Nhà lại dột

Cuối tuần nói chuyện với mẹ,
giọng bà mệt mỏi, chán chường,
bà kể mưa nhiều, nước không chảy đi kịp, nên nhà lại dột,
suốt đêm lục sục che đậy, di chuyển,
sáng dậy hai đầu gối lại đau nhức.

Thói quen cũ lại trỗi dậy,
lại thấy mình thật tồi tàn, có lỗi.
Có mỗi chuyện lo nhà cửa tử tế cho ông bà mà không lo xong.
Rồi ý nghĩ cứ vần vũ từ chuyện này, sang chuyện nọ,
kết tội người này, đổ lỗi người kia.

Mình là người trên mây trên gió, rất khó có khả năng hoàn tất một công việc gì hơi hơi to.
Loanh quanh nấu vài bữa cơm, mua vài cái quần cái áo, thì làm được.
To to hơn một tý là chịu,
không có người hợp tác, có người giúp, là không thể tạo ra cái gì hiện hữu ra trong thế giới vật chất này được.

Cái sự hợp tác mình cũng không có, trong gia đình cũng như ngoài gia đình.
Trong gia đình hầu như chưa bao giờ mọi người có cùng một ý,
cứ tanh bành ra thế nào đó, không biết phải đi đường nào.
Mà đã không biết đường rồi thì cứ đi vài bước, lại lùi vài bước,
Hơn chục năm nay loang quanh luẩn quẩn,
loang quanh thấy mình tồi tệ,
loang quanh thấy mình bất lực,
loang quanh cãi cọ, tranh luận,
loanh quanh đổ lỗi,
loang quanh trách cứ,
loang quanh che dột, hic.

Loanh quanh mấy, rồi đời cũng qua…vèo,
nhỉ.

Nhìn sâu vào, khắc sẽ thấy vì sao mỗi con người cả đời “loanh quanh chi cho đời mỏi mệt”.
Nhìn rộng ra, khắc sẽ hiểu vì sao cả dân tộc, cả đất nước đang loanh quanh.
Nhìn bao quát ra tí nữa, là thấy cả thế giới, cũng đang tóm đuôi nhau loanh quanh.
Vài nước nghĩ rằng mình hơn vài nước khác, nên dù có loanh quanh họ cũng chưa bị bức xúc nhiều, họ chưa bị rối lên.
Chỉ cần vị trí của họ xuống dưới thấp, giả sử được đứng ở vị trí dưới cùng đi, mọi thứ sẽ rối như tơ vò.

Vậy nên, chả có lý do gì mà cứ phải rối lên, ta cứ bình tâm mà loanh quanh tiếp…
Đã lựa chọn sự tanh bành, thì dù mái nhà có không dột, ắt sẽ có cái khác dột.
Tâm đã không an, luôn luôn có một cái gì đó dột.
Aquy tí, cho tinh thần bớt tối tăm.

Tình bạn

Thử ngồi dưới bóng cây xem có đánh được tablet không.
Để tablet trên mặt ghế, ngồi trên cái ghế đồ chơi các bạn tự làm.
Có vẻ được.
Mình muốn nói về tình bạn.
Không thể nói mình ghen tị với tình bạn của người khác,
cũng không nói được mình mong có tình bạn thân thiết.
Cho đến giờ mình không có kỷ niệm tốt về những cái gọi là tình bạn.

Tính cách của mình cũng hơi củ chuối sao đó, nên mình không thể có bạn thân,
với mình thân sơ y hệt, ai mình cũng có thể thắm thiết, mà ai mình cũng có thể lạnh lùng.
Trước đây mình rất ích kỷ, môi trường chuyên cả chục năm tạo nên thứ tính ích kỷ đó,
dễ chịu thì chơi, gần thì chơi, không thì thôi, xa là không còn liên hệ, không quyến luyến gì cả.

Tính quái nhỉ.
Nhưng có một loại tình, không hẳn là tình bạn, mà mình rất đánh giá,
Mình cũng mới chỉ ý thức về nó gần đây, khi đã sang tuổi 50.
Hơi giống tình bằng hữu, tình tri kỷ, của những người đang cùng đi một con đường,
Chúng ta đều đang đi trên quả địa cầu này, cùng hẹn nhau xuống thăm nó ở tháng năm này,
cùng đang chiêm nghiệm tìm ra điều mình muốn tìm.

Thứ tình này khiến người ta thông cảm với khó khăn của nhau,
độ lượng với lầm lỗi của nhau.
Chơi với những người này, mình có sự tin tưởng thâm sâu.
Rằng thứ tình đó một khi đã được trao, là nó luôn có đó,
nó không đỏng đảnh sớm nắng chiều mưa,
không thắm thiết, nó lơ lơ nhưng lại có sức nâng đỡ mạnh mẽ.

Hàng xóm

Ông bà bên hàng xóm đã về.
Họ đã làm được một tour xe đạp đến một thành phố nhỏ cách đây 40 cây.
Họ đi cùng hai người bạn cùng tuổi, đều khoảng 60-70 tuổi.
Sáng nay đứng nói chuyện với hai ông bà.
Mọi người quan tâm bọn mình đi làm bằng xe đạp ra sao.

Bọn mình làm hàng xóm với họ được 6 năm nay,
nhìn thấy họ lúc đi làm, và lúc về hưu.
Ông về hưu giờ được khoảng 3 năm. Bà là bác sỹ có phòng khám riêng, còn khá trẻ, nhưng cũng nghỉ sớm theo chồng.
Giờ bà vẫn thỉnh thoảng đi làm ở phòng khám đó, khi bác sỹ chính nghỉ phép.
Mỗi lần đi làm về mà có gặp là bà lại hồ hởi kể chuyện đi làm.

Họ đi chơi nhiều, phần nhiều ở các nước quanh đây, và đi xe đạp rất nhiều.
Đi đường xa cũng có, trong hai ba ngày cũng có, trong một ngày cũng có.
Thời gian đi làm, bà đã từng bị đau cột sống nặng, mổ mấy lần.
Giờ bà có vẻ vui, vì đi được xe đạp và không bị đau nữa.

Thỉnh thoảng mình phản ánh đau chỗ này chỗ kia, bà lại con cà con kê kể các chuyện đau đớn hồi xưa của bà,
heheh, những câu chuyện vô thưởng vô phạt nhưng lại có giá trị an ủi.

Nói chuyện với họ, nhìn khuôn mặt tươi tắn da đỏ au lên vì nắng của họ, thấy vui

Hôm qua cậu đồng nghiệp cho một cái link: https://www.cyclefoodfun.com/?page_id=250

Chiều thứ 6

Bạn đồng nghiệp đã xong cái khâu packaging của cậu ấy, làm mình cũng thấy dễ chịu hơn.
Trong team, không còn là người làm việc nhiều người làm việc ít,
mà người làm việc routine, người làm việc không routine.

Có một sự khác biệt khá lớn.
Làm việc routine người ta rất dễ sốt ruột, nếu không trôi chảy rất dễ cảm thấy thời gian trôi đi vô ích…
Vậy nên nếu được làm việc không routine, đó là sự may mắn.
Nếu không, đó đúng là lúc để ta cultivate sự kiên nhẫn, turn inwards và cảm nhận các cảm xúc sốt ruột đó đây.

Mình hay kết hợp với đọc thêm một cái gì đó cần thiết, tiếp nhận thông tin ồ ạt thời gian ngắn,
rồi để thông tin đó tự integrated khi mình phải làm việc routine.
Kể cả việc viết này với mình cũng mang tính routine, mình cũng hay kết hợp khi phải đọc cái gì đó mới, hoặc phải suy nghĩ lung về một vấn đề gì đó.

Cái não có một cơ chế đặc biệt,
mình trigger nó, cho nó thông tin và vài câu hỏi,
rồi nó tự chạy ở đâu đó theo cách của nó, câu trả lời cho step nho nhỏ sẽ tự hiện ra.
Và cứ thế tiếp tục. Không cần phải sốt sắng sốt ruột gì,
cứ túc tắc tuần tự, giữ cho cái não luôn trong trạng thái streaming, input / relax / output.
Thời điểm relax có lẽ là thời điểm sóng não trở nên nhẹ xuống thanh hơn, và nó sẽ có khả năng nhận được thông tin từ một môi trường thanh tương tự.

Đúng không nhỉ, heheh.
Nói chung mình có lắm suy nghĩ hơi rồ rồ điên điên khác người một tí.
Càng ngày càng cảm thấy không nhất thiết phải quá nghiêm túc,
Tưng tửng lên, rồ dại tí, hay chứ.

Đi làm muộn

Sáng nay đi làm muộn.
Dậy muộn, nghĩ tới nghĩ lui rồi quyết định đi xe đạp, thay vì lại dìn dìn trên oto.
Giờ đây khi quyết định, có nghĩ tới đám CO2 xe mình thải ra.
Đi cạnh một cái ô tô mới thấy đám khí của nó phả vào mặt người đi đường hay cây cối thật là có hơi bất lịch sự.

Muộn nên mất đi sự thong dong,
lại thấy những khó khăn nho nhỏ trên đường vẫn gây những phản ứng tiêu cực trong mình.
Ôi trời, thấy người ta cứ phê phán chửi rủa ầm ỹ trong mạng, FB, báo chí,
chứ mình thấy mình củ chuối không hề kém họ,
chẳng qua sống ở xứ sở này, con người điềm đạm hơn, luật chặt hơn, thời tiết dễ chịu hơn,
nên chưa bộ lộ mà thôi.

Híc, cái sự tồi tệ của bản thân, cũng là điều rất tốt nhỉ,
ít ra là mình thấy ít bức xúc với sự củ chuối của những người xung quanh.
Có thể bực mình chốc nhát, nhưng không có phê phán kiểu của người thấy mình tử tế hơn, trong đó.