Việt Nam cuối 2005 – đầu 2006

Chị Tủm cứ mong muốn được về thăm Việt Nam như một người đi du lịch. Chị có cảm giác khi đi cùng bố mẹ phần lớn thời gian chỉ đi từ nhà này sang nhà kia chứ không thăm quan được những gì mà chị được nghe từ các bạn Đức đã thăm Việt Nam về kể lại.

Kể ra thì chị cũng đúng một phần. Các bạn còn bé nên cũng không dám đi nhiều sợ mệt. Nhưng lần nào về Việt Nam bố cũng cố gắng để cả gia đình đi từ nam ra bắc, từ bắc vào nam thăm thú vài nơi.

Post lại vài cái ảnh đợt về đầu năm 2005 cho chị nhớ những nơi chị đã qua hồi bé.

Về Việt Nam cả nhà hay ở bên Ông Bà nội. Nhà rộng rãi ở cạnh hồ tây. Từ trên nóc nhà nhìn ra quang cảnh hồ Tây rất đẹp. Hồ Tây là một trong những nơi đáng giá thăm quan  ở Hà Nội rồi chị. Cả nhà hay đi bộ loanh quanh khu này. So với những nơi khác ở Hà Nội, khu vực này ít đông đúc ngột ngạt hơn.

Đây là một góc của Bách Khoa, dưới nhà Ông Bà Ngoại. Trường Đại học bách khoa cũng là một trong những nơi người ta phải đi thăm quan đó chị. Quanh đây có rất nhiều nhà của các giảng viên trường Bách khoa. Chị cứ tưởng tượng khu đó cũng giống Garching mình đang ở, gọi là thành phố đại học, vì Garching có trường đại học kỹ thuật Munich (TUM).

Đền Ngọc Sơn, cũng là một điểm du lịch chị ạ. Trông cái cổng tô điểm màu mè có hơi hài hài tí, nhưng hình như cái hài hài đó lại làm nên cái duyên của Việt Nam. Cây cối trên đảo xanh tươi um tùm. Hôm đó trời hơi mưa và hơi lạnh.

Còn đây là hồ Gươm. Sẽ chẳng còn dịp nào được nhìn thấy đường ven hồ vắng tanh vắng ngắt thế này nữa đâu chị ạ. Giờ vào những dịp nghỉ chỗ đó đông nghịt, dân tình selfie chật cứng đường luôn.

Rồi mình còn đi Tam Cốc Bích Động cùng gia đình bác Diệu Anh và Bà Yến. Các bạn chạy nhảy ngoài sân đình. Nơi đây được gọi là Hạ Long trên cạn ở Ninh Bình. Cũng là một điểm du lịch mà chắc các bạn của chị đã được qua.

Đi thuyền qua những động đá. Trông rất đẹp. Hồi đó tuy đã khá đông đúc chen chúc, điều làm mọi thứ mất đi nhiều sự quyến rũ tự nhiên. Nhưng so với bây giờ chắc vẫn còn thênh thang chán.

Dinh Bảo Đại ở Vũng Tàu. Chắc chắn cũng là một nơi khách du lịch hay đến. Cây cối xanh tươi, nơi này rất đẹp. Các bạn nhặt hoa cài lên tóc.

Một trong nhiều giây phút hạnh phúc làm nên tuổi thơ của các bạn.

Xúc cát ngoài biển Vũng tàu. Nước không ấm lắm, nghịch một lúc là lạnh. Hồi đó được ở nhà cô Diễm Hà gần đó, ngày ngày đi bộ ra bãi tắm. Bố mẹ được một người thân cho mượn xe máy, tối tối khi các bạn đã ngủ lại rủ nhau đi vi vu. Mẹ chị yêu Vũng tàu đặc biệt kể từ khi đó.

Còn đây thì thật sự là Vịnh Hạ Long trên biển.

Các hang động. Thường mẹ hay cố gắng thu xếp để Bà Ngoại đi cùng, để Bà có thời gian nhiều bên con cháu. Hồi đó chân Bà còn khỏe đi lại không có vấn đề gì.

Nhìn ảnh mới nhớ cái áo mẹ đang mặc là Bà Nội mua cho. Bà nội mua nhiều áo lạnh cho mẹ, Bà biết mẹ hay ho nên các áo đều có cổ.

Làng chài ven sông.

Đợt đó đi 2 ngày, có qua Tuần Châu nghỉ đêm, xem nhạc nước và cá heo. Chị được lên chơi với cá heo vì là trẻ con và ngồi ở hàng đầu. Hồi đó vắng lắm. Bây giờ nếu đi lại chắc lại chen nhau thôi.

Sơ lược qua để chị biết lúc 4 tuổi chị đã đi được vài điểm du lịch quan trọng. Chỉ là chị không nhớ mà thôi.

 

Chuyện ngày thường

Thỉnh thoảng có những thời điểm cảm thấy ngán ngẩm.
Có thể nó liên quan đến cái gọi là sự thay đổi hormone.
Cũng có thể nó liên quan đến cái sự già.
Hoặc đến cái sự “nhàn cư”.

Con cái đến cái tuổi mình không còn phải chăm bẵm.
Bỗng thấy thoát ra khỏi cái modus bận rộn – kiểu có việc thì cứ thế cắm đầu mà làm, bớt việc ngồi thở tích trữ năng lượng cho đợt sau.
Bỗng thấy muốn làm cái gì đó cho cái Soul của mình.

Soul tiếng Anh, hay Seele tiếng Đức, đều chỉ chữ “tâm hồn”.
Nhưng không hiểu sao, dùng chữ tiếng Anh hay tiếng Đức, tôi đều cảm thấy đúng hơn, gần gụi hơn là chữ “tâm hồn”.
Có lẽ vì tôi đọc nhiều về “tâm hồn” bằng hai thứ tiếng kia, nơi cái “tâm hồn” được đặt ở trung tâm, được nâng niu, trân trọng.
Còn trong văn chương tiếng Việt, nó cứ làm sao đó.
Nó ít được để ý tới, cảm xúc của con người ít được nhìn nhận một cách khách quan và ít được tôn trọng.
Người ta đơn giản hóa nó khi phân loại nó vào vài categories. Nghe nhiều thành nhàm, rỗng tuếch.
Nó ít được để ý bởi người ngoài đã đành. Nó cũng ít được để ý đúng mức bởi người trong cuộc.

Mỗi khi cái tâm hồn tôi rơi vào sự ngán ngẩm này, nó cần một sự cảm thông nào đó.
Sự cảm thông thường không đến từ những người xung quanh.
Bản thân họ thường không có space cho mình, sao họ có thể đem lại space cho người khác.
Sự cảm thông thường đến từ con vật, hoặc thiên nhiên. Những gì vô tư và transparent.
Một giàn hoa giấy trên đầu lao xao trong gió biển, với những vạt nắng lốm đốm lay động trên sàn? Chẳng hạn, heheh.

Cái sự ngán ngẩm nó như một kính phóng đại, nó phóng đại mọi thứ lên một cách rất quái dị.
Mọi thứ vần vũ trong cái gọi là tâm hồn, mà chỉ người trong cuộc thấy.
Chìm hẳn vào đó thì rõ là vô minh.
Không bị chìm hẳn, loi ngoi lặn hụp, thì gọi là gì nhỉ.

Chuyện ngày thường

Dân tình dần dần đi làm đầy đủ. Vì mình đã đi làm từ tuần trước, nên thấy mọi người chúc năm mới happy lại giật bắn mình vuốt đuôi chúc lại.
Mọi thứ cứ nửa vời, danh sách việc thì dài mà không kết thúc được việc gì cả. Hiện tượng quen thuộc mỗi khi có kỳ nghỉ lớn.
Vừa làm vừa tự nhủ – từ từ.

Cứ đi làm đều đều thì không có hiện tượng này. Nhưng trước và sau kỳ nghỉ bao giờ cũng nhiều việc chồng đống lên nhau.
Chẳng ai thúc giục ai, vì ai cũng trong tình trạng đó, tuy vậy cảm giác có một danh sách lê thê kéo đằng sau là cảm giác không dễ chịu.

Có lẽ vì thế mình đâm ngại ngùng đi nghỉ dài ngày.
Nhất là những kỳ nghỉ không theo đúng sở thích của mình.
Giờ đi đâu làm gì vẫn phải lựa ý các bạn.
Hai bạn hai sở thích rất khác nhau. Người thì quan tâm đến văn hóa sự kiện, dân tình đang chuộng cái gì mình cũng phải thử một phát.
Người thì có ý thích riêng, làm những gì mình thích, bất kể nó vô nghĩa hay ngán ngẩm với người khác thế nào chăng nữa.

Hôm qua bố mẹ nhân lúc đi dạo bàn bạc làm sao ủn được anh cu Tí đi làm cái gì đó trong những kỳ nghỉ 1 tuần, 2 tuần.
Ở nhà anh chịu khó ra ngoài chơi thì không sao.
Anh cứ ngồi gí trong nhà, xem vài bộ phim hoạt hình hết ngày dài lại đến đêm thâu, thấy sốt ruột.
Một trong những lựa chọn là cho anh đi học một khóa tiếng Anh ở bên Anh.

Nhưng nghe chừng với anh nó là một việc không thể thực hiện.
Anh sợ sẽ bị chết đói ở bên Anh nếu anh ở đó một mình.
Có chị thì không sao, anh tin chị sẽ đủ tiếng để lo cho anh.
Nên anh cứ quầy quậy chối từ khi bố đề cập đến.

13 tuổi, sắp sang 14. Cao lồng ngồng, mà mỗi lúc cần giao tiếp cứ bám lấy chị, lấy bố mẹ, thấy nó buồn cười.
Gọi là vừa cười vừa mếu.

Gran Canaria – Palmitos Park – 2

Vườn thú Palmitos ở Gran Canaria không có nhiều thú. Chủ yếu là chim muông, vẹt, khỉ,… Điều đặc biệt nhất ở đây là có một số shows làm khá công phu- show chim đại bàng, chim ưng, show vẹt, show cá heo.

Chị luôn làm mẹ buồn cười với cái dáng chìa tay rồi bần thần chờ đợi. Chị làm như vậy với mọi con vật, rất từ tốn tiến lại gần, rồi chìa tay chờ đợi. Với mấy bạn chó mèo ngựa bò thì có vẻ ok, còn với lũ chim loắt choắt này, có lẽ chị đứng đợi cả ngày cũng không con nào thèm đậu lên cái tay của chị. 

Anh được một chú vẹt hỏi thăm. Mỏ nó tương đối sắc, nó mà quắp vào thì cũng đau cứng cả người.

Show chim ưng và đại bàng. Cô gái dẫn show nhỏ nhắn nói cả tiếng Tây ban Nha và tiếng Anh. Công việc không nhẹ nhàng. Chim sẽ được thả bay tự do, rồi sẽ được gọi về. Có con về, có con không. Cử tọa ngồi xem sái cả cổ vì quay tới quay lui, nhíu mày nhướn mắt tìm chim. Mình sau vài phút bổ tới bổ lui, ngả nghiêng theo mọi người, quyết định kệ, không nhìn theo chim nữa. Để thời gian nhìn ngó ngắm nghía núi non trời mây. Chim trên trời thì lúc nào mà chẳng có.

Vậy mà vẫn may tóm được một cái ảnh. Không tồi.

Mọi người nắm tay nhau đứng thành hàng, để chim bay qua. Và nó bay qua thật. Mình quay video được mỗi đoạn đuôi, tức lúc chim chui ra khỏi hàng, heheh.

Lũ chim ở đây được bay lượn tự do ngoài trời, giữa núi non nhiều, nên trông chúng vẫn còn vẻ tinh anh sáng láng. Đại bàng là loài chim mình thích, trông chúng độc lập và kiêu hãnh.

Có con thằn lằn nằm phơi nắng. 

Bố rình mò chụp các bạn hôn nhau, vừa rình vừa hô hoán. Thế mà không được một ảnh nào,heheh.

Còn mẹ lại chụp được 1 pô, rất tình cảm.

Không hiểu sao anh đứng chụp ảnh lại phải ưỡn ngực lên, phưỡn mặt ra thế này. Đây là khuôn mặt đặc trưng của anh hiện tại. Thỉnh thoảng anh nhảy bổ vào phòng chị nhăn nhở rống lên “Hủmmmm, Hủmm,… “, hàng phút liền, cho đến lúc con chị điên lên chạy ra thì anh ta cuốn đít chạy mất. Rồi tối tối trước khi đi ngủ anh đứng ở cửa phòng bố mẹ, người thưỡn ra, mặt nhăn tít, mắt nhấp nháy, chả hiểu anh ta muốn chúc ngủ ngon hay muốn gì nữa.

Chả mấy khi con chị để yên cho đứng cụng đầu

Bể cá heo. Có khoảng 6,7 con gì đấy. Được huấn luyện rất bài bản. Có một con có vẻ còn trẻ, làm cái gì cũng khác mấy con kia, hoặc chậm sau mấy con kia. Mấy con ngoáy đuôi một chiều, anh ngoáy chiều kia. Mấy con nhảy lên, anh sau 1 giây mới nhảy. Mẹ với chị xem liên tưởng tới anh Tí, cứ thấy buồn cười.

Chị hỏi sao bao nhiêu vẹt đẹp mẹ không chụp, lại chụp cái con bị vặt trơ lông ra thế này. Hihih, mẹ thấy bạn ấy buồn cười quá. Đứng chơ vơ một mình, trong khi lũ kia thì túm bè ở một chỗ khác. Trong bầy bao giờ cũng có con yếm thế nhất, sẽ bị thiệt thòi, bị cả bầy bắt nạt. Nó chưa chắc tốt hơn những con khác, nó sẽ làm điều y hệt vậy với các con yếu hơn. Đó là sự khác nhau giữa người và động vật.

Thiên Nga. Kiêu hãnh và cô đơn. Nước sạch, trong vắt. 

Từ khán đài có thể nhìn rõ đàn cá trên mặt nước hoặc dưới nước. Những người ngồi 3 hàng ghế đầu bị nước bắn ướt hết.

Màu sắc lộng lẫy. Trong vườn thú này, cái làm mình ngỡ ngàng nhất là màu sắc, trong veo, lộng lẫy, tươi tắn. Muông thú có vẻ sống tương đối thoải mái dễ chịu ở nơi này. Ở nhiều vườn thú khác, trông chúng buồn bã ngán ngẩm hơn.

Show vẹt. Ông chủ có vẻ có một mối quan hệ rất thân thiết với đám vẹt. Mọi thứ tự nhiên và hài hước.

Sách con gái tặng – quyển 1

Cô con gái tặng mẹ hai quyển sách nhân dịp Noel.
Một quyển mỏng dính, chắc dưới 150 trang, có tên “Quán cà phê nơi tận cùng của thế giới”. Mẹ đánh cuộc với chị mẹ sẽ đọc xong trong 2 ngày. Nhưng giờ đã đến ngày thứ 4 và chưa đọc hết ¾ quyển.
Tại chỉ sờ đến sách nửa tiếng trước khi ngủ. Mắt kèm nhèm, đầu đờ đẫn, lắm lúc đọc đi đọc lại một câu đến 2 lần mới hiểu.

Quyển sách hơi có tính triết lý một chút.
Kể về một anh chàng sống ở thành phố, khoảng tuổi 30 – 40.
Cuộc sống của anh ta tương đối ok. Học đại học ra và có một công việc ổn định.
Bỗng một hôm nào đó anh ta cảm thấy cuộc sống quá nhàm chán, anh ta muốn phá vỡ một cái gì đó.
Anh ta quyết đinh đi nghỉ ở nơi nào đó, xa hẳn khỏi môi trường sống của anh ấy. Trên đường đi đường bị tắc do có tai nạn.
Chờ quá lâu, anh ta quyết định rẽ ra ngoài đi một đường khác, con đường anh ta chưa hề đi trước đó.

Con đường này lạ lùng. Anh ta không hề gặp một chiếc ô tô khác trên đường, không hề có nhà cửa hai bên.
Xăng gần cạn, trời gần tối, anh ta dần lả ra vì đói, mệt và lo lắng.
Trước khi tia nắng cuối cùng tắt nơi chân trời, anh ta phát hiện ra một quán cà phê trên vệ đường.

Nơi đây những cuộc đối thoại lạ lùng với 3 người đã diễn ra.
Những câu đối thoại quanh 3 câu hỏi “Vì sao bạn lại ở đây”, “Mục đích sự tồn tại của bạn là gì”, “Bạn có sợ chết không”.
Con người cứ lao theo một cái guồng nào đó, mà ít khi tự hỏi “mình làm vậy để làm gì?”. Họ không ý thức được mình đang bị lôi đi, đang bị lèo lái.

Anne – một người từng làm chuyên viên trong lĩnh vực quảng cáo – kể lại cuộc đời của cô ấy.
Cuộc sống của cô suôn sẻ, gia đình sung túc, cô được học một trong những trường tốt nhất. Ra trường chẳng mấy chốc cô ấy trở thành chuyên viên phụ trách chi nhánh quảng cáo.
Cuộc sống của cô ấy xoay quanh chuyện đi làm, có tiền thưởng cho mình sắm vài thứ đắt đỏ, hoặc đặt những kỳ nghỉ xa hoa. Rồi sau khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi lại quay về cắm đầu làm ngày làm đêm để làm ra tiền.
Một hôm, cô ấy bỗng ngộ ra một điều – tại sao cô ấy không ngay lập tức làm cái cô ấy muốn làm – cho cái gọi là ZDE (Zweck Deiner Existenz – Goal of Your Existence) – mà cứ phải mất bao nhiêu công sức thời gian làm ra tiền, rồi tiêu tiền theo cách người khác muốn – như để bù đắp lại khoảng thời gian đánh mất ấy.
Tại sao lại  “tiêu tiền theo cách người khác muốn” – cô ấy dùng tiền đó để mua đồ dùng, quần áo, những kỳ nghỉ, mà người ta rao rảng trong các tờ quảng cáo. Hoặc mua những cái mà nhiều người mong mỏi có được.
Còn nhu cầu thâm sâu của cô, được dùng thời gian enjoy những gì cô thích làm, cô hầu như không có.

Dù nhiều tiền, nhiều của, nhiều ăn chơi – vẫn có gì đó trống rỗng, vô nghĩa.
Cuộc sống của cô dù bận rộn hầu như không có thời gian trống – nhưng vẫn như không được trọn đầy – erfüllt /fulfilled.

Trong một chuyến đi chơi bên bờ biển, cô học được một bài học từ một con rùa mai xanh (còn nữa)….

Sáng nay người ta thông báo sẽ có bão to gió mạnh, mọi người không nên ra ngoài.
Mình hơi dén đã định quay về nhà, nghĩ sao vẫn đi tiếp. Cảm thấy gió mạnh tạt hai bên ô tô.
Đến nơi thấy dân tình đi làm vẫn đầy đủ, chả ma nào ngồi nhà.
Trời mưa lâm thâm đến quá trưa, giờ đã tạnh. Trời có vẻ quang đãng, không đến nỗi gió bão như người ta dọa.
Sẽ ngồi viết thêm khoảng 15 phút nữa rồi về…

(Tiếp) Hôm đó cô bơi cùng một ống thở, loại ống thở dài khoảng 40 cm, cho phép người ta bơi trên mặt biển và có thể nhìn ngó mọi thứ dưới đáy hàng tiếng mà không cần ngẩng lên lấy hơi.
Cô nhìn thấy một con rùa bơi phía dưới. Con rùa có cái mai màu xanh rất đặc biệt, nó thấy có động nên bắt đầu bơi ra ngoài khơi.
Cô muốn bơi theo nó để ngắm tiếp.
Kỳ lạ là dù con rùa bơi có vẻ rất chậm rãi, còn cô guồng chân guồng tay hết sức mình, mà con rùa vẫn nhanh hơn cô.
Cuối cùng cô đành bỏ cuộc.
Hôm sau cô đến đúng chỗ đó, với hy vọng lại gặp lại con rùa.
Và quả thật cô lại tìm thấy một con rùa, với cái mai màu xanh lá cây rất đặc biệt.
Sự việc lại lặp lại. Con rùa bơi nhẩn nha, nhưng không hiểu sao cô không thể bơi cùng nó, chẳng mấy chốc nó đã ở ngoài khơi.
Còn cô vật người nằm ngửa, thở hắt ra vì mệt. Để người bồng bềnh trên sóng, cô bỗng nhận thấy vì sao con rùa bơi chậm rãi vậy, mà nó vẫn nhanh hơn cô.

Ven bờ biển sóng đánh liên tục, sóng đánh vào rồi lại rút ra.
Mỗi khi sóng đánh vào, con rùa lựa người và giữ thế để nước đi qua nó mà không kéo nó vào bờ.
Khi sóng đánh ra, nó thả người theo luồng nước, đồng thời dùng chân quạt nhanh hơn để lợi dụng sức nước để đi nhanh hơn.
Còn cô thì guồng liên tục, chống lại luồng nước, sức lực vì vậy nhanh chóng cạn kiệt.

Kết luận của cô là, nếu trong cuộc sống hàng ngày, ta mất quá nhiều thời gian và sức lực để làm cái không liên quan đến ZDE (mục đích tồn tại của bạn) , thì đến khi có thời gian và cơ hội, ta sẽ chẳng còn hơi sức đâu mà làm nữa. Cả cuộc đời ta, hoặc bị lèo lái bởi đám quảng cáo, hoặc bị áp đặt bởi sự chờ đợi của người khác, đi tong một phần … (còn tiếp)