Đi chơi Úc (Australia) phần một

Sang thăm đất nước của chuột túi có nhiều cái đẹp. Thành phố cũng nguy nga lộng lẫy, nhiều nhà trọc trời. Nhưng cái đẹp nhất đối với bọn tôi vẫn là thiên nhiên.

Ở Úc nếu vào các công viên bạn có thể ngẩng đầu lên là nhìn thấy trên cây các loài chim mà nếu ở các nước khác bạn chỉ có thể thấy trong vườn bách thú (Zoo). Đến một nhà nghỉ ở Lorne bọn trẻ con được cho vẹt ăn ngay ngoài Balkon.

Bạn vẹt Cockatoo trông rất hiên ngang, lông trắng muốt có cái “tóc đuôi gà” vểnh lên màu vàng óng trông như các chàng ngự lâm pháo thủ. Thấy các bạn vừa ăn vừa đưa chân lên mồm nghồ nghộ không hiểu tại sao. Hóa ra các bạn có một kiểu ăn rất đặc biệt. Hai cái mỏ của bạn rất to được dùng như cái kẹp hạt dẻ (Nutcracker). Sau mỗi lần gắp được một hạt to, bạn lại đưa chân lên đập vào mỏ của mình để cho chúng kẹp lại làm vỡ vụn hạt ra, thế là có thể nuốt được dễ dàng. Đám vẹt này vừa ăn lại vừa gõ nhịp liên tục, cứ lách tách nghe thật vui tai.

Bạn vẹt Parrot trông thon thả hơn, lông xanh mượt kèm theo những dải đỏ óng ánh. Các bạn nhỏ có thể cho chúng ăn trên tay, chúng rất dạn dĩ không hề sợ sệt. Bộ lông của các bạn màu sắc tuyệt đẹp, làm anh Tí chí muốn vuốt. Nhưng cho ăn thì được, chứ vuốt thì … “tớ không phải là chó hay mèo đâu nhé” … thế là các nàng nhẩy đi mất ngay.

Nhờ bác T. thỏ dân ở Lorne dẫn đường bọn tôi tìm thấy các bạn chuột túi (kangaroo) trên một quả đồi gần nhà nghỉ. Chúng sống thành đàn, khi đi kiếm ăn cũng phải cả 4-5 con trở lên. Chắc người du lịch ở đây cũng đã quá quen đối với chúng nên nếu có người chúng cũng chỉ dừng lại để ý chút ít rồi lại tiếp túc ăn cỏ. Bạn vợ sáng ra đi bộ quanh nhà nghỉ gặp cả đàn chuột túi, chụp vài ba cái ảnh xong quay đi về nhà không ngờ các bạn chuột túi cũng di chuyển cùng hướng nhảy bôm bốp ngay sau lưng, hú vía. Bọn chúng không tấn công người, nhưng với độ lớn của các bạn và hai cẳng chân sau to bự nếu va phải chúng cũng sứt đầu mẻ trán như chơi.

Đến một quả đồi khác bọn tôi được mục kích bạn gấu Koala. Bám trên một cành cây cao gần như không động đậy. Người ta bảo chúng ngủ gần như 20 tiếng một ngày. Không biết chúng ngủ hay “thiền”, chỉ thấy thỉnh thoảng cu cậu vẫn chuyển tư thế quay bên này bên kia. Với bộ mặt thật đáng yêu và bộ lông dày cu cậu đã gây được cảm tình của tất cả các bạn trẻ con. Anh cu Tí lại nhì nhèo “Papa, Papa, mình có được bắt một bạn về nuôi không … ?”. Anh có giỏi đố anh trèo lên mà bắt ! Các bạn Koala thường hay sống trên những cành khá cao, cũng có thể là một cách tự vệ vì các con khác sẽ không leo lên cao được như chúng.

Đến vườn thực vật (thảo cầm viên) ở Sydney bọn tôi thực sự bị cuốn hút bởi những cây đa có lễ đã hàng trăm tuổi, gốc cây to nhiều nhánh. lá cây sum suê. Tự nhiên có cảm giác thân thuộc như đang ở Việt Nam, về các làng quê miền bắc. Nhưng ở đây không phải là một vài cây mà là cả một vườn cây mênh mông, vừa thấy một cây to, đi vài bước lại thấy cây khác còn to hơn, và cứ thế đi trong vườn cây cổ thụ giữa Sydney ngay bên cạnh nhà hát Opera House nổi tiếng.

Có lẽ không ai đến Sydney mà không thăm Opera House và cầu Harbour Bridge. Nhà hát Opera House nhìn từ mọi góc đều đẹp, phải trái, xa gần, trên cao, dưới thấp. Bọn tôi chọn cách “hưởng thụ cùng lúc” cả 2 thắng cảnh của Sydney, nghĩa là đi dạo trên cầu Harbour Bridge từ phía bên kia sông về trung tâm thành phố để ngắm toàn cảnh Sydney và nhà hát Opera House.

Cầu Harbour Bridge xây từ khoảng năm 1930 là một cây cầu sắt. Về thiết kế khá giống cầu Long Biên ở Hà Nội. Tuy nhiên về độ lớn và chiều dài thì vĩ đại hơn. Đã quyết định đi dạo qua cầu, bọn tôi đi tầu thủy đến bến bên kia sông. Cô con gái thông minh đề ra sáng kiến xuống tàu đi ngược qua cầu về thành phố như thế đỡ phải đi 2 lần đi và về qua cầu. Đi dưới chân cầu nhìn lên thấy cây cầu thật vĩ đại, từ trên cầu nhìn xuông nước thấy cũng rờn rợn vì độ xa của nó, chắc khoảng trên 100 m. Nhưng đi qua cầu bạn thực sự có được một góc nhìn tuyệt vời về thành phố bên bờ biển này, một bức tranh hoàn hảo sống động. Thiên nhiên đã thật ưu đãi cho nơi đây.

 

Sông

Từ Munich đến Füßen, đường xe đạp đi về phía thượng nguồn của hai con sông chính, sông Amper chảy ra từ phía bắc của hồ Ammersee và sông Ammer đổ vào phía nam của hồ Ammersee.

Đường đi lúc thì sát dọc sông, gặp bóng mát thì thôi rồi, mát rượi. Lúc thì đi cắt qua sông.

Vùng miền nam nước Đức chằng chịt sông và hồ. Đi nhiều đến một lúc nào đó bỗng cảm thấy chúng thân thuộc, ruột rà. Trước đây thấy sông biết là sông, cái nào cũng giông giống nhau.

Về sau dần biết thêm, rằng sông có tên, nó đi từ đâu nó chảy về đâu. Nó dần hiện lên như người quen, có hiện tại và có cả một câu chuyện dài đằng sau. 

Những con cầu cũng có câu chuyện riêng. Đi qua cầu dừng lại vài ba phút nhìn dòng nước chảy sống động, cảm nhận hiện tại mà cũng bao gồm hết quá khứ và tương lai.

Hồi còn trẻ tôi đã biết mình yêu những con sông Việt Nam. Thời gian đi học mấy năm bên Nga cho tôi biết tôi gắn bó với đất nước này mạnh mẽ sâu lắng đến thế nào. Không có cái gì làm tôi mềm lòng và dịu lại bằng hình ảnh tán lá dừa xòa bóng xuống dòng nước trôi lững lờ.  

Quê hương ai cũng có một dòng sông bên mình
Quê hương tôi cũng có một dòng sông tuổi thơ
Con sông tôi tắm mát, con sông tôi đã hát
Con sông đưa tôi về một tình yêu nước non quê nhà

Hồi mới về VN, cô bé hàng xóm và tôi đi xe máy về quê nội, lò dò ra bến sông, tự tiện nhảy xuống một con thuyền, loay hoay tự chèo. Con thuyền cứ trôi theo dòng nước. Hai chị em huyên thuyên ngắm trời ngắm đất, không nhận ra mình đã trôi quá xa, cho đến khi có người nhảy lên thuyền bảo rằng bác tôi nhờ người đi kiếm chúng tôi. Cậu ấy không giận dữ, không trách móc, vui vẻ chèo thuyền đưa hai đứa con gái trở lại bến sông nhà.

Sông cũng như người ấy
Có khi vui buồn có khi hờn ghen
Chỉ tình yêu tuổi thơ mới thấy
Ôi những con thuyền giấy, những năm tuổi thơ đã đi về đâu
Để mình tôi nhớ nhung bây giờ

Tôi yêu quê nội mình bằng tình yêu tự phát, lớn lên tôi mới biết. Ông Bà nội tôi mất từ khi cha tôi còn nhỏ, nên thời thơ ấu bọn tôi ít được về quê. Tôi không có nhiều kỷ niệm với nơi ấy, nhưng chuyến trôi lênh đênh trên thuyền ấy đã trở thành một cái gì đó gắn liền với dòng sông quê hương, để mỗi khi nghe bài hát tôi lại nhớ thăm thẳm về nơi ấy.  

Füßen tháng 6 2017

Viết lại vài chuyện về cậu Tí trước khi bố mẹ quên. Đi xe đạp 3 ngày từ sáng thứ 5, qua Ammersee, đến Füßen, chiều thứ 7 đi tàu từ Füßen về Munich. Ngủ đêm ở Ammersee và Peiting.

Mỗi lần đi chơi thế này lại là dịp nói chuyện nhiều với cậu. Cậu bắt đầu quan tâm nhiều đến tiếng Việt. Cậu hỏi tại sao lúc thì bốn (mười bốn), lúc thì tư (hai tư), và lúc nào thì tư lúc nào thì bốn.

Cậu hỏi lúc nào thì bảo „thối“, lúc nào bảo „hôi“. Nhiều cánh đồng mới được bón phân mùi hôi nồng nặc. Cậu có vẻ không thích cái mùi này lắm, kêu thối ầm ỹ. Mẹ kể đó không phải mùi phân tươi, mà là phân đã được ủ, oải ra thành chất bón cây. Cây được bón chất này thích lắm, lên rất tốt. Đôi cái khi biết rồi người ta sẽ có ý kiến khác.

Cậu nói tiếng VN gọi mét là gì, kilomet là gì? Mẹ nói người việt thay vì km còn có từ cây số, vì cứ mỗi một km lại có một cái cây đánh số. Cậu cười hinh hích. Mẹ còn bảo trước đây để đo đường xa, người ta dùng buổi. Đi từ đâu đến đâu mất mấy buổi,… rồi giải thích luôn thế nào là buổi sáng, buổi trưa, buổi chiều. Cậu hiểu tiếng Việt khá hơn nhiều, nên biết đặt câu hỏi, và khi nghe trả lời cậu cũng nhớ hơn. Khi nói chuyện cậu hỏi từ tiếng Việt thế nào, thay vì chêm tiếng Đức vào đó.

Đi qua nơi lọc nước, cậu kể nước được lọc như thế nào. Tiếng Đức của cậu giờ khá ổn, và cậu cũng biết trình bày giải thích cặn kẽ có đầu có cuối hơn. Trong team đánh bóng bàn của cậu giờ có thêm 2 anh người Ấn, thỉnh thoảng cậu nói chuyện với các anh, tiếng Anh của cậu qua đó cũng linh động hơn. Nhìn chung về ngôn ngữ, cậu đang phát triển tốt hơn trước đây. Nếu trong vòng 2, 3 năm nữa cậu trở nên người nói nhiều, thậm chí hoạt ngôn, mẹ sẽ không ngạc nhiên. Trong team bóng bàn của cậu có anh Nicklas, mọi mặt đều khá và nói năng rất đâu ra đấy, cậu lại phục anh, chắc chắn sẽ học được của anh cái gì đó.

Thấy mẹ rất thích hoa Mohn, cậu bảo loài hoa đó không trồng được, nó thích mọc ở đâu thì nó sẽ mọc. „Nhưng nếu mẹ thích mẹ cứ thử trồng đi, Tí chỉ nghe thấy vậy thôi chứ Tí chưa thử trồng bao giờ“.

Có lúc mẹ dừng lại nhìn một con chim vẫy cánh, cậu sốt ruột bảo mẹ sao cái gì cũng thấy đẹp. Nhưng con chim vẫy cánh thật sự là đẹp lạ lùng. Nó đứng yên một chỗ, chỉ đôi cánh vẫy yển chuyển không dừng. Nhìn cùng mẹ một lúc, rồi chính cậu rối rít giục mẹ quay đi, mẹ quay đi. Heheh, đôi khi phải nhìn kỹ cậu ạ, thì thấy đẹp cũng không lạ đúng không.

Nếu chỉ nói về sức, sức cậu giờ đã gần bằng bố, nhưng cậu chưa biết dùng sức một cách có lý. Ngày thứ 2 và thứ 3 phải đạp qua nhiều đoạn đường khá dốc, mẹ phải xuống đi bộ đẩy xe lên. Cậu ít khi phải xuống đẩy, vẫn đạp được lên đến đỉnh dốc, rồi để xe đó chạy xuống giúp mẹ. Cậu nhắc đi nhắc lại rằng cậu thấy rất ái ngại khi nhìn thấy mẹ vất vả đạp xe lên dốc. Cậu nghĩ rằng về nhà cậu sẽ mua một cái dây dài 3 mét, nối xe cậu với xe mẹ, để cậu kéo mẹ theo.

Một đề tài được bàn đi bàn lại, là mẹ nên sắm một cái xe E-bike mà đi. Nhìn ra khá nhiều người dùng E-bike trên đường, nhất là những người có tuổi. Những con đường núi hầu như không thấy trẻ con như những đường đi vùng đồng bằng dọc sông.

Cậu để ý quan sát nhiều, có nhận xét riêng, bắt đầu xuất hiện độ điềm đạm trong hành động. Với mẹ, cậu đã không còn là cu Tí, mà đang lột xác trở thành một chàng trai độc lập. Tuy vậy 13 tuổi thì vẫn là 13 tuổi, vẫn nhiều ý nghĩ rất ngộ nghĩnh buồn cười.

Cậu mua hai cây bút giá rẻ nhưng trông có vẻ xịn và hy vọng bán lại cho một bạn trong lớp với giá hời hơn. Bố mẹ vẫn nhắc cậu những đồng tiền làm ra bằng cách đó không hay ho gì lắm, và trước hay sau cậu cũng phải trả lại mà thôi, thậm chí còn trả nhiều hơn. Cậu cũng biết cậu có thể phải trả giá những đồng tiền đó như thế nào, chẳng hạn tai nạn, bệnh tật, … tuy vậy vẫn có những bài học phải tự học qua kinh nghiệm bản thân.

Mức ham chơi của cậu có vẻ vẫn không thay đổi, dù có mệt đến mấy cậu cũng nhanh chóng lấy lại sức và lại đòi bố phải chơi cùng. Hai bố con không biết chuyện ở đâu ra mà rủ rỉ suốt ngày.

Cậu có niềm tự hào nho nhỏ về cái sáng kiến cuộn đống giấy toalet lại để cậu có thể rút ra từng đoạn để hỉ mũi trên đường. Mùa này có vẻ cậu vẫn bị dị ứng với một số loại phấn hoa, mắt đỏ và mũi thì chảy liên tục.

Đi trên đường, thỉnh thoảng cậu quay xe lại định hỏi mẹ chuyện gì đó, vừa bảo „mẹ“, mẹ bảo „sao“, cậu lại cười toét miệng „mẹ so süß (mẹ đáng yêu quá), rồi bỏ lửng, đạp dấn lên hỏi bố. Chắc tại mẹ cậu trông thông thái quá, làm cậu phân vân không biết mẹ cậu có trả lời được câu hỏi của cậu không, heheh

Life is difficult

Ba hôm tới sẽ lại đi xe đạp đường dài. Khu vực gần núi sẽ có đoạn lên dốc xuống đèo.

Từ tối hôm qua tôi đã cảm thấy có chút căng thẳng. Tôi không biết sức khỏe gân cốt của mình có đủ không. Và như thường lệ, khi lo lắng, đáng ra cần ngủ đủ thì lại dậy quá sớm.

Đi đường bằng thì không có vấn đề gì, cứ túc tắc đi, mệt thì nghỉ. Nhưng đường có nhiều dốc lên xuống sẽ căng thẳng hơn, đến lúc nào đó chân sẽ cảm thấy không thể đi được nữa. Và bạn không thể ngồi bệt ra đó, bạn buộc phải đi đến cái đích tiếp theo. Sáng hôm sau với đôi chân và cơ thể mỏi nhừ, bạn vẫn phải bò lên xe đạp đi tiếp, bạn không có lựa chọn nào khác.

Tí đang tuổi lớn, sức khỏe dồi dào. Nó có thể guồng đều đều 20 km trong một tiếng, và có thể đi hàng tiếng không cần nghỉ, thậm chí nó không thích nghỉ nhiều. Là người chậm và yếu nhất trong đội hình, đôi khi tôi cảm thấy như mình cản trở mọi người. Đợt đi Freising cuối tuần vừa rồi đã cho tôi thấy sự dẻo dai năm nay lại kém đi so với năm trước. Tôi đã mừng biết mấy khi hôm sau được ngồi nhà nghỉ ngơi.

Lại nhớ lại một đoạn trong cuộc nói chuyện của Eckhart Tolle :

Bạn có thể nhớ về quyển sách „Con đường ít ai đi qua“. Câu đầu tiên trong quyển sách đó là „Cuộc sống không nhẹ nhàng“. Tôi nghĩ đó là tựa đề hay nhất của một quyển sách mà tôi từng đọc “ – Tolle nói về quyển sách xuất bản năm 1978 của nhà tâm lý học M. Scott Peck, người ứng dụng khoa học và thần học vào việc nghiên cứu hành vi của con người. „Ông ấy nói rằng một khi bạn chấp nhận rằng cuộc sống này là khó khăn, thì nó thật ra không còn khó khăn nữa. Chỉ khi bạn cho rằng nó không được khó khăn vậy, thì nó sẽ trở nên nặng nề với bạn. Chúng ta đang ở đây, chúng ta cần được thử thách bởi cuộc sống, và chính là qua đó cái tỉnh thức của ta sẽ tiến hóa“….

Ông nói tiếp, rằng nếu để chúng ta lựa chọn, chúng ta sẽ chọn một cuộc sống toàn những thứ tốt đẹp nhẹ nhàng… „nhưng nếu bạn có một cuộc sống lý tưởng như vậy, bạn sẽ không có cơ hội để thức tỉnh (awakening). Chính những thứ bạn không thích sẽ thúc đẩy bạn trở nên tỉnh thức hơn“

Nhờ dịch đoạn này mà tôi biết Theology là thần học…

 

 

Du ngoạn xe đạp (phần một)

Hè đến một trong những hoạt động thể thao yêu thích của dân tình ở Đức là du ngoạn bằng xe đạp. Bọn tôi cũng bị lây nhiễm thú vui lành mạnh này.

Đường xe đạp ở đây được chia thành nhiều thể loại. Có thể loại hợp cho hội thích đi mạo hiểm, trèo đèo lội suối. Bạn cần có một chiếc xe đạp địa hình với bánh lốp to và bộ giảm xóc tốt, có thể bám lên những đướng xá lồi lõm, xe luôn trong trạng thái nhảy chồm chồm. Thường thường nó thích hợp với các bạn thanh niên và những bạn thích cảm giác mạnh.

Có thể loại hợp cho hội thích đua xe đường trường. Đường đi xe này là đường nhựa bình thường. Nó là những đoạn đường nối liền các làng xã với nhau. Loại xe đua này trái lại bánh lốp rất mỏng, chỉ hơn 1 cm, đặc biệt xe rất nhẹ để phù hợp với các đoạn đường lên đèo xuống dốc với tốc độ đến 100 km/h hoặc hơn.

Còn thể loại mà hợp cho phần lớn tất cả dân chúng là đường xe đạp đã được chia thành những tour xe đạp khắp nước Đức. Nó thường nằm dọc theo những con sông, ven các hồ lớn, dọc theo các sườn đồi núi, nối liền các thành phố và làng mặc. Nghĩa là cứ chỗ nào đẹp trên nước Đức trên nguyên tắc bạn đều có thể bò đến được bằng xe đạp. Theo thống kê của tổ chức xe đạp Đức thì tổng số chiều dài các tour xe đạp trong toàn nước Đức hiện tại khoảng 12.000 km và nó còn tiếp tục được phát triển tiếp.

Mỗi tour xe đạp đều có tên riêng phù hợp với địa hình hoàn cảnh, vừa cho dễ nhớ vừa tạo cảm xúc riêng. Chẳng hạn như một trong những tour đi từ bắc Bayern đến rặng Alpe có tên “Đường lãng mạn” (Romantische Straße) vì nó đi qua nhiều thung lũng với những hàng cây tuyệt đẹp hai bên đường.

Phần lớn các tour xe đạp có chiều dài khoảng 200 km cho đến 500 km. Những tour dài cũng đươc chia thành các phân đoạn theo khu vực. Nếu bạn có nhiều thời gian nghỉ (từ một tuần trở lên) bạn có thể đi một tour dài ngày, nếu không bạn có thể đi tour ngắn hơn. Có một điều hay là các đường xe đạp thường hay cắt chéo với nhiều chuyến tàu liên tỉnh. Do vậy bạn có thể đi tàu mang theo xe đạp đến địa điểm bạn muốn suất phát, rồi bắt đầu tour của mình từ đó. Và khi đến nơi bạn lại có thể quay về bằng tàu, nếu bạn không còn đủ sức để quay vòng.

Đối với bọn tôi đi xe đạp vừa là thể thao, nhưng mục tiêu chính vẫn là để ra ngoài thiên nhiên, ngắm cảnh đó đây. Chảy dọc qua thành phố Munich là con sông Isar uốn lượn. Những ngày trời nóng dân tình đổ ra sông rất đông, vừa để phơi nắng, bơi lội, vừa để hưởng một không khí mát mẻ vả thưởng thức một vại bia trong rất nhiều Biergarten (một dáng quán ngoài trời tự phục vụ dưới những vườn cây cổ thụ lâu năm tuyệt đẹp) với những món ăn dân gian của dân Bayern chỉ có ở đây … (còn nữa).