Cơ thể ông chắc mệt mỏi

Rất nắng, hoa nở rộ.
Vì covid nên chị nghỉ ở nhà, bố mẹ cũng làm việc ở nhà,
Trưa ăn xong bố mẹ đi dạo một vòng, bạn chồng chụp vài cái ảnh hoa có mình lem nhem trong đó heheh.
Không thấy có cảm giác căng thẳng vì covid.
Ngồi nhà làm cũng chỉ vì office vắng như chùa bà đanh, và thấy cũng nên hạn chế tiếp xúc, chứ không phải vì gì đặc biệt lắm.
Tuần trước đi mua 2 bọc giấy toalet và 1 gói gạo.

Vẫn cập nhật tình hình thường xuyên, và chuẩn bị tinh thần cho những ngày sắp tới,
nhưng không cảm thấy sợ hãi.

Lắm lúc thấy mình cứ lơ lửng lơ đễnh giữa các thế giới,
giữa Việt Nam và Đức,
giữa gia đình ở VN,
giữa gia đình ở đây,
không còn quá vướng mắc vào chỗ nào.

Nhìn ra, mỗi người có một số phận,
có một cuộc sống từ lúc sinh cho tới lúc chết. Sinh lão bệnh tử luôn có mặt.
Quanh đi quẩn lại bằng đấy những vui buồn, đau đớn, vật lộn.
Mình thương ông đang đau đớn mọi chiều. Cơ thể ông chắc mệt mỏi tuyệt vọng.
Dù mình có muốn giữ ông không bị quật lên quật xuống trong cái vòng xoáy bệnh tật này,
thì mình cũng không làm được.
Cái guồng nó thế rồi, ốm là phải đưa đi cấp cứu, vào cấp cứu là phải làm đủ mọi thứ,
rồi mổ, rồi đủ thứ. Hic, cơ thể ông, tinh thần ông mệt mỏi rã rời.

Mình chỉ còn bám lấy cảm giác dễ chịu của ông, mỗi khi được anh giúp việc đưa đi chơi trên xe lăn.
Là những tia nắng yếu ớt hiếm hoi trong cả ngày vật lộn tối tăm của ông.
Được anh gv khá hiền và điềm đạm, điều đó an ủi mình.

Ý nghĩ của cuộc sống

Hơn tháng nay rồi mình để nhiều tâm trí vào việc nhà ở VN,
nói chuyện với nhiều người, nhiều nhất tất nhiên với bà, Yến và anh trai.
Thời gian dành cho công việc có vẻ ít hơn, nhất là những lúc phải ngồi nhà làm việc.

Trước đây mỗi lúc đi làm là tập trung gần như 100%, việc riêng duy nhất có lẽ là viết bài trên vivu.
Mới đầu có áy náy, giờ bớt hơn.
Có thể vũ trụ cũng sắp xếp làm sao đó để mình involve nhiều hơn với gia đình và với mọi người ở VN.
Có thể việc quan trọng mình cần làm trong giai đoạn này chính là VN, thay vì công việc.

Mình cũng đã có lúc tự hỏi, sao chúng ta mất nhiều công sức năng lượng cho công việc thế để làm gì?
Để kiếm tiền?

Mình đã sơ sẩy một chút trong cách nói, và nhìn ra ngay cách anh trai mình hành động, kiểu cho mày biết tay tao.
Heheh, biết chứ, sao không biết.
Làm được chứ, không khó lắm. Để người đang trong lúc khó khăn “biết tay ta” quá dễ,
Với con cái chỉ cần cắt tiền,
Với bố mẹ cắt gọi điện,…
Không khó,
Làm ngược lại hay hơn. Dù có làm sao cũng không bao giờ đẩy họ vào thế bí.
Mình chọn cách nói, có thể đối đầu chan chát, nhưng không đẩy người khác vào thế bí.
Mình đã viết cho anh ấy vài câu, chỉ để anh ấy biết mình không có ý định vuốt mặt ai cả.
Hợp tác, hợp tác thôi. Đời ngắn lắm.
Làm mình làm mẩy, chứng tỏ này kia, thôi cho đi hết.
Chúng hoàn toàn không quan trọng.

Thay đổi rất nhỏ

Nhìn ra thì không có gì thay đổi lắm.
Sáng nay khi bảo sẽ nhờ người tiêu thụ đám hàng tồn kho bị lừa của bà, mình bảo mọi người sẽ cố bán giá tốt nhất, nhưng mẹ đừng hy vọng nhiều, vì không mấy ai dám mua thuốc không xuất xứ, họ cũng sẽ không mua với cái giá mẹ mua.
Bà giận dữ, quát bảo mình không cần nói nữa, nói mãi biết rồi, không cần nhờ ai cả …
Nghe xong thấy nản. Mình thực ra có thể làm theo cách khác, bảo bà không cần lo con đã lo cho hết rồi,…
Nhưng khổ cái thân mình cứ muốn xé toạc cái hy vọng bà đeo bám, dám nhìn trực diện vào tình trạng, nhận biết nó – và buông.
Thì cái buông đó mới đúng là buông, mới không mơ màng đâu đó trong đầu.

Kiểu hành động của mình thường gây phản ứng rất mạnh, và nó làm mình cũng buồn thê thảm.
Nhưng nhiều khi, vết thương muốn lành thì phải dứt đám bông cũ đi dù đau, lau chùi sát khuẩn cẩn thận, nó mới lành.

Chả biết cái gì hay cái gì dở. Thôi kệ cứ làm theo cách mình thấy cần thiết, đến đâu thì đến.
Mình vẫn muốn đạt tới một trạng thái nơi người trong nhà có sự chia sẻ cảm thông sâu sắc với nhau.
Có sự tin cậy và hợp tác.
Có thể không đạt được, nhưng không làm, sao biết.

Dù sao thì mình vẫn thấy những thay đổi rất nhỏ và mơ hồ.
Và mình hàm ơn tất cả những người tham gia, riêng trong chuyện này đó là Yến.

Bai bai

Vừa nói chuyện với ông anh họ, mẹ của anh ấy là chị của mẹ mình.
Cứ vừa kể chuyện vừa đùa “đấy, cô của anh đấy …”.
Heheh, kiểu nói của mình nếu ai không quen sẽ thấy láo và bất hiếu.
Mình dùng việc viết và việc nói như những công cụ để giữ thăng bằng tinh thần cho bản thân, để mổ xẻ những gì đang làm mình luẩn quẩn. Nếu qua đó đầu mình trở nên thông hơn, tinh thần mình trở nên sáng sủa hơn, thì mình còn áp dụng.
Anh ấy cứ cười phe phé. Còn hỏi thế em có nói chuyện với chồng em về bà không.
Mình bảo có chứ, em không nói chuyện với bạn ấy sao em giữ được thăng bằng?
Giữ những bực bội trong người đến một lúc nào đó nó sẽ thành một cục năng lượng đủ mạnh để lèo lái cảm xúc hành động của mình. Chi bằng nói ra, lúc nói ý thức để mình thật khách quan, nếu không khách quan được ngay lúc đó thì phải sửa sau đó, để đỡ nghiệp miệng heheh.
Với mình nghiệp nghĩ nặng tương đương nghiệp miệng.
Tránh nghiệp miệng để nhiều nghiệp nghĩ, chưa chắc đã là cách hay.

Nhận ra đôi khi cứ tếu lên có lẽ lại là cách hay nhất.
Chúng ta quá nghiêm túc một số thứ. Thật, đời ngắn bằng cái móng tay, cười tung hê lên cho nó sướng nhỉ.
Còn một việc quan trọng phải giúp bà rút khỏi nữa, rồi tếu thôi, cười thôi.

Cụ bị bùng nhùng trong đám rối ren dằng dợ lâu quá rồi,
Chắc quên mất thế nào là thơ thới, thế nào là vô lo,
Giờ chắc cụ lại đang lếch thếch chân thấp chân cao trên đường,
Loay hoay chỗ này chỗ nọ, người này người nọ, rồi tối về lại ôm chân kêu đau.

Buông bỏ thôi cụ ơi …. cắt thôi cụ ơi, bai bai cái lũ lừa đảo đó, quên chúng nó đi, không tiếc xót gì sất.
Chả đáng !!! Cụ nhể, heheh

Con nhà lính tính nhà quan

Mua cho bà cái đàn điện trung bình, đánh được chứ không thể gọi là rất tốt hay xịn.
Bà chê ỏng chê eo heheh. Chê từ lúc nhận đến cả sau này.
Trước đây chắc mình bức xúc lắm, giờ quen rồi, nhìn những ỉ eo của bà như nhìn một cái ảnh của bà thôi.
Với kinh tế của mình mình cũng chỉ có thể support bà đến mức đó.
Ông ốm, ra vào bệnh viện, nhà cửa, còn bao nhiêu thứ phải lo, tiền ra như nước.
Dù anh trai có khả năng về kinh tế hơn mình, thì mình vẫn muốn chia đôi.
Mình vẫn có thể làm được kia mà, sao lại phải đổ lên đầu người khác.
Vì đều ở xa, bọn mình phải dùng tiền thay cho công sức.

Nhiều người, trong đó có mẹ mình, có lẽ không hiểu được cái sự tự hào này.
Sự tự hào khiến người ta sống không dư giả mà vẫn đường hoàng.
Tôi làm ra bao nhiêu, tôi biết tiêu vun vén trong khả năng của tôi.
Tôi không ngửa tay xin ai cả, tôi tự lo cho cuộc sống của tôi, không là gánh nặng của ai.
Tôi đóng góp phần mình cho xã hội.
Vậy tại sao tôi không đường hoàng, tại sao tôi phải nhìn thằng khác mà ngượng cho cái hoàn cảnh của mình?
Mẹ mình nhìn vào cách sống, cách tiêu tiền của mình, luôn cho rằng mình nghèo, đáng thương.
Hic, điều đó làm mình tổn thương, rất tổn thương.
Mọi thứ khác của mình trở thành mờ nhạt trong mắt bà, chỉ vì tiền mình không vung tay như nhiều người khác.

Mình nghe bà nói với anh giúp việc, cứ mua cái này, cứ làm cái kia, cứ thoải mái đi, chị Hà trả tất.
Hic, mình không hiểu bà lắm.
Có sự mâu thuẫn trong suy nghĩ, trong lời bà nói và cách bà làm.
Một người có suy nghĩ lành mạnh sẽ hợp tác với mọi người, trong đó có con mình, để điều hoà mọi nguồn lực một cách có lý nhất.
Để tiền của, sức lực, thời gian tiêu vào đúng chỗ nhất, chỗ cần nhất.

Mình đã chấp nhận sự lú lẫn của bà,
Nhưng vẫn thấy buồn sao đó,
Một sự hợp tác nho nhỏ, thông cảm nho nhỏ, … sao khó khăn thế.
Đứa trẻ đói khát trong bà vẫn chưa bao giờ được xoa dịu.

Mình đã nghĩ nhiều về đứa trẻ đói khát này,
nhưng thật sự chưa làm gì nhiều để giúp bà cả,
mà cũng khó giúp.
Có lẽ vẫn phải là bà tự giúp mình. Điều này bà không nhìn ra, như phần lớn người ở thế hệ của bà.
Sống cảm tính, theo bản năng.
Thiếu tỉnh thức nên cứ trôi lăn. Thiếu tâm linh nên cứ bơ vơ lạc lõng.