Chỗ tôi toàn các bạn trai. Mà lại là môi trường đặc Đức, nên có một số thứ có hơi khác các nơi khác.
Tôi biết điều đó vì tôi đã từng làm ở Siemens, một môi trường mở hơn, nhiều người nước ngoài hơn, nhiều con gái hơn.
Hôm nay có một bạn có SN, bạn ấy 100 tuổi theo hệ 7, tức 49 tuổi theo hệ 10.
Trong hành lang có một góc nhỏ, phía bên kia là bếp, phía bên này là ghế và 2 bàn ăn nhỏ hình tròn.
Đủ cho khoảng 4 người.
Nhưng đến trưa chúng tôi ngồi chen chúc cũng được đến 5,6 người.
Rất nhiều người không có chỗ ngồi đành ăn ở bàn làm việc của mình.
Chỗ nào có nhiều người Đức, nghe chừng mọi thứ cứ cần kiệm sao đó.
Cần kiệm đến cái mức không làm bất kỳ cái gì không được sử dụng triệt để.
Chỗ bàn không người dùng. Chỗ ghế không người ngồi.
Khổ chủ ngồi chềnh ềnh ở giữa cái ghế dài giữa hai cái bàn.
Một bàn chất đầy đĩa, dĩa và một cái bánh gato làm cùng cà rốt.
Một bàn chất khoảng 40, 50 cái bánh nhỏ tí, bằng 2 ngón tay cái.
Đến hẹn, mọi người hý hửng ra điểm hẹn. Đầu tiên là đứng lung liêng thành một vòng quanh khổ chủ một chút.
Một kiểu lung liêng rất đặc trưng.
Nơi mỗi người ghi nhận sự có mặt của người khác, để người khác ghi nhận sự có mặt của mình.
Đám đông co co giãn giãn rồi thành một hình tròn tròn meo méo.
Mỗi người nhìn trước nhìn sau, lung liêng xác định chỗ của mình.
Rồi khệnh khạng xếp hàng ghé vào bắt tay khổ chủ đang ngồi chễm chệ chả biết giấu bụng vào đâu, miệng lầm bầm.
Lầm bầm gì cũng được, vì có ma nào nghe. Có chửi thì khổ chủ cũng vẫn nhăn miệng cười.
Rồi mỗi thằng ra lấy một cái đĩa, 1 cái dĩa.
Rồi xếp hàng, nhón tay lấy cái bánh nhỏ bằng 2 ngón tay cái cho lọt thỏm lên cái đĩa.
Rồi lùi lại vào một góc cho thằng khác vào lấy.
Rồi ăn. Vừa ăn vừa nghe ngóng lũ xung quanh chúng cười đùa.
Tên nào nhanh mồm nhanh miệng thì đùa cợt.
Tên nào không thì cứ yên tâm đứng yên mà ăn, không ai chờ đợi chê trách cả.
Ăn xong, cười đùa xong một lúc (10-20 phút gì đó) thì cất đĩa, dĩa vào máy rửa bát.
Ra cám ơn khổ chủ, cười tí tởn khen rằng bánh ngon.
Rồi về chỗ làm tiếp.
Có mỗi vậy, mà tôi phải gần chục năm mới thuộc bài.
Mới yên tâm đứng ăn. Cứ như cả đời chưa được ăn.
Kệ người đến sau có chỗ hay không, còn bánh hay không.
Người đó tự biết tìm chỗ cho mình – đây là respect theo cách nhìn của các bạn.
Vừa ăn vừa nhìn ngó dân tình xung quanh cười đùa.
Cười được chỗ nào thì cười, không cũng chả sao.
Có người đứng cạnh để nói chuyện thì nói, không thì im.
Chỉ đơn giản là hiện diện. Hiện diện càng trọn vẹn càng tốt.
Nên lại thấy buồn cười. Nhìn cái gì cũng thấy hài hài ngộ ngộ.
Những moment này người ta được phép cười đùa.
Khổ chủ vẫn ngồi chình ình, đầu quay bên này bên kia tiếp chuyện, thỉnh thoảng lại vẩy vẩy tay lên đám bánh nhỏ xíu „chúng mày ăn đi, cục táo ở giữa là táo bio đấy…“ rồi lại nhăn răng cười đểu.
Vài đứa xông vào „thôi mày nói thế thì tao cũng lấy một cái vậy. Nhưng miếng bánh to thế này ăn một mình tao thấy ngại lắm…“, rồi đưa cái cánh tay to đùng thó lấy miếng bánh bé xíu.
Kiểu đùa bỗ bã hơi nông dân này tôi không thấy ở Siemens trước kia.
Kể cả trong buổi họp cũng có kiểu đùa đó. Nếu không quen có thể thấy hơi thô và cục mịch.
Có lẽ do 2,3 người vốn rất dominant, thích kiểu đùa đó, làm cả hội cũng hùa theo.
Tôi quen rồi nên không thấy làm điều, về sau thủng ra đôi chút thấy tức cười cái kiểu hài của các bạn.
Cũng không động lòng vì vài điều mới nhìn thấy thô thô, nhìn lâu thấy có cái duyên riêng của các bạn.
Thấy đúng là các bạn, một kiểu authentic riêng – tôi là thế, là tôi, chẳng tốt chẳng xấu.
Thấy mình được là mình, kiểu chình ình, chả buồn máy mắt máy chân để lấy lòng thằng nào cả.
Với cái thói quen này tôi sẽ có đôi chút vấn đề với một tập thể kéo bè kéo cánh.
Tôi vốn đã có xu hướng đứng một mình, kệ đám đông đang xúm xít ở đâu.
Giờ sẽ lại càng ỳ ra, không biết đám đông đang đổ xô đi đâu.