Nói chuyện một hồi….
Cô con gái nức nở qua điện thoại.
Cô bảo rằng cô không chịu nổi sự thất vọng của bố mẹ.
Nên chắc chắn cô sẽ không dám làm gì trái với mong muốn của bố mẹ.
Và thế là cả đời cô sẽ không dám làm gì cho riêng cô, để cô cảm thấy hạnh phúc.
„Nếu mà sau này Tủm thích con trai nào ấy, mà bố mẹ không thích, thì Tủm cũng sẽ không lấy con trai đấy đâu.“
Rồi cô khóc rống lên.
Trước đó hai mẹ con có nói về sự ủng hộ – support.
Cô bảo cô cần sự ủng hộ về tinh thần từ bố mẹ, bất kể cô làm cái gì, theo ý hay trái ý bố mẹ.
Mẹ bảo Tủm quên đi, con đừng chờ đợi điều đó từ bố mẹ.
Cũng đừng chờ đợi điều đó từ bất kỳ ai khác – từ em trai, từ chồng, từ bạn bè đồng nghiệp.
Khi thấy mình rất muốn làm điều gì đó, con phải xem mình có đủ dũng cảm không.
Dũng cảm để tự mình chèo chống làm cho tới nơi tới chốn.
Dũng cảm gạt sang bên sự thất vọng của người khác.
Khi con thành công và hài lòng, người khác sẽ chấp nhận.
Mà, Tủm cũng không cần phải phóng đại sự thất vọng của bố mẹ.
Chúng không to như Tủm nghĩ.
Thậm chí đôi khi chúng không có, mà chỉ do Tủm tưởng tượng ra.
Không có sai lầm gì trên đời là quá to tát cả, cái gì cũng có thể thay đổi, sửa chữa.
Cứ để bố mẹ thất vọng nếu bố mẹ thất vọng. Ai cũng cần chút thời gian để làm quen với sự thất vọng.
Bố mẹ cũng phải học thất vọng dần dần.
Rồi mọi sự sẽ đâu vào đấy.
Vậy là cuối cùng đã đề cập đến vài điểm:
- Cả hai bên đều phải thay đổi cách nói chuyện. Bố mẹ cần nói rõ ràng hơn, khách quan hơn về lý do vì sao nên, vì sao không nên làm điều gì. Không nên nêu lý do liên quan đến tính cách người trong cuộc. Chị đủ lớn để hiểu cần làm gì khi đã có đủ thông tin (ý chị).
- Chị rất đánh giá những gì bố mẹ làm cho chị. Chị chỉ ca ngợi người khác vì chị rất đánh giá cố gắng và thành công của họ, không phải vì chị đánh giá thấp những gì chị có (ý chị).
- Bố mẹ là người của thế hệ cũ, có thể góp ý giúp chị, nhưng chị không thể và cũng sẽ không muốn sống cả đời theo ý bố mẹ được (ý mẹ).
- Bố mẹ sẽ thất vọng với nhiều quyết định của chị. Đó là chuyện bình thường. Chị phải học chấp nhận và bước qua đó (ý mẹ).
- Chị đã lớn, càng ngày càng vững vàng, có cách nhìn nhận rộng rãi, có kỹ năng bàn bạc trao đổi. Bố mẹ thuộc thế hệ cũ, sẽ già đi theo năm tháng. Suy nghĩ ngày càng hẹp hơn, bố mẹ lại kém trong kỹ năng trao đổi dân chủ. Chị nên học để chủ động giúp bố mẹ, tìm cách thuyết phục trong hòa bình để đạt được điểu chị muốn mà không gây mâu thuẫn lớn với bố mẹ (ý mẹ).
- Chị phải học để tách dần bố mẹ, không quá bị ảnh hưởng bởi ý nghĩ bố mẹ có hài lòng hay không. Không quá bị down khi bố mẹ thất vọng (ý chị).
Một tiếng nói chuyện nóng hết cả Mobile, ù hết cả tai.
Không biết có đem lại lợi ích gì.
Chị muốn khẳng định mình đã lớn, đã tự đưa ra được quyết định đúng, nhưng thấy vẫn bị bố mẹ coi như trẻ con.
Mẹ thì dễ dàng chấp nhận suy nghĩ của chị, vì mẹ chị chưa bao giờ nghĩ mình đủ tốt.
Sự vùng lên của chị, dù có đôi lúc làm mẹ cũng điên tiết, nhưng vẫn được mẹ chị coi như cơ hội để mẹ chị cải thiện bản thân.
Bố chị thì có khác hơn.
Hai đối tác già cả lẩm cẩm, quá tốt để chị phải học sử dụng và hoàn thiện kỹ năng thuyết phục, heheh.