù có đâm ngang đâm ngửa không synch thì cũng ok, vui.
Do Covid hơn năm nay, nên chỉ nhảy 1 mình rồi ghép lại, hoặc nhảy 2 người.

Quay chủ yếu ở các sân trường, các sân thể thao khu các bạn sống.
Nên thấy thú vị khi phát hiện ra con đường quen thuộc, cảnh quan quen thuộc trong video của các bạn.

Cô gái trong ảnh là cô gái Tủm rất thích nhảy cùng.
Vì hai cô cùng châu Á (bạn đó gốc Nhật nhưng sinh ra ở Đức) vóc dáng nhỏ nhắn như nhau.
Cô học Balet từ nhỏ, lại có khiếu nhảy, nên nhịp nào ra nhịp đó,
mọi cử động của cơ thể rất gọn gàng dứt khoát, có lực.

Chị để ý học theo bạn, học kiểu bắt chước.
Chị bảo chị còn nhiều động tác thừa, vung quá mức, chưa đủ control.
Nhảy còn mệt, hổn hển. Nhưng chị vẫn đang khá lên từng tháng.
Với chị, và với các bạn trong team, nhìn mình trong video mà không thấy dở, đã là thành công lớn.

Thật sự phục các bạn!

Khập khiễng

Dầu sao thì chuyện ly hôn của Bill Gates cũng làm mình quan tâm.
Nên đọc nhiều bài tiếng Việt cũng như tiếng khác.
Mới nhận ra rất rõ rệt:

  • Những tin loại này toàn dịch từ nguồn báo tiếng khác (chủ yếu là tiếng Anh).
  • Dù có dịch, cũng không dịch đúng, không dịch sát nghĩa, có nhiều thêm thắt khá dễ dãi thiếu chọn lọc.
  • Nhiều bài được viết với một cái não vụ lợi, thích tạo tin giật gân.

Lại nghĩ về một loạt các sách y học, sách thuốc, sách triết, ta cũng dịch từ tiếng Trung Quốc.
Có gì chắc chắn chúng được dịch đúng?
Đã không đúng, có gì chắc chắn chúng có tác dụng giống như chúng cần có?

Vậy là cả dân tộc nói tiếng Việt, có vẻ như chúng ta đều khập khiễng về tri thức, nếu chỉ tiếp nhận qua sách dịch.
Qua quá trình dịch, cả quyển sách đã thành một mớ chữ tương đương cái não của người dịch.

Có tri thức nào tương đối quan trọng, được sáng tạo bằng tiếng Việt, viết bằng tiếng Việt không nhỉ?
Giờ không biết ta có bài tiếng Trung không nhỉ?
Mình thì luôn mơ mình biết thật giỏi tiếng Hán để có thể đọc trực tiếp các văn tự cổ.

Biết vậy, nhỉ.

Chuyện về Bà

Bà ở 1 mình vậy là cũng đã hơn 2 tháng.
Là cố gắng lớn của bà.
Người già ở một mình, đêm hôm chả biết thế nào.
Nhưng bà gạt mọi đề nghị mình đưa ra, nên thôi cho bà làm theo ý bà.
Rồi từ từ bà sẽ tự chấp nhận 1 trong các đề nghị.

Trừ việc sức khoẻ có thể có vấn đề vào đêm,
chứ mình thấy ở một mình một thời gian ngắn có nhiều cái hay.
Bà mà vượt qua giai đoạn này ngoạn mục, nhiều thứ sẽ trở nên nhẹ nhõm với bà.
Kể cả cái chết đang chờ trước mặt.

Mình nói chuyện với bà hàng ngày,
thường trước lúc bà đi ngủ.
Thấy tư tưởng ngày càng thoáng ra.
Chỉ thỉnh thoảng chắc đau ở đâu quá, đau cổ, đau chân,
thì lại quay về thói quen cũ – giận hờn trách móc than thân.
Nhưng lại nhanh chóng nhận ra, tự vượt qua được.

Hôm qua L. qua thanh toán vài thứ,
có chụp 1 ảnh với bà.
Viết rằng bà khoẻ, vui, “trông đẹp lão phết”, heheh.

Kiên cường bình thản chịu mọi thứ cuộc đời đem đến, có lẽ đó là món quà tặng lớn cho con cái người thân.
Mình rất đánh giá những gì bà đang trải qua, đang sống.

P.S. Với ông mình khá yên tâm.
Bạn phụ trách chỗ ông có vẻ quý ông.
Ông cũng có vẻ quý cậu ấy, cứ nhìn thấy là cười rất tươi.
Cứ 2, 3 hôm cậu ấy lại gửi ảnh, video.
Và một câu ngắn tủn, kiểu “ông vui, ổn cô ạ”.
Mình thì thỉnh thoảng chỉ hỏi 1, 2 câu ngắn, rồi chỉ có khen và cảm ơn.

Mình nhận thấy cậu ấy là người tử tế.
Và giữa mình với cậu ấy đã hình thành một giao tiếp hài hoà.
Cậu ấy nhận ra được sự đánh giá và trao phó của mình.

Ngại nhất họ sẽ tống thuốc tây vô tội vạ,
kiểu thuốc giảm đau, thuốc ngủ,…
Nhưng đó là mặt trái phải chấp nhận thôi.

Ai đang nói

Bạn và mình cũng xem một video, mình thấy ok, nhiều thông tin có ích.
Bạn không thích. Bạn bảo nó cứ sao sao hehe.

Có lẽ mình cũng là người có viết chút ít, mình hiểu cảm giác lúc viết.
Nên cũng thông cảm nhiều với người viết, dù mình chỉ viết rất vớ vẩn.
Với mình, trải nghiệm về “nghề viết” coi như hoàn thành hơn nửa hehe, dù không có 1 tác phẩm.

Tác giả của video đó là một thày lang trẻ, bạn ấy đang trong giai đoạn phát hiện ra rất nhiều điều bạn ấy cho là kỳ diệu cho quá trình chữa bệnh.
Đối với người khác có thể là nothing, nhưng với người đăm đắm một mong muốn chữa 1 bệnh gì đó, thì dù cái phát hiện chỉ nhỏ xíu, họ đã rất vui.
Anh ta đang dũng mãnh trên con đường mày mò, anh ta tin chắc anh ta đã tìm được mỏ quặng quý, anh ta muốn chia sẻ.
Mình hiểu cảm giác vui này.

Khi chia sẻ luôn có 2 nhân vật có mặt.
Một là cái bản ngã, thích khoe, chỉ thấy cái tôi. Tôi hay, tôi giỏi, tôi đúng.
2 là một năng lượng gì đó, không có chủ thể, không chia rẽ, chỉ là một năng lượng muốn tràn khắp, muốn thấm đẫm, muốn ôm vào lòng vạn vật.
Năng lượng yêu thương và sáng tạo.

Khi nghe hay đọc, nếu lọc ra được thứ năng lượng này, sẽ thấm được phần nào cái tinh tuý của thứ được chia sẻ.
Còn nếu bị bật ra bởi cái hình ảnh của cái ngã, thì có thể đang bị bỏ qua nhiều thứ.

Nhìn ra xung quanh, những người đạo mạo, ăn nói chau chuốt chỉn chu trên truyền thông.
Thật là điềm đạm, thật là khiêm nhường. Đôi khi hạ mình quá đáng.
Mình không tin những lời nói của người đó xuất phát từ cái kênh thứ 2.
Mình nghi chúng xuất phát chủ yếu từ kênh thứ nhất, có mục đích đằng sau.

Mình có quá đa nghi không nhỉ?
Nhưng không hiểu sao những khuôn mặt xù xì, những lời nói xù xì ít chau chuốt, chỉ cần không ca cẩm chửi bới than van, lại rất dễ chạm đến con tim mình.