Cầu đạo giải thoát

Quan sát mẹ, nghĩ về mẹ, trong đầu mình luôn một chữ “Khổ” to đùng.

Mình nghĩ ngộ tính của mình kha khá, mình biết cõi này là cõi khổ từ lâu rồi.
Ở lứa tuổi hai mấy.
Đơn giản là vì nhìn ra xung quanh, mấy dãy nhà cao tầng của Bách Khoa, thấy ai cũng khổ hehe.

Vì biết cõi này là cõi khổ, nên mình chấp nhận những cái khổ liên quan đến mình. Không tránh.
Và khi không tránh, bạn biết sao không? Khổ vẫn hiện hữu, nhưng nó không làm bạn khổ tâm.

Mẹ mình thì tránh.
Trong nhiều cái tránh, có cái tránh già, tránh bệnh. Loay hoay đủ thứ để tránh.
Nhìn bà khổ, mình bị khổ theo.
Biết những thứ bà tránh nó sẽ lẵng nhẵng đi theo bà.
Biết những cái bà muốn nó luôn nằm ngoài tầm với.
Đấy là cái dở của mình. Chưa tìm ra cách để không bị cuốn vào cái khổ của bà haha.

Đọc bài dưới này, bỗng tự hỏi, đã bao giờ mình cầu đạo giải thoát?

=====
Nếu thật sự dưới vòm trời đầy sao này có những người có lòng cầu đạo giải thoát thì nhớ tâm niệm một điều: Ta không thể đi xa trong Phật pháp được nếu ta không thấy được sự hiện hữu trong Tam Giới là khổ.

Không phải thấy đời là khổ thì mình trở thành một người sống bi quan.
Nhiều người cứ nghĩ rằng khi nhắc đến, suy tư về những cái khổ này thì đời mình sẽ u ám.
Không phải vậy. Lúc đó mình sẽ ngộ ra một chuyện thú vị: Khi nhận diện bản chất mong manh của đời sống thì cũng là lúc mình sống vui vẻ, thanh thản an lạc.
Cái an lạc này không hề giống với an lạc của một người mù tịt, yêu đời trong mù quáng.
Người có tu tập sẽ thấy chính cái biết này cho mình trạng thái tâm trưởng thành, thanh thản.
Lỡ như chuyện xấu (già, bịnh, chết) có xảy đến họ vẫn tiếp tục thanh thản vì họ đã biết trước những điều này từ lâu, đã quan sát trong từng ngày.
Lúc đó mới ngộ ra sự quán chiếu vô thường hay như vậy.
Người lớn đứt tay không khóc như đứa bé vì từ lâu họ biết “chơi dao có ngày đứt tay”, còn con nít khóc vì không ngờ bị chảy máu, bị đau như vậy.
Sư Giác Nguyên ( Giảng )