Nói chuyện với mẹ

Ngồi làm việc căng cả người.
Giờ cho phép mình viết một tí heheh.

Lúc nãy nói chuyện với mẹ.
Bảo bà cứ từ từ, cần tin cậy trời đất, con cái.
Mọi người đều cố gắng tối đa để bà thoải mái, đỡ lo nghĩ.
Một bà già chẳng quen biết ngoài đường mà gặp chuyện, bọn con còn lo,
huống chi mẹ.

Nói với bà những thứ trước đây mình không nói,
chẳng hạn sẽ cố nói chuyện với sếp để mỗi năm về vài tháng, làm việc ở nhà.
Rằng sẽ về ở với bà nửa năm, khi về hưu …
Mình vẫn nghĩ trong đầu, vẫn loay hoay tìm cách làm, nhưng không nói,
vì sợ bà mong quá rồi lại sốt ruột, rồi lại thất vọng quá.
Nhưng giờ thì còn sợ gì nữa? Liệu bà có thể sống được bao năm,
mà cứ để bà triền miên trong mong ngóng biệt tăm.

Vả lại mình cần tin tưởng chắc chắn trong trái tim mình, thì chuyện đó mới xảy ra được.
Đã nghĩ nếu sếp không thu xếp cho phép, thì mình cũng sẵn sàng bỏ việc.
Dù chuyện bỏ việc có thể ảnh hưởng nhiều đến lương lậu tài chính sau này.
Nhưng cuộc sống bao giờ cũng vậy, đóng cửa này cửa khác sẽ mở.
Việc cần làm mà không làm, mọi thứ rồi sẽ trở nên vô nghĩa.

Về nhà với Thượng Đế – 2

Cũng lại hôm trước viết về chữ “Về nhà”.
Và tối qua cái link lại hiện ra thù lù – “Về nhà với Thượng Đế”.

Cuộc sống nó có nhiều cái trùng hợp lạ lùng.
Mình đã hàng năm nay thử với cách viết. Viết, rồi quan sát chờ đợi.

Những khúc mắc trăn trở nào mà mình để trong đầu,
thì nó cứ vần vũ ở đó, chắc giống cách nó vần vũ trong đầu mọi người,
chiếm cả một góc của cái não bé tí hin, thấy đất trời trở nên u ám chút.
Khi mình viết ra cho nhiều người đọc, tự dưng sự vần vũ đó biến mất rất nhanh.
Hoặc mối trăn trở đó được giải quyết theo cách nào đó.
Hoặc bỗng nhiên có sự tỏ tường – không cần giải quyết. Bản thân sự trăn trở biến mất.

Cái làm mình vẫn giấu mình, không viết “toạc” ra cái mình muốn viết, muốn phân tích, không hẳn để giữ thể diện, bộ mặt cho mình hay người thân, mà để mình không phải bức xúc khi tiếp xúc với bản ngã của người khác, và của chính mình.
Chẳng hạn cái chữ “thượng đế” này, cũng giống nhiều chữ khác, có người chỉ cần nhìn thấy, đã quay đi.
Tệ hơn lại còn có thể kèm theo vài câu lầm bầm, vài suy nghĩ khó chịu .

Dù dần dần nhìn ra, cái ta tiếp xúc nhiều khi chỉ là bản ngã của ai đó, chứ không phải con người thật của người ta, mình vẫn không đủ sự tĩnh tại trong trẻo để tiếp nhận chúng một cách tưng tửng không chút động lòng. Cái bản ngã của mình vẫn còn nổi cộm.

Cái làm mình vẫn khao khát bộc lộ con người mình, cái phần ngoài bản ngã có dán tên Hà,
không hẳn để tìm đồng minh, để khẳng định bản thân (có bản thân đâu mà khẳng định),
mà vì cảm nhận được cái khao khát đó ở nhiều người bạn,
muốn cái năng lượng đó từ mình và từ người khác được chảy tràn, được hoà tan, được bung ra như pháo hoa, rực rỡ.

Chúng ta được quyền sống trọn vẹn và say sưa với con người thật của mình.
Cái con người thật bị cái bản ngã của mỗi người chèn ép, vì đủ thứ sợ.
Cái con người thật bị cái bản ngã của xã hội đè dí xuống đất, vì đủ thứ “phải”, đủ thứ gông cùm.
Đến cả yêu hay ghét cũng “phải”. Là mẹ thì “phải” yêu con, là con thì “phải” yêu mẹ.

Không có đâu heheh.
Còn dúm dó trong bản ngã thì còn không có tình yêu, chỉ có chiếm hữu và gông cùm.
Vượt qua bản ngã thì dù là con hay mẹ hay không phải mẹ con, tình yêu vẫn say sưa hiện diện.
Chúng ta ở đâu giữa giữa, nhể.

Đối thoại với thượng đế -1

Hôm qua FB nhắc bài viết 8 năm trước, ngay trước khi mình đóng FB.
Bỗng nghĩ, tại sao không, thử đóng FB vài tháng.
Tối ngồi đã định deactivate, đã nhấn nút deactivate.
Rồi bỗng ra 1 trang – bạn không cần deactivate, bạn chỉ cần logout.
Nghĩ 1 phút, rồi quyết định chỉ logout, nhưng sẽ không vào FB một thời gian nữa.

Bỗng hiện lên ở đâu đó link “Đối thoại với thượng đế”.
Mình cứ tưởng mình đã đọc sách này.
Mà mở ra đọc lại vẫn thấy hình như mình chưa đọc.
Có thể lần trước đọc tháu quá, hoặc chỉ đọc tập nào đó.

Trong quyển 4, viết năm 2016, có 1 câu “Nếu như khao khát của con là thể hiện ra Con Người Thật Của Con và cách con chọn để thực hiện nó là giúp chấm dứt sự khổ đau của kẻ khác, mang tới sự chữa lành cho hành tinh, và tạo những ảnh hưởng tích cực tới đời sống của những người con thương yêu, thì con sẽ không cảm thấy bị đè nặng bởi bất cứ “nhiệm vụ nào quá lớn”, nhưng thay vào đó, con sẽ hân hoan vì cơ hội mà Sự Sống đã trao vào tay con ở Thời Điểm Hoàn Hảo để Tiến Bộ này.”

Thì đúng đó là khao khát của mình thật – thể hiện ra Con Người Thật của minh,
và mình đã viết ra bằng lời đúng vào hôm qua.
Mình muốn thể hiện con người thật của mình, dù suy nghĩ của mình khác xã hội chờ đợi,
nhưng bản thân mình chẳng thấy nó tồi tệ hơn người khác mấy.

Và quả thật nhiều cái mình đã viết, không chỉ cho mình.
Trong từng thời điểm, luôn có một độc giả nào đó mà mình đối thoại nhiều hơn với họ.
Mình cảm nhận được nỗi đau của người đó qua nỗi đau chính mình đã trải qua.
Mình muốn dùng lời an ủi họ, qua đó an ủi chính mình.
Muốn chia sẻ vài cái mẹo con con trong cuộc sống,
muốn thực hiện chỉ cần bỏ cái sỹ diện, cái ngại ngùng, sang một bên, mà đem lại những khúc ngoặt ngoạn mục.
Cuộc đời không vô hạn, sao không thay vì sống 1 ngày vui vẻ và thú vị, lại cứ phải giận dỗi oán than?

Heheh, đọc lại thấy có đoạn lại cứ như đang tự vỗ ngực khen mình.
Khen chứ, có phải cái gì mình nghĩ, mình nói, mình viết, đều từ cái bản ngã bé tí ti dặt dẹo của mình đâu, nhỉ.
Cái bản ngã có dán cái tên Hà hé hé.
Có phần đến từ vũ trụ bao la, không tên, bao dung, kiên nhẫn, tưng tửng.

Có cái quái gì là sở hữu của ta đâu, mà không ngợi ca, mà không say sưa.
Vợ chồng chả phải, con cái chả phải, nghề ngỗng tài sản chả phải, đến cả cái thân này cũng chả phải.
Mà sao cứ cư xử với tất cả cứ như tất cả là sở hữu của ta, nhỉ.

Tả pí lù

Post trên FB 8 năm trước (22.03.2013):

Tôi nhận thấy một số các biểu hiện không lành mạnh ở bản thân – bỗng nhiên rất thích ăn và thích ăn ngọt. Tả pí lù.
Tâm hồn tôi cũng đang tả pí lù.
Tôi nghĩ tôi sẽ rút lui khỏi FB và Internet một thời gian.
Fasting, heheh.
Tôi sẽ kiếm một cái ghế có chỗ dựa, có chỗ gác chân.
Một cái đèn thật sáng.
Một cái kính. Và đọc cái gì đó hay hay.

Hahah tâm hồn tả pí lù 8 năm về trước.
Hình như sau đó mình ra khỏi FB năm rưỡi gì đó.
Hiện tại tâm hồn mình cũng hơi lao xao, nhưng chắc chưa đến nỗi tả pí lù.

Nhưng nếu đến mức tả pí lù nào đó, lại ảnh hưởng tới cách ăn uống và cuộc sống riêng, chắc mình cũng lại sẽ tìm 1 cái ghế,…

Mình tự biết mình thôi, nhỉ, cần biết cái gì ảnh hưởng ra sao, khả năng chịu đựng của mình đến đâu.

FB luôn có vài mặt với mình, một mặt là “chợ”, là “cái gương” cho mình biết mọi ngóc ngách của bản thân.
Khi “biết” thì như có ánh sáng chiếu vào góc tối bụi bặm của 1 căn phòng ấy.
Từng bài viết, từng comment đều tạo nên những cảm xúc riêng. Kiểu tiếng dội, reaction. Quan sát tiếng dội, biết cái nội tâm của mình nó trong đục đến đâu. Càng trong, tiếng dội càng thanh, càng ấm.

Một mặt khác – nó đem lại cho mình sự ấm áp nâng đỡ của những tâm hồn đồng suy nghĩ.

Chúng ta luôn cần cả 2 thứ đó – tình yêu và sự cọ xát, nhỉ.
Mọi thứ hiện diện trong cuộc sống của ta, đều có đủ 2 thứ đó.
Chỉ cần uyển chuyển, tỉnh táo, thì mọi thứ đều rất có lý.

Về nhà (4)

Gội được mớ tóc, khoái chí lại ngồi viết.
Không đặt tựa đề là về già nữa, mà là về nhà.

Có những người không thích đề tài này, thì nên dừng đọc ngay tại đây.
Trước khi nổi lên cái bực dọc và cái ý nghĩ “nói gì nói lắm thế”, nhỉ, hihi.

Về bản chất theo mình “về già” và “về nhà” là giống nhau.
Tuổi trẻ, tuổi trung niên, bị xã hội, bản ngã đưa đẩy, ta theo đuổi nhiều thứ, bám chấp vào nhiều thứ.
Về già sẽ là lúc bỏ bám chấp dần, quay trở lại với bản tính của mình, chuẩn bị bỏ lại mọi thứ phù du, đi “về nhà”.

Nhiều người có niềm tin về cái gọi là linh hồn, nghĩ khi bỏ thân xác là họ “về nhà”.
Mình thì còn hơi lăn tăn một tẹo.
Lúc “già”, vẫn đang sống, là phải đang trên đường “về nhà” rồi, khao khát “về nhà” rồi, thì khi bỏ thân xác họ mới về được nhà.
Còn vẫn cứ bám chấp, thì kể cả khi bỏ thân xác, lại hoảng sợ đi tìm một thân xác mới, không thể bỏ lại mọi mối quan hệ ở sau lưng,
rồi lại sẽ quanh quẩn ở cõi nào đó chờ có một thân xác mới thôi, không biết “về nhà” là thế nào.

Người xa quê hương lâu ấy, sẽ hiểu chút chút cảm giác “về nhà” này.
Chỉ cần ngồi yên hít khí trời, ngắm cành cây lao xao trên cao,
những mái ngói nhấp nhô, dây điện chằng chịt,…
Đám gạch trên hè lồi lõm, những quán nước ngồi xổm đó đây,…

Đơn giản là cảm nhận say sưa cái cảm giác “về nhà”, không mong gì hết nữa, không muốn gì hết nữa.

Thường thì cảm giác say sưa này sẽ nhường chỗ cho cảm giác khác, vẫn bám chấp nhưng với đối tượng khác.
Vì ta vẫn chưa hề thoát bám chấp.

Đọc các sách của các bậc “giác ngộ” (là mình nghĩ nhé, còn có thật là giác ngộ, và giác ngộ đến đâu – chịu),
mình tưởng tượng ra “về nhà” là khi ta hoàn toàn thoát ra khỏi mọi cảm xúc u mê liên quan tới cơ thể vật chất.

Ta tưởng ta đang sống vậy thôi, chứ ta bị cầm tù trong lớp lớp các cảm xúc ngập ngụa.
Nhiều nhất là sợ – sợ già sợ xấu, sợ ốm, sợ cô đơn, sợ bị bỏ rơi, sợ khổ, sợ chết ….
Rồi vài cái sợ nhỏ hơn chút: sợ mất việc, sợ chứng khoán sập, sợ tiền mất giá, sợ con bỏ học, ….
Tầng tầng lớp lớp. Ngập ngụa không ngóc mặt lên được.

Giờ cứ tưởng tượng ta chẳng còn sợ cái gì, chẳng còn cần cái gì ngoài vài thứ đơn giản cho cuộc sống.
Nắng chiếu thì ấm, gió thổi thì cành lay, lung linh, thơ thới.
Mọi thứ tới đâu hay tới đó. Sướng thía. Heheh.

Vậy nhỉ, khoái chí viết vài câu vậy thôi.

Ah sáng nay được nói chuyện với bạn chồng và anh trai.
Cảm thấy họ quan tâm những gì mình mong muốn, mình suy nghĩ.
Họ bỏ ra chút thời gian nghe mình, chấp nhận mình, nói lên quan điểm cách nhìn của họ.
Vậy cũng đủ làm mình thấy rất hàm ơn.
Còn thì, mong muốn luôn có 1 rổ. Hình như là đặc tính của cơ số người – ít làm nên ngồi mong nhiều hahah.
Cái rổ đó lại còn thay đổi liên tục nữa chứ.

Nên nói thì nói, mơ ước thì mơ ước, chả có lý do gì đặt lên người khác cái áp lực phải thực hiện niềm mơ ước đó, nhỉ.
Cho dù đó có là bố mẹ, là vợ chồng, là anh em, là con cái.