Bệnh viện VN

Bệnh viện VN
giờ mình mới trải nghiệm đôi chút cái gọi là bệnh viện VN,
là trải nghiệm remotely đấy, còn nếu trực tiếp thì chắc còn tồi tệ hơn.

Ở VN đúng là buộc phải có tiền, và có càng nhiều tiền càng tốt,
vì chỉ một lần ốm nhẹ nó cũng đã ngốn rất nhiều.
Nếu ốm nặng, một nhà chứ 2 nhà cũng có thể bay biến.

Ca thán thế đủ rồi,
giờ vào việc chính,
mẹ mình vẫn là người duy nhất giơ đầu chịu báng,
chỉ trừ khi có con cái ở ngay trong nhà, người đó sẽ là người hành động, là người chịu trách nhiệm.
Còn hiện tại người đó là bà.

Ông phá trong bệnh viện, người ta gọi bà đưa ông về.
Đáng ra được nằm yên ở đó điều trị thêm 6 ngày thì bị đuổi sớm hơn, trở tay không kịp.
Muốn đưa ông vào viện dưỡng lão 1,2 tháng cho tới lúc ông có thể nhúc nhắc đi lại. Bà đã qua xem, đã liên hệ thoả thuận,
nhưng rồi viện dưỡng lão gọi điện hỏi bệnh viện, nghe ông phá quá họ từ chối không nhận.

Ông nằm ở nhà, dù có giúp việc 24/24, bà vẫn là người phải lo lắng 24/24. Người giúp việc không tự làm được hết việc.
Bà là người phải đi lại thanh toán tiền cho bệnh viện.
Giờ người ta bắt bà mai đưa ông đi khám một lần nữa.
Bà là người sẽ phải gọi xe bệnh viện, cáng ông lên cáng ông xuống,
Đưa ông đi khám, chạy đi chạy lại trong bệnh viện để lấy giấy tờ thuốc men.
Sẽ chỉ là bà. Với cái chân đau chỉ muốn ngồi nghỉ mà vẫn cứ phải đi.

Đời còn hành bà đến lúc nào?
Sao mình còn ngồi ở đây để viết? Mình có nên về VN?
Nếu giờ mình về sẽ giải quyết được gì? Cứ cho là mình về được 1 tháng đi.
Khéo rồi 1 tháng đó lại lơ vơ không có gì xảy ra, rồi khi mình đã đi mọi thứ lại xảy ra, lại đổ vào đầu bà.

Có gì đó liên quan đến nghiệp chướng nữa.

Nói chuyện với ông anh.
Dù anh ấy nói gì, trách móc ông bà thế nào, mình vẫn nhìn ra sự lo lắng thuần lương của anh ấy.
Đôi khi vì cảm thấy mình bất lực nên đâm bực bội trách móc cho bớt cảm giác đó.
Mà anh ấy cũng không trách móc gì nhiều, chỉ kể chuyện rồi bảo ông bà nhìn ra để thay đổi cách hành xử thì tốt, không thì mọi sự sẽ cứ tiếp diễn như đang tiếp diễn.
Mình cứ nhắc đi nhắc lại, anh đã làm hết những gì có thể làm, đã và đang làm rất tốt.
Đó là điều tốt nhất mình có thể làm cho anh ấy.

Suy cho cùng, đó cũng là điều tốt nhất mình có thể làm cho những người quanh mình,
Họ đều đã rất cố gắng trong khả năng cho phép.
Nếu họ không bị mê mờ, họ sẽ yên tâm sự cố gắng của họ đã được đánh giá.
Nếu họ mê mờ, càng bị chê họ càng phá. Phá thì dễ, xây mới khó.

Thư cho Yến

Mẹ mình nói nhận được số ĐT của Yến rồi. Bà gọi Yến cứ nghe nhé, có thể viết lại cho Hà, nhưng không hành động gì cả, chỉ bảo bà cứ bình tĩnh con cái biết hết rồi.
Bà hay cuống lên như trẻ con vậy, mess up rất nhiều việc từ xưa đến giờ nên nhiều thứ cứ be bét hết cả lên.
Khi nghe bà Yến cố gắng để đầu trống nhé, thương bà thôi, an ủi bà thôi, còn thông tin bà đưa ra phần nhiều bị méo mó sai lệch, nhất là lúc bà bức xúc hay có việc phải lo.
Mình cứ dựa vào những thông tin đó mà suy nghĩ, phán xét hay hành động là cũng bị sai lệch đi nhiều.

Hà rất tin cách nghĩ sáng sủa và bình tĩnh rành mạch của Yến, nên mới dám để Yến tiếp xúc với bà.
Mình hàng chục năm nay muốn cải thiện cuộc sống của ông bà, nhưng mọi sự nó cứ trượt ra khỏi tầm tay, xem lần này có khá khẩm hơn không.
Lần này mình có ông anh support, mình không muốn làm gì để ông ấy bức xúc lên rồi lại phẩy tay kệ mày.
“Mày” đây là cả ông bà lẫn mình đấy heheh. Chuyện này xảy ra nhiều rồi từ xưa đến giờ. Mình “ở trong chăn” nên rất hiểu anh ấy, không trách cứ gì cả.
Giờ sẽ nhất nhất lựa để theo anh ấy, không dám tự mình làm gì trái ý anh ấy cả.
Yến có hiểu ý mình không? Không hành động gì cả, chỉ an ủi bà và cho Hà biết thôi. Tất nhiên trừ mấy việc loanh quanh cuộc sống mà sau này bà có thể có, khi đã chuyển sang gần Yến.

Ông bà chính là lý do vì sao Hà cứ bảo đời là khổ đấy hihi.
Không đáng khổ, không cần khổ, có thể sướng, mà vẫn cứ khổ.

Bài tập lớn nhất

Sáng dậy với một cảm giác buồn mênh mang,
nằm quan sát một lúc cho cục buồn đó tan ra.
Chúng ta liên quan chặt chẽ với nhau, nếu ai cũng có thể giải toả các bức xúc của bản thân, thì môi trường sẽ thông thoáng hơn.
Giống các nhà sống cùng một con đường vậy, ai mà cũng giữ cho nhà mình và xung quanh đó sạch sẽ, thì cả con đường sẽ sạch sẽ.

Mình nghĩ về mẹ.
Nhận ra rằng trong tình trạng bức xúc, bà không suy nghĩ hành xử được bình thường,
Mà mình lại vẫn quen cư xử với bà như với một người tinh thần tương đối ổn định.
Lỗi là ở mình và những người xung quanh bà rồi.
Mê mờ nên không nhận ra với thời gian bà trở nên nhạy cảm như trẻ nhỏ, đang bình thường có thể lại bị kích lên chỉ bởi một câu nói hay ánh nhìn.
Đang mệt chỉ cần một câu hỏi thôi cũng đã bị kích động.
Cả bố lẫn mẹ mình đều vậy,
Họ chỉ cần có tình yêu vô điều kiện nữa thôi.

Nhớ bạn chồng kể về ông chú bị bệnh đao,
chú ấy rất quý ông cháu, nên lần nào gặp ông cháu cũng giúi một đống giấy vụn và các đồ ăn vụn vào cặp,
chú ấy thể hiện tình yêu của chú ấy qua cái đống rác đó.

Bỏ qua mọi đống rác thôi, thôi không nhìn vào đống rác nữa.
Đã là đống rác, dù nó có làm sao, liệu có xứng đáng để mình để tâm để ý.
Vậy mà mình đã mất bao nhiêu năng lượng đào bới cái đống rác đó, vậy là chính mình mê mờ chứ không phải ai khác.

Sáng nói chuyện với bà, bà kể chuyện ông ở viện ra sao, ra viện thế nào.
Giờ đang nằm nhà, nhưng có người đi theo chăm ông ngày đêm.
Giọng nói ổn định, không bức xúc, cũng không lo lắng phiền não.
Bà lo nhất là sức khoẻ yếu không chăm ông được, nên có người là bà thấy ổn.

Mình vui khi thấy bà trong tình trạng tinh thần đó,
nhưng cần chuẩn bị tinh thần lần sau sẽ là tình trạng tinh thần khác.

Lần này mình được involved từ đầu tới cuối, càng biết ơn anh trai và mẹ,
nhiều việc, nhiều nỗi lo,
may mà anh mình có một mạng lưới bạn bè tử tế,
anh mình phải thế nào, hào phóng tiền bạc đúng chỗ, họ mới tử tế với anh ấy như vậy.

Mình đây, tưởng mình không quá tồi, nhưng khi cần thì có ai sẵn sàng giúp đâu, heheh.
Mở mắt ra mà nhìn MH ạ. Phải cho đi mới nhận lại được.
Mi đã cho đi được cái gì? Thôi thì biết vậy mà xốc người lên giúp đỡ bạn bè những gì có thể giúp được thôi.
Đúng ra, mình có hai người bạn ở VN, và mình rất đánh giá sự giúp đỡ của họ, tuy chỉ là những giúp đỡ lặt vặt.

Quay lại sự kích động.
Mình nhận thấy mỗi con người có những điểm rất dễ bị tổn thương,
khi điểm đó bị chạm vào, người ta dễ bị kích động.
Nên những người trong gia đình mà sống thiếu sự tỉnh thức, họ có nguy cơ chạm vào những điểm đó hàng ngày.
Khi sống trong trạng thái kích động, người ta không còn space để cải thiện bất cứ cái gì. Gọi là trùng trùng nghiệp chướng.

Với những người trong gia đình nhỏ của mình, có thể vì sống hàng ngày, mình biết hơn để ý hơn nên tránh được nhiều hơn.
Với bố mẹ hàng năm mới về một lần, mình không update với tình trạng tinh thần sức khoẻ của ông bà,
những câu nói năm trước không sao, năm sau đã trở thành nhạy cảm.
Rồi trong cơn kích động những câu nói không bình tĩnh được tung ra,
mình mà phản ứng lại thật không đâu vào đâu cả.
Mê mờ là ở chỗ đó.

Muốn thoát mê mờ,
Dừng mọi thứ mang tính phản ứng, mọi hành động, lời nói, suy nghĩ mang tính phản ứng,
Dù bà nói gì, không phản ứng nữa,
Dù bà nói gì với người khác mà quay lại với mình, cũng không phản ứng.

Cái kiểu nói với người ngoài này trước đây mình phản ứng kinh lắm, không ra lời thì cũng trong tâm.
Giờ bỏ đi, bà nói gì cũng ok, chẳng vì thế mà những người liên quan trở nên tồi đi.

Bài tập lớn nhất hiện giờ đó.

Đừng có mơ màng

Nghe video này : https://www.youtube.com/watch?v=b1w7njBYjq8
lại nhớ hôm nói chuyện với chị M. về hạnh phúc. Mình bảo hạnh phúc, hay sức khoẻ, tuổi trẻ … là thứ mà mọi người (chưa tỉnh thức) chỉ nhận ra được khi đã mất đi. Nhưng mình biết chị M. không hiểu đúng ý mình.

Trong video mọi người nói con người đi tìm sự tỉnh thức hay hạnh phúc, giống như con cá đang bơi trong đại dương mà cứ loay hoay đi tìm nước.

Thực ra mình chưa trải nghiệm cảm giác đại ngộ, nên không dám nói.
Tuy vậy cuộc sống dạy mình rất nhiều, khiến mình không lấn sâu tiếp vào mê mờ nữa.

Nghe những người trong các video nói, thường ta có thể cảm nhận được ai đang nói. Nếu thật sự tỉnh thức, nhân vật đang nói không phải là bất cứ cái tôi nào. Người đang nói không còn cái tôi, vũ trụ càn khôn, lòng thương vô hạn đang nói qua họ.

Lại vài câu về mẹ. Mẹ là công án lớn nhất của đời mình, nên mình sẽ không để nó rơi khỏi tầm mắt.
Cũng không ngại ngùng người khác có thể nghĩ này nghĩ kia về mình.
Mình chấp nhận sự bất hiếu (theo ngôn ngữ đời thường) của mình rồi, thì còn có gì quan trọng?

Mình nhận ra mình cũng hay bị lừa, y hệt mẹ mình.
Khác ở chỗ mình bị lừa về tình cảm, còn có thể mẹ mình bị lừa cả về tình cảm lẫn tiền bạc.
Cứ nghe bà nói một hôm nào đó, mình lại hy vọng tràn trề, rằng bà đã ngộ ra cái gì đó,
thì hôm sau cái hy vọng của mình lại bị đánh dúi dụi.

Vậy là chính mình lừa mình, chứ bà có ý định lừa ai đâu, vui thì cởi mở thoải mái, không vui thì giận dữ trách cứ, có vậy thôi.
Mà mình lừa mình để làm gì, để mình yên lòng. Chứ có ai xúi mình lừa mình đâu.
Vậy thì quên đi mi ơi, bà sống cuộc sống của bà, suy cho cùng chẳng liên quan đến mi.
Không làm được gì cho bà, không giúp cuộc sống của bà tốt lên, là do mi đụt quá thôi.
Chấp nhận đi, và đừng tự lừa mình nữa.

Và tất cả những gì mi đang cố gắng làm đây,
rồi sẽ có thể lại tan hoang hết ra thôi.
Bà vẫn chưa hề buông, không nhận ra bà cần buông.
Mà buông sao được, khi xung quanh không có gì khiến bà tin cậy đến mức có thể buông,
Bà lại vô thần nên cũng chẳng níu kéo vào cái gì ngoài cái bà nhìn thấy, sờ thấy.

Nên đừng có mơ màng, sẽ không có gì thay đổi cả.

Bà có thể đổ bệnh

Gọi điện cho mẹ
Mỗi lần gọi điện cho mẹ, là một lần mình lại nhìn ra những bức xúc của mình.
Những bức xúc cũ rích, mà mình vẫn không bỏ được.
Bà hổn hển kêu ca bà phải giặt nhiều, đồ bẩn còn hàng đống.
Hôm trước bà có lời qua tiếng lại với cô giúp việc và đã đuổi cô ấy. Mình nghi vì cô ấy nhận quá nhiều tiền mà làm không đâu vào đâu.
Mới hôm trước còn bảo cô ấy tốt lắm, hứa sẽ giúp bà hết đời.

Heheh, đó là điều mình nghiệm thấy từ lâu – đừng bao giờ nói chắc hay hứa hẹn chuyện gì cả.
Chỉ cần nói và hứa, đời sẽ đưa lại vài cú hích nho nhỏ, đủ để mình ngộ ra – trên đời không có gì là thường hằng.
Hích nhỏ không hiểu ra, đời sẽ gửi thêm vài cú hích mạnh hơn.
Cứ thế, cho đến lúc mình ngộ.

Nên có gì trong hiện tại, đừng khoe khoang, đừng tưởng bở, cũng đừng cố giữ, đừng sợ mất, cứ hàm ơn vì tất cả những gì mình đang có.
Mai nó vẫn có đó – lại hàm ơn.
Mai nó đi – nhận biết rồi chấp nhận, sống tiếp. Hàm ơn được thì càng tuyệt.

Bà đang đẩy bà đến ngưỡng chịu đựng, như vẫn thường, chỉ vì nghĩ mình còn có thể làm được, hoặc vì bức xúc với ai đó, hoặc vì tiếc mấy đồng tiền.
Nếu bà đổ bệnh, thì tất cả những gì bà đang cố gắng ở hiện tại, sẽ trở về con số 0, thậm chí còn âm.
Bà đã, luôn và đang là như vậy, nếu mình bức xúc hay thất vọng hay lại gây sự, là tại mình ngu.
Khôn ra – thông cảm và chấp nhận bà. Chấp nhận và chuẩn bị tinh thần cho những điều có thể xảy ra trong vài ngày tới – bà có thể sẽ đổ bệnh.

Khôn ra thì nhìn gương bà mà học sống cho hợp với tuổi tác, hoàn cảnh.
Một trong những điều cần học khi về già – nhìn trực diện mình đang già đến đâu, cơ thể mình đang xuống cấp thế nào,
đầu óc mình đang ngày càng lão hoá ra sao.
Nhìn rõ thì tự sẽ biết mình cần làm gì, những thứ ở ngoài tầm – bỏ đi.

Mình cứ buồn cười cái cách nhiều người già chăm sóc da mặt, rồi vui khi được khen da đẹp.
Hahah, được khen thì rõ là vui rồi.
Nhưng nếu mất nhiều công sức, tiền của, thời gian và tâm sức vào đó thì mình lại thấy có gì đó tội nghiệp. Vì dù có làm gì thì dấu vết tuổi già vẫn hiện diện, không năm nay thì 2 năm nữa.

Nên, nhìn những gương mặt nõn nà không vết đen của các bạn cùng tuổi mình, mình biết sau đó là cả một trời cố gắng.
Lựa chọn thôi, không dở không hay.
Mình thì lựa chọn cứ tàm tạm vậy, khuôn mặt đầy nốt đen, nhăn nheo tý, xấu tý, nhưng mình không phải vật lên vật xuống vì nó.