40 / 60

Hôm qua gọi điện về VN, bạn chồng bảo “nếu mọi sự ổn thì mẹ không nhất thiết phải gọi hàng ngày”.
Mình nhận thấy bạn ấy lo cho mình, vì thỉnh thoảng thấy mình rơi vào trạng thái bất ổn sau khi gọi điện.

Mình nhận ra (lại nhận ra) con người có một thói quen chưa chắc là hay.
Khi ổn, khi vui thì coi là chuyện bình thường, ít kể.
Khi bức xúc, không ổn, thì mới kể.
Gây cho người khác cảm giác câu chuyện đó/ hoàn cảnh đó toàn bức xúc.
Thực ra bao giờ cũng có nửa này nửa kia, chỉ là đầu óc, câu chuyện của ta tập trung vào đâu.
7 ngày mà 3 ngày ok, 4 ngày bức xúc, thì cần thấy là tạm ổn, không quá tồi.
4 ngày OK, 3 ngày bức xúc, thì là khá, OK.
Nếu 5 ngày OK mà chỉ có 2 ngày không ổn, thì cần thấy là tốt nếu không nói là quá tốt.

Mình cũng nhận ra – đó chính là cách mẹ mình nói chuyện với mình.
Dù cả ngày có ok, chỉ có 1,2 mắc mớ, thì trong câu chuyện bà chỉ kể về cái mắc mớ khó chịu,
thế là mình nghe và có cảm giác cả ngày của bà chỉ có mắc mớ.
Vậy là cái mind của mình có vấn đề. Cần giữ tâm bình tĩnh và hỏi lại cho rõ ràng hơn.
Qua đó giúp bà thấy sự mắc mớ của bà không to như bà nghĩ.

Vậy là có vài thứ ta nên luôn làm rõ ràng trong đầu:

  • % thứ vừa ý, % thứ không vừa ý.
  • Không tin hoàn toàn vào cái mình nghe, cần tỉnh táo biết sự bức xúc của người nói chỉ là nhất thời, sẽ qua nếu ta không manh động nhúng tay vào.
  • Dừng ngay câu chuyện khi đã sang kể lể ca thán, tránh để cái mind của người kể chìm đắm trong trang thái ca cẩm, nó chỉ đổ thêm dầu.

Trong blog này cũng vậy,
sẽ chỉ thấy bức xúc là nhiều, vì mình không kể những lúc ok.
Hiện tại quan hệ giữa bà và chị gv đang ở 40 / 60 (40 ok, 60 có mắc mớ).
Nếu sang được 60 / 40 thì là quá tốt.

Hôm nay OK.
Bà biết rằng không nên ca cẩm liên tục, dở cho cả bà lẫn mình.
Hôm nay không ca cẩm. Đúng hơn mình đã dừng lại khi bà chuyển sang ca cẩm.

Update 22.07

19.07 : OK
20.07 : OK
21.07 : OK
22.07 : OK

Sỹ diện

Sỹ diện là cái gì mà người ta giữ như giữ mả tổ ấy nhỉ,
Người ta có thể bịa ra những câu chuyện không có thật, bóp méo những chuyện xảy ra trong quá khứ,
chỉ để sao cho hình ảnh của mình trở nên long lanh hơn, đẹp hơn.

Mình đứng ngoài nghe những lời nói dối đấy thấy lạ lùng,
nhưng đến khi chính những lời bóp méo đấy động đến hình ảnh của mình, làm hình ảnh mình bị méo đi, chỉ tí ti thôi, là mình điên. Điên một cách mình cũng thấy ngạc nhiên.

Nghĩ lại, thấy mình điên một cách ngu si,
hoá ra mình sỹ diện y như người đó. Không hề kém hơn !!!
Khác nhau mỗi chỗ, giờ mình biết mình sỹ diện đến mức nào.
Nhờ sự sỹ diện của người đó mà mình nhìn ra sự sỹ diện của mình.

Có câu “con người cần sự đau khổ để lớn lên. Nhưng không cần nhiều khổ đến như vậy”.
Chỉ vì cứu sự sỹ diện, mà ta gây ra khối cái khổ “không đáng khổ”.
Nhể …
Nghĩ, lắm lúc thích có đủ dũng cảm như Chí Phèo, đứng giữa đường chửi loạn lên, chửi người 1 chửi bản thân 2.
Sỹ diện sỹ diếc rơi sạch cả, đỡ phải giữ heheh.

Giao diện mới

FB bắt thay giao diện mới, nhìn quái quái heheh.
Để ra 3 phút nhìn một lượt cho quen, chỗ nào có cái gì.
Về cơ bản thì vẫn như cũ, cái gì ra cái nấy.
Nhận thấy trong người vẫn gợn lên đôi chút cảm giác xốn xốn.
Một cảm giác quen quen.

Lần đầu mình nhận ra mình bị nhồi lên nhồi xuống với sự thay đổi liên tục là ở chỗ làm.
Có một sự cải tổ toàn diện nào đó, cả trong team, trong quy trình làm việc lẫn trong product.
Mà cũng chỉ trong team mình, vốn là team hay đi trước về mọi thứ, các team khác vẫn bình thường.
Mình cảm thấy mình bị nhồi lên nhồi xuống, chưa kịp làm quen với cái này cái khác đã ập đến.
Lúc đó vẫn đang trong thời gian mình muốn tập trung năng lượng cho gia đình con cái, công việc là prio 2.
Thấy tâm lý của mình bất ổn quá, bèn nói chuyện với sếp lớn bảo mày đổi cho sao sang team khác đi, tao thấy mệt mỏi với quá nhiều thay đổi.

Sếp trực tiếp bèn gọi điện hỏi thăm, nghe mình nói xong ông ấy bảo ừ, đúng là mỗi người một khác.
Có những người thích sự thay đổi, càng nhiều thử thách, càng nhiều thay đổi, họ lại càng thích.
Không thuyết phục hay phản đối, ông ấy bảo thôi mày làm tiếp 1,2 tháng để tìm người, sau đó nếu mày vẫn thích đổi thì ta sẽ đổi.
Trong 1,2 tháng đó cả team có ngầm thay đổi gì đó, để mình bớt bị cảm giác nhồi lên nhồi xuống quá nhiều.
Nên đến giờ vẫn ở trong team.
Thậm chí đôi khi còn vui là có team, và cũng đôi khi nhận thấy team vui vì có mình heheh.

Mình chỉ còn nhớ hình ảnh mình ngồi bên cửa sổ nói chuyện với sếp, không nhớ chi tiết sếp nói gì.
Nhớ lúc đó trong đầu mình có hình ảnh một cái thuyền chòng chành giữa đại dương, nhồi lên nhồi xuống theo sóng gió.
Có vài người tóc bay phần phật đứng đầu thuyền, thuyền càng nhao lên thụt xuống, họ càng phấn khích, đôi mắt sáng nhìn về phía trước không sợ hãi.

Hehe, sau đợt đó mình học được đôi chút cách đối mặt với sự thay đổi dồn dập.
Để tâm thả, càng bớt bám víu càng tốt. Những cái cũ cứ để nó qua, rồi cái khác sẽ đến thay thế.
Nếu ai có được sự tin tưởng vào trời đất, quá trình này diễn ra dễ hơn, chỉ cần chút tỉnh thức,
Sự tỉnh thức không cần nhiều, nhưng phải miên miên,
đủ miên miên để những nỗi sợ hãi do cái thói quen “lo lắng cho tương lai” của mình tạo ra nó không nhấn chìm mình.

Những lo lắng đó phần lớn là do tự tạo, chúng không có thật, chưa xảy ra và khéo sẽ không xảy ra, nhưng chúng ngốn ngấu năng lượng của mình ghê lắm.

Ngộ tính

Bỗng hôm nay mình nhận ra rằng,
mình sẽ không thể cải thiện tinh thần của bà, nếu bà không đủ ngộ tính để nhận ra và thay đổi chút xíu cách nhìn.
Với cách nhìn “tôi hoàn hảo, chỉ hoàn cảnh và con người xung quanh vùi dập tôi”, người ta khó vui lên.
Dù sống ở đâu, với bất cứ ai, đều sẽ rất miserable.
Mình hy vọng bà không cực đoan đến vậy, chắc vẫn có những moment bà nhìn ra điểm tốt ở những người xung quanh,
nhìn ra những điểm ở bản thân làm cuộc sống của bà mệt mỏi đến vậy.
Mình cũng hy vọng những moment sáng láng như vậy sẽ nhiều hơn lên.

Tuy vậy giờ đây mình không đặt mục đích kỳ vọng gì nữa.
Thậm chí nếu bà rời khỏi thế giới này với tâm thế hiện tại, vẫn đầy hận thù giận dỗi, mình cũng không áy náy.
Có thể kiếp sống này của bà dành để trả nghiệp,
hoặc để tích đủ khổ đau làm chất liệu cho kiếp sau,
hoặc bà là một soul còn trẻ, vẫn cần trải nghiệm nhiều, đau khổ nhiều…

Mình có mắt như đui, chả nhìn thấy gì ngoài những thứ sờ sờ hiện ra trước mắt.
Kể cả những thứ sờ sờ hiện ra đó, mình cũng chỉ nhìn thấy một aspect rất nhỏ, phiến diện.
Dù sao thì giờ mình không còn hối hả muốn làm bà “tỉnh ngộ”.
Không còn hối hả sợ hết ngày hết giờ. Sợ bà đi về cõi bên kia với một tâm tư nặng nề.

Cái chữ “buông”, nó nghe thật là buông. Bõm, xong.
Vậy mà khó. Liên quan mật thiết đến ngộ tính.

Bà giận chị gv, chắc nhiều lý do, có lý do cho rằng chị ấy được mọi người quan tâm ưu ái hơn.
Mình đã để ý luôn gọi cho bà trước, nói chuyện nhiều như có thể, rồi mới gọi chị ấy, vắn tắt tình hình, đủ ngắn.
Nhưng dù mình có cố gắng đến mấy, thì hai con người này vẫn gườm nhau khó chịu.

Các bạn cùng lứa của mình chắc đều trải qua đận này,
Chắc đều đã hiểu, đôi người đã chán đến tận cổ.
Mình sẽ để ý để không để mình chán.
Nếu sự hiện diện của mình có gì đó tốt cho 2 người đó, thì tốt.
Không thì cũng ok.
Ngộ tính của nhiều người, chỉ có vậy ở kiếp này.
Đòi hỏi lắm, hoá ra bảo ông trời quá dở. Heheh.

Chúng ta không hiểu nhau

mình thấy mình đang lặp lại mình, nói lại những điều đã nói,
nhưng vẫn thích nhắc lại, vì có những điều càng hiểu sâu sắc, càng làm mình đi qua ngày thường một cách nhẹ nhàng đỡ bức xúc hơn.

Hiện tượng ông nói gà bà hiểu vịt vốn nhiều nhan nhản rồi. Ai cũng nhận thấy.
Nhất là những gì liên quan đến các khái niệm trừu tượng, hơi cao cao heheh.
Nhưng kể cả trong một câu chuyện rất bình thường hàng ngày, chúng ta cũng hiểu không trọn vẹn.
Luôn chỉ một phần nào đó lọt tai, phần còn lại trượt ra ngoài, vì đầu ta còn đang nằm chỗ khác.

Đầu ta quá bận rộn heheh.
Lỗi chúng ta một phần, ham cái mới, hóng tin vịt, quan tâm nhiều, ồn ã nhiều thì đầu nó bị ứ thôi, rõ.
Lỗi khác do hoàn cảnh xã hội hiện tại, quá nhiều thứ cần lo, cần để tâm, cần phải làm song song.
Nên đành chấp nhận thôi.

Và điểm này là quan trọng này, nếu muốn hạn chế những vấn đề phát sinh – biết!
Biết rằng điều ta nói sẽ không được hiểu đúng, hiểu trọn vẹn.
Biết rằng người khác nói ta sẽ hiểu không đúng, không trọn vẹn.

Vậy thì thông cảm / lường trước / lắng nghe / hỏi lại / nhắc đi nhắc lại / không đổ lỗi.

Giờ hay phải nói chuyện với mẹ và chị giúp việc,
Nhõn có 3 người, nói tiếng Việt,
mà thấy hiện tượng này nó hiện diện đặc quánh, cảm thấy có thể quấy lên như bột bánh xèo.
Nên hay thấy mình cứ vừa nhắc lại điều mình vừa nói như một kẻ trơ trẽn không biết ngượng,
vừa băn khoăn không hiểu bên đầu dây kia có nghe không, hiểu thế nào.

Heheh, cuộc sống giống tuồng chèo, nhể.