Misa

Sooooooo, dạo chơi chán trên FB, lại thích tí toáy viết cái gì…
Đi làm về trời mưa. Hình như mưa cả trên quãng đường đi. Nhưng về gần nhà mới ý thức rõ rệt hơn.

Bình thường nếu trời không mưa lũ trẻ con sẽ chơi tha thẩn đâu đó. Mình phải đi thật chậm, mà lũ trẻ con đôi khi chúng chẳng thèm tránh. Thế là đứng lại trên đường, nhìn ngắm chúng, cho đến khi một đứa lớn hơn ra lôi chúng vào lề đường.

Nhà mình được hưởng ké hai thứ rất là tuyệt từ các nhà hàng xóm. Một là chú bé Misa 2 tuổi, và hai là hai con chó Mira và Oskar.

Misa chắc phải hơn hai tuổi rồi. Vì mùa hè năm trước, cậu bé đã có thể ngồi rất vững chãi trên vai anh Tí. Nó có cái vẻ tưng tửng, hiền như một cục bông, nhưng rất authentic, chẳng hề sợ một ai. Năm nay, từ hồi bớt lạnh, cậu ngày nào cũng băng băng ngồi trên xe đẩy 2 chân. Cậu không tỏ vẻ gì thích thú đặc biệt, khuôn mặt lúc nào cũng cười cười, mình có cảm giác nó có một sự tĩnh tại rất vững bên trong. Mỗi lần gặp cậu bé, mình có thể nhìn cậu không chán. Cậu chẳng lấy làm điều, nhìn cho nhìn, tớ cứ việc chơi, hoặc đứng ỳ ra gần giữa đường.

Anh cu Tí và Misa có vẻ hợp nhau. Anh Tí thích chơi với trẻ con, nhưng kiểu chơi của anh đôi lúc hơi mạnh, không hợp các cô bé nhạy cảm lắm. Còn Misa thì chấp hết, thế nào cũng chiều. Nó có sự tin tưởng tuyệt đối vào anh, nên anh có vần vò, có tung hứng nó, thì nó vẫn không nề hà. Nó cứ tủm tỉm vậy, ít khi cười khanh khách. Anh thích chơi thì cùng chơi, không nó cũng không lằng nhằng níu kéo, quá hợp với anh Tí nhà ta.

Tí có vẻ coi Misa như cái gì đó ruột rà của mình. Hôm trước cậu cười cười lắc đầu, bảo Tí thấy hơi thất vọng ( enttäuscht), vì Misa cũng đái bậy giống Phillip. Rồi cậu ra chơi với các em cho đến tận lúc chị gọi về ăn cơm tối.

Mẹ cũng ló đầu ra tò mò xem anh làm gì ngoài đường. Thấy anh đang gò lưng đẩy thằng em trên cái xe tải đồ chơi. Thằng em ngồi thu lu, mông chẹn vừa khít chỗ chở cát. Hai chân duỗi thẳng đằng trước, cậu cười cười để anh đẩy, mặt hoàn toàn bình thản không chút sợ hãi dù anh đẩy rất nhanh.

Thấy mẹ ló ra đường, anh bế bổng Misa lên, như bế một con gấu con, bảo pussi (hôn) Minh-Ha một cái. Anh trông cao ngồng, cậu trông tròn tròn be bé. Cậu bé cười cười, quay mặt đi. Anh lại bảo Misa pussi đi, cậu cười cười quay mặt lại chúm môi chụt một cái trong không khí, rồi lại cười cười quay mặt đi.

Anh để cậu ngồi gọn gàng lại vào cái xe đổ cát, còng người sát đất, đẩy cậu về nhà. Hai đứa, một cao tồng ngồng một tròn tròn xinh xinh, cứ thế lặng lẽ tủm tỉm chơi, Nếu không nhìn, sẽ chỉ nghe thấy tiếng chạy hổn hển của thằng anh lẫn tiếng bánh xe xóc trên đường…

Schliersee – Hohenwaldeck

Buổi sáng anh cười cười tâm sự, rằng anh đang bị cảm, tại hôm qua đi dạo với bố mẹ lạnh quá…

Rồi thì anh cũng vẫn đi cùng bố mẹ. Đến Schliersee, chỗ đã đi hôm trước, nhưng hôm nay đi phía khác, đi thăm thành cổ Hohenwadeck.

Giờ mặc áo cộc tay trông anh ra dáng thanh niên lắm, vai to, bắp nở.

Tuần trước đi lên núi mạn Haushalm. Có chụp tấm ảnh đứng trên đỉnh núi nhìn xuống hồ. Lần này đi phía đối diện, rồi sau đó đi một vòng quanh hồ. Tổng cộng khoảng 4 tiếng không tính nghỉ và ăn trưa.

Mùa này hoa chưa nở rộ, thỉnh thoảng có bụi hoa tím nho nhỏ lấp giữa đám lá khô.

Trên đường, mặt mũi tưng bừng vì trèo cao.

Hai bố con

Vẫn hai bố con

Mẹ đi bên trên, thỉnh thoảng nghe hai bố con nói chuyện. Quanh đi quanh lại tại sao Mcdonals và Kingburger không mua nhau,… Bố kiên nhẫn giải thích cho anh về cách vận hành của kinh tế thị trường.

Đến thành cổ. Chỉ còn lại 2, 3 đoạn tường. Thành được xây từ thế kỷ thứ 15.

Từ thành cổ nhìn xuống hồ Schliersee.

Đi một vòng quanh hồ. Hai bố con đang thi ném cục phân ngựa xem ai ném trúng.

Highlight của buổi đi chơi. Đã năm rưỡi, nhưng trời  còn rất nắng.

Vui

Hôm nay thời tiết thay đổi từng giờ. Lúc nãy vừa nắng rực rỡ, giờ đã mưa ràn rạt.

Sáng nay trời không xấu lắm, hơi mờ sương. Tôi lại nhớ đến lần một mình về ăn tết ở quê nội. Có những kỷ niệm gắn chặt trong tâm trí, khiến người ta quay đi quay về với nó.

Nhà tôi làm sao đó mà tôi hầu như không nhớ nổi có một cái tết nào đó được gọi là đầm ấm ở nhà.

Những hình ảnh liên quan đến tết gia đình còn vương lại trong tôi rất rời rạc. Tôi nhớ có lần đang học cấp 3, tôi đi chơi với bạn bè, về đến nhà đã khá khuya, thấy mẹ tôi ngồi một mình cặm cụi rửa từng nhánh gừng để làm mứt. Tôi sà vào làm cùng Bà. Hình ảnh đó đối với tôi là có vẻ tết đầm ấm nhất.

Mẹ tôi luôn yêu cầu bọn tôi tập trung học, mọi việc khác bà ôm đồm làm hết. Nếu Bà yêu cầu tôi giúp bà chuẩn bị tết, có lẽ giờ tôi có nhiều hình ảnh thân thương bên mẹ tôi hơn. Người ta nói lao động là vinh quang, cũng không quá lắm. Trừ khi lao động quá cực nhọc khiến con người oằn xuống mỏi mệt, còn các hình thức lao động khác bao giờ cũng khiến con người sảng khoái, các giác quan trở nên sâu sắc hơn.

Ở nhà tôi cứ hay nhắc đi nhắc lại, một việc chia ra 2, 3 người cùng làm sẽ vui hơn. Một người phải cáng đáng hết, kể cả khi làm việc nhẹ, vẫn dễ mệt. Đã có lần tôi cố tình ngồi yên, để Tủm làm từ đầu tới cuối những việc mẹ hay làm. Cũng chỉ những việc nhỏ nhỏ – nấu ăn, thu dọn rửa bát, thu dọn bếp, giặt/là/gấp quần áo, lau chùi toalet…. Sau hôm đó chị tự nguyện vui vẻ giúp mẹ khi mẹ yêu cầu, hoặc khi chị có thời gian, không một lời phản kháng kêu ca.

Tôi vẫn cứ đinh ninh, rằng trẻ con được quyền lao động. Vai trò của bố mẹ là làm sao cho chúng thích lao động. Muốn vậy thì người lớn cũng phải thích lao động và khuyến khích bọn trẻ con làm cùng. Cùng làm việc trong không khí vui vẻ, đến khi công việc hoàn thành được khen ngợi vừa phải, những điều đó sẽ khiến các bạn trẻ không ngại lao động.

Hồi bé tôi không ngại làm việc. Những lúc được làm việc với các anh chị họ hàng rất vui nên lại càng thích. Làm việc với mẹ chắc không thích lắm, thành ra tôi không nhớ. Mẹ tôi, cũng giống rất nhiều phụ nữ khác trong thời đại của bà, ít biết về tâm lý trẻ con, nên thúc dục và phê phán nhiều, ít để ý tới tâm trạng của con cái.

Với cái số tha hương, mất cha mẹ sớm, thân cô thế cô ở Hà nội, không họ hàng thân thích, Bà ít khi được sum vầy bên người thân, nên hình như Bà ít biết thế nào là vui vẻ. Bà cứ lặng thinh cặm cụi làm những gì Bà cho là thuộc phận sự của mình, làm xong thì thấy nhẹ nhõm, xong, nhưng không thấy có niềm vui. Mà, một thân một mình nuôi 2 đứa con, thời gian cứ phải sử dụng sặc sặc sặc vậy, còn lúc nào ngẩng được đầu lên mà vui mới chả tươi.

Người không vui thì không ý thức được thế nào là vui, và khó có thể truyền niềm vui đến cho ai khác.

Những đứa trẻ có ông có bà, chúng có nhiều cơ hội tiếp xúc với niềm vui. Người già thường có nhiều thời gian, nhiều kiên nhẫn. Họ có thể ngồi hàng giờ chờ đứa trẻ ăn, nhìn đứa trẻ chơi, nghe đứa trẻ nói, với một niềm vui trong trẻo như trẻ nhỏ. Họ không hề ý thức được, những giờ phút thảnh thơi vô vi đó đã an ủi tâm hồn đứa trẻ nhiều đến như thế nào.

Sáng nay tôi vừa nói chuyện với mẹ tôi. Tôi có cảm giác Bà đã phần nào làm hòa với hiện thực, không còn gân lên bám lấy một niềm hy vọng rất mỏng manh. Rằng nếu cứ ngoan ngoãn cung cúc nghe lời cái công ty đa cấp của Bà, thì bà sẽ lấy lại được số tiền mà bà đã đổ vào đó.

Tôi không có đồng nào trong đám tiền bà mất, thành ra tôi thấy dửng dưng với chúng. Tuy vậy nhìn Bà phờ phạc quay quắt lo nghĩ chuyện tiền nong, tôi thấy nặng nề. Tôi bảo Bà cố gắng nghe đám giám đốc một nửa tai thôi, vì chúng sẽ tìm mọi cách để giữ bà ở lại công ty, và nói ngon nói ngọt để bà mua đủ thứ tả phí lù của công ty đó. Chúng sống bằng đám tiền Bà và những người như bà bỏ ra.

Chả biết Bà có thật sự hiểu không.

Có những người đã từng biết thế nào là vui vẻ, là thanh thản, họ có nhiều động lực để rũ bỏ mọi rối rắm mà họ vô tình quàng quanh mình, để trở lại với cuộc sống bình thường, giản dị mà nhẹ nhõm. Liệu mẹ tôi có lúc nào ngộ ra chuyện đó?

Chuyện đời

Sáng nay đọc chuyện về vụ ly hôn giữa hai vợ chồng chủ một thương hiệu cafe. Tôi đọc tâm sự của người vợ, thấy không có gì để không tin cô ấy cả. Tuy vậy cũng chỉ là biết để đấy, vì người trong cuộc kể cả khi rất trung thực thì họ cũng chỉ có thể nói về góc nhìn của người đó, không khách quan.

Cách đọc chuyện của tôi khác dần theo năm tháng. Từ lâu tôi rất ít đọc tiểu thuyết, tuy vậy vẫn thích đọc những mẩu nhỏ đâu đó trên mạng, chuyện phiếm về anh này cô kia. Vốn ý thức được rất mạch lạc về cái gọi văn hóa đưa tin của truyền thông, tôi đọc cho vui, ít bị lôi kéo theo.

Tôi khá quan tâm tới cách đọc của những người xung quanh. Đọc những câu comment của mọi người biết họ tiếp nhận câu truyện đó ra sao.

Có vài thứ mà nếu lũ trẻ con của tôi mở tai ra, tôi sẵn sàng rót vào tai chúng. Tuy vậy đó là những thứ 40, 50 tuổi tôi mới nhận ra, hà cớ gì tôi hy vọng sẽ hợp với lứa tuổi chúng – lứa tuổi đang lớn, đang khám phá, đầy đam mê, ngập tràn niềm tin.

Vậy nên rót ra đây vậy, heheh.

Ở tuổi này tôi nhận ra gì nhỉ – bất hạnh là một cơ hội hoặc một món quà. Là cơ hội để người ta trả nợ đời để đi quãng đời trước mặt cho nhẹ nhàng. Là món quà để con người có thể sử dụng như bệ phóng để tiến hóa tiếp về mặt tâm linh.

Khi bất hạnh, con người như được giao một thử thách mà họ phải vượt qua. Khi họ vượt qua được, họ hiểu biết mình hơn, họ lên một tầng mới về tâm linh, tư tưởng, bản lĩnh.

Vậy những người đọc về nỗi bất hạnh của họ đang ở đâu?
Vẫn đang ngồi đó tự an ủi mình cũng có kẻ lắm tiền mà bất hạnh?
Đang tự khoái chí mình tuy thường thường bậc trung nhưng tử tế hơn khối người?
Hay nhìn họ với một đôi mắt thông cảm chờ đợi kiên nhẫn – họ sẽ xử lý ra sao?

Trong những tình huống này con người luôn có nhiều lựa chọn. Mà những con người có bản lĩnh, giữ được tâm thuần hậu, họ thường chọn con đường đúng.

Tuy vậy cũng tùy mối tương quan giữa mức độ thử thách và độ bản lĩnh của một người. Kiểu đút lót 100 thì dễ dàng từ chối, nhưng thêm 6 số không đằng sau nữa thì không chống lại được. Hình như ông thần hộ mệnh của mình biết, rằng mình rất biết bản lĩnh mình lùn, nên chỉ để vài cục đá nhỏ rải rác, chưa thẳng tay đặt uỵch một tảng đá to trước mặt, heheh. Mình thấy hàm ơn về điều đó.

Công việc

Thời gian này công việc chiếm khá nhiều tinh thần của tôi. Làm – doing – thì ít mà tìm hiểu suy nghẫm thì nhiều. Nên lắm lúc đã ở nhà mà luồng suy nghĩ về công việc vẫn lơ lửng đâu đó trong đầu.

Sau này tôi biết cơ chế làm việc của đầu mình. Nó giống như một workflow chạy ngầm, chỉ cần có đầu vào, được kích hoạt, là nó sẽ vẫn động ở đâu đó. Không thành suy nghĩ rõ ràng, nhưng vẫn có gì đó xảy ra trong trong tâm trí. Sau một thời gian dài, bỗng mọi thứ mình quan tâm hiện rõ mồn một, khóm nào ra khóm đó, nối kết với nhau rành mạch.

Sự nhận biết này mãi đến gần đây tôi mới có. Nếu biết được từ khi còn trẻ, chắc tôi làm việc học hành có hiệu quả hơn.

Ở trường người ta không dạy cách tư duy. Người ta nhồi kiến thức. Bọn tôi còn được khuyến khích tư duy tìm giải pháp, cũng là một may mắn so với một số người. Thói quen làm toán từ hồi đi học khiến tôi không ngại ngùng bập vào các vấn đề khó nhằn.

Nếu tôi đi dạy các bạn trẻ, tôi sẽ dạy gì nhỉ.

Mọi việc cần làm, cần học, không cần bắt tay vào hì hụi cắm cúi làm hay học ngay.

Nhưng nên bắt tay vào lập kế hoạch cho công việc đó. Nếu đã làm quen, sự lập kế hoạch này đem lại khá nhiều niềm vui, xếp gọn và tạo khoảng không cho tâm trí.

Lấy một ví dụ đơn giản – học địa lý hoặc lịch sử – là những môn nhiều người không thích – để thi.

Sớm nhất có thể – thu thập mọi tài liệu, bài giảng cần thiết.

Ngày tiếp theo – dành ra 20 phút để gạch đầu dòng những gì sẽ có trong bài thi. Phác họa trong đầu cần khoảng mấy ngày, ngày nào. Xong bỏ đó đi làm việc khác. Nhưng mạch suy nghĩ đã được kích hoạt, đã có đầu vào để nó hoạt động trong âm thầm.

Ngày tiếp theo – 30 phút – đọc mục lục về những phần liên quan. Đọc kỹ để hiểu về tiêu đề, càng kỹ càng tốt, chưa cần đọc sâu nó nói gì trong đó. Mạch suy nghĩ lại được kích hoạt tiếp, với những đầu vào mới.

Ngày tiếp theo – dành ra 3 phút tưởng tượng lại mục lục, rồi đọc lại mục lục. Chọn 1 tiêu đề mình thấy hay, đọc nội dung tiêu đề đó. Đọc đến khi mình không còn quan tâm hứng thú nữa thì dừng ngay lại.

Ngày tiếp theo – dành ra 3 phút nghĩ lại tiêu đề mình đọc lần trước. Đọc lướt lại mục lục, chọn 1 tiêu đề khác mà mình thấy hay, đọc nội dung tiêu đề đó. Đọc đến khi mình không còn quan tâm hứng thú nữa thì dừng ngay lại.

Đến một thời điểm bỗng mình có hứng thú biết từ đầu đến cuối – là lúc có thể đọc từ đầu đến cuối.

Vậy là mình chỉ mất khoảng vài tiếng học bắt buộc, phần còn lại là có hứng thú, vì mình đã biết đôi chút. Trong những khoảng thời gian không học, mạch suy nghĩ của mình vẫn hoạt động, nó nối kết không ngừng những khái niệm rời rạc, tạo nên một bức tranh có đường nét ngày càng rõ ràng.

Có lẽ đó là phương thức hoạt động của cái trí – mind – vốn đã hoạt động không ngừng nghỉ từ xưa đến giờ, từng phút từng giây, mà mình không ý thức được. Vì không ý thức được nên mình không dẫn dắt nó, mà để nó dẫn dắt mình.

Nó làm mình thích cái này, ghét cái khác. Nó làm mình sợ cái này, lệ thuộc vào cái khác,… Có vẻ nó là bộ máy luôn hoạt động, luôn phải có đầu vào đầu ra. Nếu mình không cho nó đầu vào hữu ích, nó sẽ lấy đủ thứ dớ dẩn ở đâu đó làm đầu vào. Nếu giao việc có ích cho nó làm, chắc nó sẽ rất hài lòng, và làm rất tốt. 

Có một công việc liên quan tới thiền. Nếu giao cho nó việc quan sát tâm mình, từng giờ từng phút. Mới đầu nó sẽ bị lôi kéo theo những hình ảnh ý nghĩ cảm xúc. Đến lúc nào đó nó sẽ thấy một khoảng trống, vùng lặng. Nó sẽ ghi nhớ cảm giác đó, nhận biết được khi khoảng trống đó lại hiển lộ. Nó sẽ thấy vui, thấy vẻ đẹp của khoảng trống đó.

Và nó sẽ ngày ngày chăm chỉ tìm ra khoảng trống đó, nó đã dẫn dắt được chính nó.

Heheh, chuyện viễn tưởng hay nhỉ.