Đầu năm chắc sẽ hơi khó khăn với cả team, vì sẽ đổi product owner. Hôm nghe tin product owner thay chỗ làm, cả team ngớ người ra.
Buồn.
Cách đây 2 năm khi bạn ấy mới đến, rất cả đều tập trung vào giúp bạn ấy, để bạn ấy hiểu về sản phẩm càng nhanh, càng sâu, càng tốt.Không ít conflict nho nhỏ, giống mọi quá trình integration thật sự.
Để rồi trong nửa năm cuối, mọi thứ trở nên tuôn chảy. Hai bên hoà hợp và nâng đỡ nhau rất hiệu quả.
Công việc bên này làm đều được bên kia tôn trọng đánh giá.
Mỗi buổi họp là nơi trao đổi không chỉ thuần túy công việc, mà còn có chút gì đó ở mức cao hơn, ai cũng thấy mình phát triển mở rộng hơn đôi chút.
Mình nghe không dưới 5 lần bạn ấy cảm thán “đây là team tốt nhất tôi được làm việc cùng, và là team mà tôi muốn được làm mãi mãi”.
Mình tin bạn ấy không nói dối.
Và giờ thì bạn ấy bỏ đi, nơi khác trả lương cao hơn, hứa cho những điều kiện làm việc tốt hơn (toàn cầu và linh động hơn).
Khi cả team đang sững sờ nghe tin, thì có ai đó lại nhắc lại câu nói của bạn ấy với 1 giọng chua chát.
Với một product owner mới, lại chệch choạc mất cả 1 năm, thậm chí 2 năm, để integrate, để tìm hiểu về sản phẩm.
Lại trao đổi kiến thức, lại bàn bạc, và tất nhiên lại nhiều conflict lớn nhỏ vì ông nói gà, bà hiểu vịt.
Lại còn tính cách và khả năng làm việc trong team của người đó nữa. Kiến thức tất nhiên là cần, nhưng chỉ là 1 phần, khả năng mở, khả năng học, khả năng tiến thoái đúng lúc,… rất quan trọng để tạo nên 1 team hài hoà.
Heheh, dù buồn, và giờ cũng đang rất buồn khi đang viết, mình không trách bạn ấy.
Bạn ấy chịu trách nhiệm cho những 4 nhân khẩu, toàn bộ kinh tế đổ lên đầu. Lần cuối lúc nói chuyện nhân buổi meeting riêng, bạn ấy bảo “team là điều duy nhất khiến tao lưỡng lự rất nhiều trong quyết định này”.
Kể cũng lạ, mình khá quyến luyến với đồng nghiệp. Và cái quyến luyến này mình chỉ ý thức rõ ràng khi họ bỏ đi.
Người ta bảo công sở là gia đình thứ 2, cũng đúng phần nào.
Với cái note này, mình để lại bạn và các trải nghiệm đã có với bạn ra đằng sau. Chúc cho bạn gặp nhiều may mắn ở nơi làm mới.

Cuộc sống là vậy, nhỉ. Tiến triển thay đổi không ngừng. Nó nếu có dừng lại đâu đó, là để người ta chùng xuống 1 chút, hít lấy 1 hơi đầy lồng ngực, rồi lại xốc ba lô bước tiếp. Heheh,