Illusion

Người nhộn nhạo không nghĩ được rành mạch.
Nếu coi cuộc sống như một cái gương về thế giới nội tâm của mình,
nhiều khi thấy ngộ nghĩnh, thay vì sốt ruột bực bội.

Đọc một câu ở đâu đó, rằng do linh hồn không thể nhìn thấy nó, aware of itself,
nên phải tạo ra một cơ chế như gương, để nó có thể nhìn, cảm thấy nó.
Đó là đọc, còn phần dưới này là do mình tự phóng tác ra, tất nhiên dựa trên đám tẩu phí lù mình đọc ở khắp nơi.
Mình còn mê mờ lắm chưa nhìn ra cái gì rõ rệt cả. Khác nhiều người ở mỗi đoạn biết mình mê mờ và ngu si.
Lắm lúc muốn đứng giữa đường mà kêu to lên – sao mà mình ngu si quá!

Cơ chế đó hình như có tên gọi là Maya = Illusion. Cũng là cơ chế tạo nên ego. Phải có ego mới có phản chiếu, có phản ứng.
Tức mọi thứ trong ta như thế nào, nó được phản chiếu y như vậy ở bên ngoài.

Lũ người trước đây (chắc hồi mới xuất hiện trong maya) còn sáng láng, cười khanh khách khoái chí với trò chơi này,
Vui, thích, rõ rồi. Cảm nhận được cái gì rõ rệt mới có thể vui được.
Chui ra chui vô trong maya như đi chợ. Khéo còn tranh nhau nữa ấy chứ.
Nhưng rồi lũ người lụn bại dần, mê mờ dần, chìm đắm trong năm khúc năm uẩn gì đó,
con giời dần dần quên béng mất mình là ai, mà coi gương là mình.
Quên mất, cũng có nghĩa không thoát ra khỏi maya được nữa,
Luẩn quẩn trong luân hồi không ra nổi. Đám mù ngày càng đặc quánh lại, năng lượng ngày càng đen kịt nặng nề.

Lại lạc đề rồi, đang định nói về công việc, vốn là nơi mình cũng vừa làm vừa nghe ngóng chiêm nghiệm rất intensive.
Chỗ mình có 2 products, một rất đẹp, gọn gàng, compact.
Có điều không dễ hiểu. Những cái gì do những cái đầu cao siêu nghĩ ra thì không accessible cho tất cả, heheh.
Một product thì thôi rồi, cồng kềnh xập xệ, là cái mình đang phải làm đây và chắc còn phải/được làm một thời gian nữa. Nhưng lạ lùng là rất nhiều khách hàng mua, nên nó đem lại nhiều tiền và phải được cơi nới liên tục với các yêu cầu mới.
Càng sờ càng thấy bí, bí không phải vì nó khó hiểu hay khó làm, mà bí vì biết nó rất dễ tạo lỗi và có thể gây ra rất nhiều bugs.
Nó sẽ phải sử dụng rất nhiều mẩu be bé, các mẩu be bé đó đang từng ngày từng giờ bị thay đổi bởi rất nhiều người.
Đôi người trong số họ không ý thức được luôn có cả một hệ thống cồng kềnh khác phụ thuộc vào sự thay đổi của anh ta.

Voila, đó là tình trạng hiện giờ.
Suy ra, miền năng lượng bên trong của mình đâu đó vẫn là một dúm rối tung chưa gỡ nổi, heheh.

Cái dúm đó liên quan đến rất nhiều người.
Chúng ta liên quan dằng dợ đến nhau, rối rít kinh lên được.
Kiên nhẫn, chẳng có gì quá quan trọng cả, take it easy thôi, nhỉ.

Những điều không như ý trong cuộc sống, suy cho cùng, chính là ân huệ của tạo hoá, luôn tới đúng lúc, đúng thời điểm, luôn vừa đủ để người ta có thể xử lý được.

Gan/thận yếu?

Thời điểm này nhiều người còn đang đi nghỉ,
Nhiều việc đang trong giai đoạn chuẩn bị, chờ đợi.
Nghe tiếng thở ngắn thở dài của cậu đồng nghiệp đang làm packaging thấy hơi sốt ruột.

Sốt ruột vì biết công việc đó tuy đơn giản nhưng đòi hỏi sự tỉ mỉ cẩn thận.
Chỉ cần một lỗi nhỏ là lại phải làm lại từ đầu.
Sốt ruột vì cảm nhận được sự sốt ruột bức xúc của cậu ấy, vốn là người khá cool.
Cậu ấy là một trong những người rất giỏi ở đây, đặc biệt giỏi về architect.
Cậu ấy tiếc thời gian của cậu ấy phải làm những việc routine này.
Cái thời gian có thể làm một cái gì đó creative hơn, có lý hơn.
Cái làm mình sốt ruột nhất là vì biết trong số lỗi đó có nhiều lỗi gây ra bởi mình.
….
Lại vừa tìm ra một lỗi (nửa của mình) làm cậu ấy phải làm lại từ đầu, mất toi thêm nửa ngày, hic.

Tính sốt ruột này mình có nhiều vô số kể,
nhận thấy ở cậu con cũng nhiều không kém.
Chưa nói đến chuyện nó có thể gây phiền hà cho xung quanh như thế nào,
nhưng nó gây nhiều tổn hại cho khổ chủ.
Mắt trước mắt sau làm không đến nơi đến chốn,
nóng nảy trong tâm làm tổn hại gan thận và thần kinh,
nóng nảy thể hiện ra ngoài làm người khác cũng bị ảnh hưởng, không gian bị đục ngầu.

Có lẽ do gan/thận yếu,
hay gan thận nóng,
hay tuyến tuỵ suy,…
hay cái của khỉ gì nữa.

Nhìn chung lại vẫn cần tâm bình ổn, sức khoẻ sẽ trở lại ổn định.

Trung tâm

Mình muốn viết về một khía cạnh nữa của ego – nó luôn đứng ở trung tâm, nó phải là trung tâm.
Khi mình nói về ego là mình muốn nói về bản tính chung trong mỗi con người.
Không loại ai ra ngoài cả.
Chúng ta oe oe chào đời là đã được gắn cùng một cái ego,
cái ego không nhìn thấy được, nhưng nó như tảng băng chìm quyết định rất nhiều những thứ ta nghĩ, những điều ta cảm, những việc ta làm.
nó phát triển liên tục, thay đổi liên tục,
Nó cần thiết và có ích trong trường hợp này, nó cản trở và gây hại trong trường hợp khác.
Nó sinh ra là thế, nhị nguyên là bản chất của nó, luôn dao động giữa hai cực,
Nó là một cái tool, một công cụ, một nhạc cụ, một gì gì đấy cụ, heheh.

Sau này việc nói về ego trở thành một thói quen khá ăn sâu của mình,
và mình hay bị rơi vào tình trạng ông nói gà, bà hiểu vịt.
Khi nói về một tính nào đó, là mình nói chung, tức tính đó cũng có trong mình,
nói để mỗi người – có cả mình – ý thức về nó, để nó không lèo lái mình nhiều nữa.
Ít có ý chỉ trích cá nhân. Chỉ trích sao được, khi chính mình, bố mẹ mình, tất tần tật, ai cũng có ít nhiều?

Quay lại cái tính mình muốn đề cập – cái ego luôn thấy mình là trung tâm.
Nó luôn thấy nó đúng, right?
Nó luôn thấy vấn đề của nó to nhất, right?
Nó luôn phải có vấn đề, hết vấn đề thì nó không còn hiện diện nữa. Để còn có thể tồn tại, nó phải gây ra vấn đề.

Nếu ai chấp nhận được điều vừa viết trên, thì thấy đời khổ là đương nhiên.
Cái ego gây ra cảm giác khổ, phải còn cảm giác khổ cái ego mới tồn tại được.
Khổ thật sự, và cảm giác khổ khác xa nhau.
Rất nhiều khi, cuộc sống vẫn có vẻ khổ (trong con mắt của người khác), nhưng người trong cuộc lại không có cảm giác khổ.
Và ngược lại.
Nhiều người không tay không chân, liệu họ có cảm thấy khổ hơn người khác không? Không hề. Thậm chí có nhiều người còn ít khổ hơn phần lớn dân tình.

Có một mối liên quan rất khắng khít giữa cảm giác khổ, và khổ thật sự.
Khi cảm giác khổ ít đi, cái khổ cũng bớt đi. Cuộc sống nằm trong miền năng lượng khác, cao hơn.
Và ngược lại.

Xem xem

Thời gian cuối này mình vẫn đang chờ đợi một sự thay đổi nào đó,
Định đưa cô em cùng cha khác mẹ về thăm bố, có thể là lần cuối cùng,
Nhưng mẹ mình phản đối kịch liệt, điều mình không ngờ tới.
mới đầu mình không hiểu lắm, không nghĩ sự hận thù trong bà có thể lớn đến thế.

Giờ mình nghĩ, bà muốn yên chuyện.
Không muốn bới cái u nhọt bà phải chịu lên một lần nữa,
cái u nhọt bản thân nó đã gây đau,
lại còn thêm hội người xung quanh hay câu chuyện làm quà, nói đi nói lại,
thì thào sau lưng, thậm chí thì thào ngay trước mặt.

Ở VN người ta buộc phải sống giả dối.
Không giả dối người ta không thể có được cuộc sống bình thường.
Hoặc phải rất tỉnh táo và dũng cảm,
Hoặc phải có đủ compassion với mình và với hội ngồi lê đôi mách,
Hoặc phải trơ lì,

Cha mẹ ơi, mình ghét cái tính ngồi lê đôi mách này,
mình ghét cái tính thích dò hỏi thông tin người này để kể cho người kia,
Thỉnh thoảng mình là nạn nhân,
toàn chuyện nho nhỏ mà còn làm mình điên tiết,
huống chi những chuyện tày đình khác.

Chính vì ghét tính tọc mạch của ngưòi đời,
mà mình hay nói toẹt ra những thứ có thể hurt mình trước bàn dân thiên hạ.
Vốn cũng chẳng có gì quá to tát.

Đã viết xong, giờ xem liệu có sự thay đổi nào diễn ra.

Machine Learning

Bây giờ người ta hay nói về Machine Learning.
Mình thấy cơ thể người cũng hoạt động đúng theo logic này, như một cái máy tinh vi.
Tức cái gì bộ máy này nghĩ rằng cần dùng, thì nó sẽ tập trung lực để giữ,
cái gì nó nghĩ không cần dùng, thì nó để tiêu đi.

Tay chân không dùng, nó cho teo lại,
gân ghiếc ngồi trong một tư thế khòm khòm nào đó, nó cho gân phía đó ngắn tủn lại,
đầu không nghĩ, nó cho nghỉ luôn.
Cái gì không ôn luyện, nó xoá sạch các nơ ron liên quan.

Vì là máy nên nó làm việc rất máy móc,
nó không biết người ta phải ngồi lâu thế để kiếm cơm.

Và cơ chế này hoạt động trong mọi lĩnh vực,
không chỉ cơ thể vật chất,
mà cả trong hệ thống tinh thần, cảm xúc,
trong cả các loại cơ thể năng lượng khác mà người ta không ý thức được.

Nên mới sinh ra cái gọi là karma.
Giữ người lâu trong một tư thế tạo karma cơ thể,
Giận dữ, hờn ghen lâu một ai đó, tạo Karma cho tinh thần.
Tích cực duy trì một kênh năng lượng nào đó, cái kênh đó còn intact.
Kể cả kênh đục lẫn kênh trong.

Túm lại là ta sống liên tục từng ngày từng giờ từng giây với cái máy đó,
và cái máy đó chẳng làm gì hết ngoài machine learning, máy móc như một cái máy, nhỉ.