Kể chuyện chị – giày cao gót

Thứ 6 này chị có dạ hội ở trường, sẽ kéo dài tới tận 12 giờ đêm.
Trước đấy 2 tuần chị đã ướm hỏi bố mẹ, chị nghĩ rằng bố mẹ sẽ không cho chị đi vì lúc đó quá muộn.
Chị chuẩn bị tinh thần cho một lời từ chối, nên nói rằng nếu không được đi cũng không sao.
Nhưng bố mẹ đã cho phép chị đi.

Sau đó 2,3 ngày chị lại đưa ra một câu hỏi – liệu chị có được phép cho cô bạn Florentina về ngủ đêm hôm đó ?
Tất nhiên là bố mẹ cho phép. Bố mẹ còn mừng là chị có bạn về cùng.

Vài ngày sau chị lại đưa ra một câu hỏi tiếp – các giày đẹp của chị đều đã chật, chị có được đặt một đôi mới ?
Tất nhiên là bố mẹ gật. Chị đã tự tìm một đôi trong mạng và nhờ bố mẹ mua.
Bố mẹ nghĩ mua ở cửa hàng vẫn hơn, nên đề nghị chị cùng đi mua để thử cho vừa chân.
Tất nhiên là chị đồng ý.

Thứ ba mẹ về sớm định rủ chị đi mua, nhưng chị đi nhảy tới tận 8 giờ, quá muộn.
Thứ tư lúc mẹ đang làm việc, chị gọi điện cho mẹ, bảo chị sẽ bỏ đi Pfadfinder để đi mua giày với mẹ, nếu mẹ có thời gian.
Hôm qua chiều thứ tư mẹ về nhà, hơi mệt, có lẽ do bị đau răng cả ngày mà vẫn phải căng người ra họp hành dàn xếp công việc.
Mẹ yêu cầu được ngồi nghỉ 10 phút trước khi đi.
Chị đồng ý, mồm lẩm nhẩm „Tủm mong đến lúc có thể tự lái xe được, để mẹ không phải đưa Tủm đi nữa“.

Hai mẹ con túc tắc đi, trên xe mẹ nói chuyện với chị, vì sao mẹ mệt.
Chị có hỏi vì sao mẹ không dùng thuốc kháng sinh.
Lựa vào câu hỏi của chị, hai mẹ con nói chuyện trên trời dưới bể.
Về thời gian của chị, về đám xương xẩu của chị.
Về sức khỏe của bố mẹ, về tác dụng của thuốc kháng sinh, cái lợi cái hại.
Về Vitamin D, tại sao mẹ lại mong muốn các bạn để tâm vào nó.
Về ung thư, tại sao nếu sau này mẹ có bị ung thư các bạn cần nghe mong muốn của mẹ, trước khi thúc giục mẹ đi mổ hay truyền hóa chất.
Do tập trung nói, lắm lúc suýt đi sai đường.
Chị kiên nhẫn mỗi lúc phải ngoặt gấp, heheh.

Chị và Tí giờ học được rất nhiều ở trường, ở bạn bè, ở trên tivi, ở mạng.
Nên giờ muốn các bạn nghe mình, buộc phải dùng một giọng ngang hàng, trung dung.
Chỉ cần có chút nóng nảy, dạy dỗ áp đặt trong đó, các bạn lập tức bịt tai.
….

Đến nơi chị tự tìm giày.
Một rừng giày đủ các kiểu.
Chị thích loại giày làm bằng nhung hơn loại làm bằng da.
Chị thích loại giày có gót hơi cao hơn loại giày bằng.
Và mẹ cứ lựa theo ý chị tìm giúp.
Cô bán hàng đứng quanh đó cũng nhiệt tình giúp đỡ.
Mẹ đôi lúc hỏi đôi ba câu để chị ý thức được những vấn đề có thể xảy ra nếu đi giày cao gót.

Loại giày chị rất thích đã hết cỡ vừa cho chân chị.
Mẹ chỉ cho chị một đôi giày hơi giống, nhưng có quai. Chị không thích cái quai đó lắm.
Mẹ bảo chị cứ thử, trước đây mẹ cũng không thích giày có quai.
Nhưng đã nhảy một lần với giày có quai và từ sau đó thích.
Cái quai sẽ giúp chị tin tưởng, không sợ giày bị tuột khi đi lại hoạt động, nhất là lúc nhảy.
Khi không lo giày bị tuột, khi giày cao vừa phải, chị đi lại sẽ tự tin uyển chuyển hơn.
Đó là mới là cái đẹp khi đi giày cao gót.

Mẹ chêm vào, nếu chị thích, đó là giày mẹ sponsor cho chị, còn chị vẫn được mua đôi chị thích qua mạng.

Thế là chị đồng ý, cởi ra cởi vô, đi thử tới lui, soi trên soi dưới.
Chị nhận ra khi chị đi giày, mẹ chỉ cao đến lông mày của chị, heheh.
Chị đã vác về một đôi giày cao gót 3-4 cm.
Giá cả hoàn toàn ok.
Bằng nhung đen tuyền.
Đầu tròn, có quai.

Chị bây giờ khi hỏi gì, đều có vẻ như đã nghĩ trước nghĩ sau.
Cách đặt vấn đề của chị cũng khác trước nhiều.
Chị đưa ra yêu cầu đủ sớm, một cách chung chung, để một khoảng không gian cho bố mẹ suy nghĩ.
Chị không còn nhằng nhằng chờ đợi bố mẹ phải cho phép như trước đây.
Có lẽ chị đã lường được phần nào quá trình suy nghĩ chậm chạp ủn ỉn của bố mẹ.
Nên chị cứ túc tắc từng bước.
Được phép đến đâu, chị lại túc tắc làm bước tiếp theo.

Lan man – cái sự đi làm 03

Có những hôm tôi quyết định làm một người đồng nghiệp dễ chịu.
Và thế là tôi nhiệt tình hồ hởi trả lời mọi câu hỏi.
Rõ ràng, chi tiết và tưng tửng, cứ như tôi chẳng có việc gì trên đời ngoài trả lời câu hỏi ấy.
Mà ông trời cũng lạ, mỗi khi tôi quyết định làm một người dễ chịu, thì ông ấy cũng dễ chịu lại với tôi.
Những câu hỏi tôi gửi đi các nơi nhanh chóng được trả lời, lại được trả lời một cách rất là lịch sự tốt tính.

Sự đời đổi thay hàng ngày, hôm nay kể vậy, mai chưa chắc đã còn như vậy.
Tuy vậy cứ kể chuyện hôm nay đã.

Cậu người Nhật cùng công ty có trách nhiệm liên hệ với công ty bên ngoài cung cấp translation cho tôi.
Lúc đầu mới bắt đầu làm cùng cậu ấy hồ hởi lắm.
Cậu ấy đi qua đi lại như thoi đưa, hỏi han trình bày rất nhiều.
Điều đó làm tôi bực mình, tôi luôn bị dứt ra khỏi guồng suy nghĩ của mình để trả lời những câu hỏi của cậu ấy.
Cứ làm như trên đời tôi chỉ có mỗi công việc liên quan đến cậu ấy.
Tôi đã bực mình, và đã nói với giọng không thân thiện lắm, rằng trong thời gian SW của bọn tôi đang được dịch, 1 tuần tôi sẽ dành ra 2 ngày, mỗi ngày 2 tiếng để giải quyết mọi câu hỏi liên quan đến quá trình dịch.
Cậu ấy nhận ra ngay thái độ của tôi, từ đó cậu ấy ý tứ hơn.

Sau này tôi nhận ra, cậu ấy cần có người nói chuyện. Đúng hơn cần người công nhận đánh giá công việc cậu ấy làm.
Nên chủ động hỏi han mỗi lúc việc dịch thuật đang được tiến hành.
Cậu ấy có 10 phút để kể lể những khó khăn của cậu ấy, tôi có 10 phút để gật gù đánh giá công sức của cậu ấy.
Rồi số phút kể lể giảm dần, chững lại ở một con số nào đó.

Trong thâm tâm tôi đánh giá sự tha thứ của cậu ấy cho sự không thân thiện của tôi hồi đó.
Tôi cũng không thích gì thái độ của mình.
Thực ra tôi có thể nói đúng ý như vậy, nhưng với một giọng tử tế hơn, cậu ấy cũng sẽ vẫn hiểu.

Sự không thân thiện có lẽ xuất phát từ sự thiếu tôn trọng người khác.
Cái sự thiếu tôn trọng này bắt rễ rất sâu trong con người tôi.
Trước đây tôi để nó lèo lái mình. Cái gì không vừa ý dù nhỏ cũng dễ làm tôi bực mình, sẵn sàng gạt mọi thứ ra khỏi tầm hoạt động của mình.
Giờ nó vẫn còn, thậm chí có thể vẫn nhiều, chỉ có điều tôi ý thức về nó rõ ràng hơn, và có cân nhắc một chút trước khi hành động.

Nhưng túm lại là vẫn nhiều.

Lan man – cái sự đàn đúm 01

Giờ bắt đầu học đòi đi chơi, đi túm tụm ở quán café.
Mà lại còn phải quán cafe đẹp, đặc biệt heheh.
Thực lòng tôi không thấy các đồ ở đó đặc biệt hơn các nơi khác.
Giá cả thì đắt đỏ hơn, vào những giờ cao điểm lại quá đông.
Nhưng hiện tại đang có hứng thì vẫn cứ làm.

Chắc tôi phải để ý tìm ra 2, 3 quán café trong trung tâm.
Nơi thuận tiện đi lại, chỗ ngồi dễ chịu, đủ yên tĩnh để có thể tụ tập vài ba người nói chuyện.

Thích gặp bạn bè một phần là do có nhiều thời gian và không gian cho bản thân hơn.
Một phần là do mình quan tâm đến người khác hơn.
Quan tâm đến người khác không phải do tò mò.
Tò mò là một trong những tính tôi có ít.
Tôi vẫn cứ nghĩ lòng vả cũng như lòng sung, bản thân cuộc sống của tôi và của bố mẹ gia đình tôi đã quá đủ chiều sâu để tôi khám phá và suy nghẫm.
Môi trường đó đủ các sự kiện và điều kiện để tôi trải nghiệm. Để khi đã đủ lớn, có thể nhìn rõ sự vô minh của mình và của con người nói chung.
Hiểu 1 thì sẽ hiểu tất. Nên không có như cầu nhìn đi đâu xa xôi cả.

Nhưng đến một tuổi nào đó, người ta ý thức được cuộc đời không phải vô tận, và luôn luôn biến đổi.
Hôm nay gặp ai đó, có thể ngày mai đã xa.
Hôm nay mình gặp mọi người, ngày mai có thể mình đã qua thế giới khác, nghĩa trắng hoặc nghĩa đen.
Nên một khi còn có duyên và có điều kiện, tại sao không.
Được hiện diện trong cuộc sống của nhau là một cái duyên.
Duyên có lành hay không, có trở nên lành hay không, lại do lựa chọn và cách hành xử của mỗi người.

Vô hình chung, dần dần tôi nhìn bè bạn cũng như nhìn mình.
Thấy họ đang vui, biết họ đang vui, thấy nhẹ nhàng.
Thấy họ đang đau khổ, biết họ đang đau khổ, biết họ sẽ vượt qua và tâm hồn họ sẽ sáng ra một chút.
Thấy họ đang “thất tình lục dục”, biết họ đang “thất tình lục dục”, biết những gì họ sẽ nhận qua đó, học được qua đó.

Phần lớn bạn bè tôi, họ tự biết họ. Nên tiếp xúc với họ thấy cùng tần số, dễ chịu nhẹ nhàng.
Đơn giản mở lòng mình, nhăn nhở hề hề, and be there.

Lan man – cái sự đi làm 2

Cậu đồng nghiệp nữa cũng ghét tôi ra mặt ngay từ khi tôi mới vào làm trong công ty là một cậu làm cùng tầng, nhưng khác team, khác product.
Tôi chưa bao giờ làm việc cùng cậu ấy, nhưng hay gặp nhau ở hành lang, ở chỗ bếp có máy pha cà fe.
Những hôm đầu tôi chào hỏi cậu ấy như chào hỏi bất cứ người khác.
Cậu ấy miễn cưỡng trả lời, kiểu lầm bầm không ngẩng lên nhìn.
Tôi nhanh chóng nhận thấy sự miễn cưỡng ngày càng tăng, và đến một lần nào đó tôi quyết định tránh gặp cậu ấy, có gặp cũng đứng xa xa khỏi chào hỏi.

Cho đến giờ tôi vẫn không nghĩ cậu ấy ghét tôi, mà chỉ muốn giữ khoảng cách, không muốn dính dáng đến tôi mà thôi.
Cậu ấy người gầy lạ lùng, da trắng bệch, luôn mặc áo kín cổ.
Có cảm giác cậu ấy bị bệnh.

Tuy với nhiều người khác cậu ấy vẫn chào hỏi, nhưng với hầu hết mọi người cậu ấy giữ khoảng cách.
Tôi thấy cậu ấy cười hỏi và nói chuyện với duy nhất một cô gái.
Cô ấy làm trong team của tôi, là một cô gái rất đặc biệt. Tôi rất quý cô ấy, tiếc là do một số lý do cô ấy đã chuyển đi làm một chỗ khác, cũng đã 3, 4 năm.

Cái vẻ khó chịu ra mặt của cậu ấy làm tôi khá bị ảnh hưởng thời gian đầu.
Tôi không biết vì sao cậu ấy ghét tôi thế.
Về sau tôi quyết định không để mình bị nặng nề, bằng cách giữ khoảng cách.
Tuy vậy cứ mỗi khi phải chạm mặt nhau, tôi luôn gửi một thông điệp ngầm : Cast, ich habe nichts gegen Dich. (tôi không có gì bực mình khó chịu với bạn).

Hàng năm trời cứ thế trôi đi.
Đôi khi nhìn cậu ấy lầm lụi đi một mình, dáng càng ngày càng gầy, như sắp bay trong gió, thấy động lòng.

Rồi cách đây khoảng 2 năm, cậu ấy từ từ thay đổi, chậm nhưng thấy rõ từng ngày.
Người vẫn cứ gầy đét như thế.
Mặt vẫn cúi gằm xuống đất như thế.
Nhưng mỗi lần gặp, cậu ấy đã chào mà không ngoảng mặt đi.
Còn tôi vẫn cứ cẩn thận, đi nhẹ chào khẽ mỗi khi đi qua cậu ấy.

Cái đầu dần ngẩng cao, câu chào dần rõ ràng. Khuôn mặt tươi dần lên mỗi lần chạm mặt.
Rồi cậu ấy chủ động chào và chờ tôi chào lại.
Cách đây 2 hôm, khi gặp nhau trong cửa hàng hoa quả, thậm chí cậu ấy đứng cạnh tôi để chọn quả, mặt hơi cười cười.
Cậu ấy đã không còn ngại sự có mặt của tôi.

Tôi thấy mình tiếp xúc với cậu ấy cẩn thận như khi nâng một cái ly mỏng manh sợ bị vỡ.
Sợ một cử chỉ vô tình nào đó lại làm khuôn mặt cậu ấy cúi gằm lại, quay mặt đi.

Có lẽ cậu ấy bị một bệnh gì đó. Cách đây vài năm tôi đã nghĩ không hiểu mình còn nhìn thấy cậu ấy được bao lâu.

Hồi con gái tôi đi Anh, ở trong một gia đình mà người con trai cả (17 tuổi) im im hằm hằm suốt ngày.
Cô gái cảm thấy khá khó chịu vì kiểu cư xử của cậu.
Tôi đã kể chuyện của mình cho con gái.
Và cô ấy đã làm giống tôi – mỗi lần chạm mặt gửi một thông điệp ngầm, và kiên nhẫn chờ đợi.
Về sau cô ấy kể lại, câu chuyện của tôi đã giúp cô ấy nhiều.

Lan man – cái sự đi làm

Sáng nay lúc đến chỗ làm, tôi đã rất muốn để ra 20 phút để viết.
Không khí, ánh nắng, … mọi thứ trong trẻo, làm người ta nghĩ đến không khí tết, làm người ta thích viết lung tung về một cái gì đó.
Nhưng có vài việc cần làm gấp nên thôi.

Những mong muốn kiểu này đôi khi xảy ra.
Đôi khi tôi có thể gạt công việc sang bên, đôi khi không.
Nếu bảo ngồi nhà cả ngày, thời gian chắc sẽ chủ động hơn, nhưng chưa chắc tôi đã lại có hứng thú để viết.
Vậy nên vẫn thích đi làm là vì vậy.

Hôm qua nói chuyện với cô bạn, cô ấy bảo chị đi làm vậy đừng mơ mình trông trẻ.
Heheh, tôi có mơ đâu. Tôi biết cuộc sống của mình chứ, với những minus và plus của nó.
Chỉ là muốn cập nhận hình ảnh để bạn bè đỡ ngã ngửa ra khi nhìn thấy mình mà thôi.

Khi đi làm người ta dùng phần lớn thời gian để hoàn thiện một aspect khác trong con người họ.
Cho dù nó không dính đến hình thức bên ngoài, cho dù không ai nhìn thấy, thì nó vẫn xảy ra hàng ngày.
Và những biến đổi nho nhỏ hàng ngày đó không mất đi đâu cả, nó tồn tại đâu đó trong con người mình.

Hôm trước buổi trưa đang đi ăn về, có cậu đi xe đạp ngang qua, gọi tên tôi ra chào.
Tôi không ngạc nhiên lắm, vì đây là lần thứ 2 cậu ấy gọi tên tôi ra chào, nhưng vẫn thấy là lạ.
Lần thứ nhất tôi ngạc nhiên lắm.
Cậu ấy làm ở lĩnh vực customer support, không phải bên development như bọn tôi.
Không hiểu do một hành động lời nói bất cẩn nào đó của tôi, mà cậu ấy ghét tôi ra mặt.
Từ lúc tôi mới bước chân vào công ty.
Cậu ấy ghét và không hề giấu giếm sự ghét của mình, bằng cách quay đi coi như không nhìn thấy, chứ không chào như những người khác.
Vì không gặp nhau mấy, ít khi có việc liên quan đến nhau, nên tôi chấp nhận nó như một sự thật trần trụi “cậu ấy ghét tôi”.
Ghét thì luôn có đủ nguyên nhân để ghét.
Mà lạ là tôi không sợ người ta ghét, tôi sợ bị yêu hơn.
Dù không thấy dễ chịu lắm, nhưng tôi không chủ động làm gì để thay đổi cái sự ghét đấy.
Mỗi lúc gặp nhau tôi để khuôn mặt mình ở thế “trung dung”, tức không hồ hởi, cũng không khó chịu.
Mỗi khi có câu hỏi của cậu ấy viết cho cả team, mà tôi biết câu trả lời, tôi vẫn trả lời, không hy vọng nhận được câu cám ơn.
Mà đúng là chưa bao giờ có một câu cám ơn.

Thế rồi đùng một cái, một hôm đẹp trời gần đây, cậu ấy giữ cửa cho tôi bước ra, còn gọi hẳn tên tôi rất rõ ràng mạch lạc “Hallo Minh-Ha”.
Và lần thứ 2 cũng thế, “hallo Minh-Ha”.
Cái gì xảy ra nhỉ ?
Vì cậu ấy với tuổi tác cũng đã nhận ra, sự khó chịu chỉ đem lại phiền phức cho chính cậu ấy.
Hay tuổi tác đã dạy cậu ấy một bài học về tình yêu, sự chấp nhận, sự bao dung.
Hay vì cái nghiệp của tôi đã hết. Biết đâu kiếp trước tôi đã từng trù úm cậu ấy.

Chịu, trời đẹp nên nghĩ lan man, viết lung tung vậy.
Có một cậu nữa cũng tương tự, nhưng cậu này làm cùng tầng (khác team), lúc khác tôi kể.
Họ là hai trong 3 người ghét tôi ra mặt khi tôi bước vào làm tại đây.
Đôi lúc nghĩ, cái gì tôi trải nghiệm, cũng có biết bao người trải nghiệm, trong những tình huống khác.
Những cô dâu về nhà chồng chẳng hạn, họ đôi khi mất cả đời để làm hòa với các mối quan hệ yêu ghét.