10 phút nữa sẽ tới 1 cuộc họp mà mình nghĩ mình sẽ không vui vẻ gì sau cuộc họp đó.
Con người khó có thể nói gì, nhỉ ,nếu như họ không nhập cuộc, họ không là 1 phần của sự kiện.
Mình hơi ngạc nhiên với bản thân sao mình để bản thân bị kích động đến vậy.
Vì sự mập mờ của người khác, sự giằng xé bên này bên kia, vừa muốn cái này, lại vừa muốn cái khác của họ.
Trong khi thời gian và sức người có hạn.
Chính sự mập giờ, giằng xé này làm mất bao công sức thời gian, và mất cả não vì stress và bực dọc nữa.
.
Câu chuyện này thì liên quan tới công việc, nhưng ở ngoài đời cũng có thể xảy ra tương tự
Hôm qua mình nói với cậu đồng nghiệp sau khi họp.
Mày cứ tưởng tượng mày có bà vợ, hôm qua đòi mua cái túi A.
Mày, muốn cô ấy vui, vét ví mua túi A về, nghĩ cô ấy sẽ vui.
Nhưng không, cô ấy bảo tao thích thêm cái giày B, trong khi tiền trong túi mày đã hết.
Mày bảo tình trạng tài chính của mày với vợ, nhưng vợ mày không nghe, mày thấy rõ rệt một sự không hài lòng trên khuôn mặt nặng nề của cô ấy.
Mày nghĩ mày sẽ sống vui vẻ với vợ mày được bao lâu?
Update: Cuộc họp đã diễn ra hiệu quả và gọn gàng hơn là mình chờ đợi.
Bạn Product Manager đã hiểu ra cần làm gì và đã làm không tồi.
Mình với PM nào cũng phải căng thẳng vài lần, sau đấy thì ổn, thậm chí tốt.
Vì cả 2 bên đều cần nhau, nếu đủ tin tưởng, hợp tác với nhau được, công việc đem lại niềm vui, cả 2 bên đều học hỏi phát triển.
Không thì là cuộc chiến triền miên, nhiều bực dọc, nhiều stress.
Hôm kia sau khi họp, ngồi ăn trưa, mình đã nói với một bạn nữ đồng nghiệp:
Tao cảm thấy khó chịu, vì tao đã quá unhöfflich (không lịch sự) và unfreundlich (không hoà nhã).
Bạn ấy an ủi “chuyện bình thường, chúng ta vốn đã có tiếng rất không hoà nhã với PM rồi”
Hôm qua trước khi vào họp, mình lại nói với bạn ấy:
tao sắp sửa phải không lịch sự và không hoà nhã đây.
Hôm nay trước khi vào họp, mình nói với bạn chồng (làm tại nhà):
mẹ sắp sửa phải không lịch sự và không hoà nhã đây.
Vậy mà mình đã không không lịch sự và không không hoà nhã haha.
Kể từ đây, mình nghĩ mối quan hệ sẽ sang một bước ngoặt mới.
Sẽ bớt được khối khó chịu, dù công việc vẫn không bớt đi.
Hỏi tại sao việc đi làm làm mình thích thú, một phần vì được chứng kiến những bước ngoặt này.
Nó như trò chơi vậy, nói câu này, làm cái này, nghĩ thế này, nó sẽ tác động lên cục diện một cách nào đó.