Tháng 12

Ngồi nghe một băng video, nói hiện tại năng lượng chuyển rất nhanh,
cuộc sống trôi qua vèo vèo, dòng cảm xúc trong mỗi người cũng rất mạnh, lên xuống chao đảo.
Mỗi người vì vậy nên để ý chút để mình không bị cái dòng chảy đó lôi đi.

Rồi lại bảo những gì xảy ra trong tháng 12 sẽ là tiền đề cho năm 2021.

Nhớ mãi không hiểu cuộc sống của mình và gia đình có gì trong tháng 12.
Ngồi lướt lại các bài viết, mới ra cú trẹo chân của anh Tí.
Anh đã đi qua một cách êm thấm nhẹ nhàng.
Người trong nhà không cảm thấy ảnh hưởng mấy. Vậy là coi như ổn.

Lướt qua hết mới nhớ ra, có 2 thứ mình gặp trong tháng 12, làm mất bao nhiêu nơron thần kinh.
Cũng không hiểu tại sao chúng làm mình tuyệt vọng đến thế.

Thứ nhất là SIM không gọi được, vì là SIM rác.
Cả ngày cứ vừa làm việc, vừa quay quắt gọi điện, hỏi han, nhờ vả.
Cuối cùng được chú H. và bạn bè giúp, cũng ổn.
Trong gần 2 tuần, số nơron thần kinh mất chắc tương đương 6 tháng bình thường.

Sau khi SIM hoạt động, chưa kịp thở phào, nhận ra TK nhà băng của mình không sử dụng được cho online Banking.
Có nghĩa mình sẽ không còn giúp mẹ mình mua bán cho cuộc sống thường ngày.
Lại gọi điện, hỏi han, loay hoay, giấy tờ.
Người căng như dây đàn. Cứ hy vọng rồi lại thất vọng.
Lắm lúc thấy rã rượi, một cảm giác tuyệt vọng lạ lùng.
Hơi giống cảm giác một đứa trẻ bám mẹ mà cứ bị mẹ nó lạnh lùng gỡ tay thảy nó ra xa.
Không thể hiểu nổi tại sao nhà băng lại có thể đưa ra một nghị định mà chặn đường nhiều người Việt,
chỉ vì họ sống ở nước ngoài hoặc có hộ tịch nước ngoài.

Giờ viết lại vẫn còn thấy có chút cảm giác đó, một cảm giác nửa tuyệt vọng, nửa thất vọng.

Chỉ tới lúc viết nhờ bạn đứng trung gian chuyển tiền hộ, bạn vui vẻ đồng ý giúp,
cái tình trạng “căng như dây đàn” này mới bớt.

Túm lại là tháng 12 của mình, nửa ổn – nửa căng.
Phần căng không lấn át được phần ổn, chỉ vì cứ đinh ninh – mình tính không bằng trời tính.
Thôi mình đã cố hết sức, phần còn lại – để trời lo. Heheh.