Cái đinh gỉ

cái câu “mình là cái đinh gỉ gì” văng vẳng.
Câu này mình đã dùng từ khi còn trẻ.

Nhận ra, mọi nhận thức của mình nó đi theo hình xoắn ốc.
Những suy nghĩ mình có trong hiện tại, nó đã từng có từ lâu, quay đi quay lại.
Mỗi lần nó lại có một chiều sâu mới.
Rồi sẽ đến thời điểm nó không còn quay lại. Nó đã được “sống”.

Mình là cái đinh, đúng thế.
Một cái đinh rất xứng đáng được sinh ra, được tồn tại.
Cái đinh mang trong mình một phần hoặc cả vũ trụ, phụ thuộc nó nhận ra tới đâu.

Sự tôn trọng

mình chụp mũ cho cảm giác trong mình là sự kiêu mạn.
Nó sẽ còn tồn tại ở đó. Và cũng là tốt khi mình luôn thấy nó hiện lù lù.

Cái sự kiêu mạn ấy, nó có nhiều tầng nhiều lớp.
Cái lớp thô mình rất hay nhìn thấy ở xung quanh.
Nhưng chúng không động chạm tới mình.

Mà, chả quan trọng.
Quan trọng là nhìn được xuyên qua cái “kiêu mạn” của bản thân, một cách nào đó.

Cái trước mắt mình có thể làm tốt hơn là giữ sự tôn trọng càng nhiều càng tốt trong mối quan hệ với xung quanh, bất kể họ thế nào. Mình có một sự nóng ruột, muốn mọi người trung thực hơn, transparent hơn, tin tấn hơn.
Điều đó không xảy ra theo cách mình muốn, mỗi người phát triển theo con đường của họ.
Mình là cái đinh gỉ gì để vũ trụ phải nương theo ý muốn của mình haha.

Đây chính là sự kiêu mạn.
Tốt là mình đã bỏ ra vài phút ngồi viết.

Kiêu mạn

Kiêu mạn, cũng như nhiều tính khác, phải có mảnh đất đủ điều kiện cho nó xuất hiện và phát triển.
Mình nhớ mình nhìn ra cái tính kiêu mạn lần đầu khi mình có gia đình, con cái và công việc.
Tức bắt đấu “sở hữu” những thứ mà xã hội cho là cần có.

Trước đó mình không thấy rõ. Có lẽ vẫn có, nhưng mình không thấy.
Dù có thể “có vẻ kiêu” khi bực mình với người này người kia khi họ chậm trong việc hiểu/học.
Nhưng mình không thấy đó là kiêu mạn, chỉ là cái nóng ruột “oh có thế mà không hiểu?”.
Việc học đã và vẫn là lĩnh vực khá dễ đối với mình, chắc có sao học nằm ở mệnh hahah.
Sinh ra nó vậy rồi, nên không có kiêu.
Giống như sinh ra đã có đầu và 2 chân rồi, đi được là chuyện tất nhiên, không có kiêu.

Lạc đề lạc đề. Định viết gì nhỉ?
À đúng rồi, tức phải có điều kiện cho kiêu mạn xuất hiện và phát triển.
Thường ở tuổi U60, ai cũng có điều kiện để kiêu mạn.
Và khi đã nhận ra rồi, không nhất thiết phải hổ thẹn hay cố gắng tiêu diệt chúng.
Không tiêu diệt được. Có bản ngã là có kiêu mạn.

Cái kiêu mạn có ngay cả khi bạn tự ti.
Lúc đó bạn có vẻ rất khiêm nhường.
Nhưng nếu thành thật, bạn chỉ khiêm nhường với người “trên” bạn, còn với người “dưới” bạn, bạn kiêu mạn.
Vì chữ trên và dưới, chỉ là cái bản ngã của bạn nó phân biệt, nên đặt chúng trong dấu “”.

Đến lúc nào đó bạn thấy khá ngán ngẩm cái tính kiêu mạn của bạn.
Mà bạn biết bạn cần sống với nó, cần làm bạn với nó.
Vậy điều bạn có thể làm là gì ? Là hài hước về nó thôi.

Quá trình tu dưỡng là quá trình nên có bạn đồng hành.
Nó là một sự thú vị nhẹ bẫng khi bạn được cười sảng khoái về một cái tính củ chuối nào đó của bạn với một ai đó cùng “cõi tu” hehe.
Và nếu lại còn được cười sảng khoái trong cả cõi phây và đủ các cõi khác, thì đó là thiên đường, nhể.

Tinh dầu

Tự dưng hay dùng cái từ “cõi Phây”.
Rồi lại cũng hay đọc về cõi âm, cõi sáng, cõi tối …
Thấy cái từ “cõi Phây” lại hợp lý phết.

Mà thú vị nhỉ.
Nó cho ta biết mọi vùng năng lượng chỉ là cõi mà thôi.
Vậy là có cõi nhà, cõi công sở, cõi hàng xóm, cõi thú nuôi, cõi gia đình, cõi nhóm phây, cõi nhóm whatapps, cõi bạn thân, cõi bạn xa, cõi bạn lớt trớt haha ….
Chia nhỏ xuống có cõi chồng cõi vợ, cõi con trai, cõi con gái, cõi thằng đồng nghiệp ngồi cạnh, cõi thằng đống nghiệp ngồi quay đít,….

Mỗi cõi là nơi bạn nhận biết mình.
Vì chính trong bản thân bạn cũng có vô vàn cõi.
Mỗi cõi “trong” bạn tương ứng với một nhóm “ngoài” bạn.

Đấy, mở vntyping ra để viết 1 cái gì đó bỗng bật lên trong đầu.
Mà chỉ vì chữ “cõi Phây” mà quên béng mất.

À, tinh dầu!!!
Hôm trước vừa nghe vài bài liên quan năng lượng dương, và tinh dầu là 1 loại năng lượng dương.
Người ta có thể dùng tinh dầu để tăng năng lượng dương, giải toả năng lượng quá âm.
Xông nhà, xông cơ thể bằng tinh dầu bưởi, cam, sả, …
Mang theo củ tỏi, lá trầu không vào những nơi âm u nhiều năng lượng âm, lạnh.
Cả một cõi rộng lớn tha hồ mà khám phá và thử nghiệm nhỉ.

Trên đường tới chỗ làm vớ được 1 nắm ngải cứu.
Pha trà, giờ đang uống.
Tới tuổi U60, mình đánh giá rất rất cao cái gọi là “tích tiểu thành đại”.
Không cần thuốc thang cao sang, cứ đều đặn mỗi hôm uống 1 cốc trà, có gừng, có vài cây cỏ khác (ngải cứu, sả, ),
thì người có cơ thể thiên về hàn tránh được ti tỉ các bệnh.

Trường Lượng Tử

Oh oh oh vui nha… Cũng xứng đáng được thử nghiệm nhỉ.
Đọc lại lần nữa, thấy nếu cuộc sống nặng nề quá thì có thể thực hành, biết đâu sang một môi trường nhẹ nhàng hơn.
Không thì cứ túc tắc sống thôi. Một tổ hợp của những buồn – vui, may – không may, khoẻ – ốm … cũng thú vị mà.
Mình vẫn không phí sức để đi tìm một nơi toàn sự thoải mái hehe, buồn chít…. ===================================

“Không phải bạn đi qua thời gian, mà thời gian đi qua bạn.”

“Trường năng lượng của bạn, sự nhận thức của bạn, cảm xúc của bạn, và tư tưởng của bạn — chính là những chiếc chìa khóa truy cập.”

“Bạn thường nghĩ dòng thời gian là những chuỗi sự kiện.Nhưng dòng thời gian không được tạo thành từ sự kiện — mà từ tần số.”

“1. Buông Bỏ Mọi Đồng Nhận Diện Với Cái Đã Biết. Hãy đi vào trạng thái thiền định. Buông ký ức. Buông lịch sử cá nhân. Hành động này làm im lặng sóng nhiễu từ “bản ngã cũ.” Bạn sẽ chạm đến trường điểm-zero bên trong. Đó là trạng thái vô phán xét, vô kỳ vọng, vô kháng cự. Từ nơi này, mọi khả năng đều trở nên có thể.”

==========Copy trong cõi Phây, của “Thức Tính”========

“Dẫn Lối Dòng Thời Gian Qua Trường Lượng Tử”Bạn không đang di chuyển qua thời gian — thời gian đang di chuyển xuyên qua bạn.Và khi điều này được thấu hiểu, cánh cửa dẫn đến khả năng điều hướng dòng thời gian một cách có ý thức sẽ bắt đầu mở ra.Trường năng lượng của bạn, sự nhận thức của bạn, cảm xúc của bạn, và tư tưởng của bạn — chính là những chiếc chìa khóa truy cập.Trường lượng tử đang hiện diện ngay đây, bên dưới lớp cấu trúc hữu hình, phía sau những gì mà năm giác quan của bạn có thể giải mã.Nó là nền tảng của mọi khả năng, rung động cùng tất cả các phiên bản tiềm năng của thực tại bạn — bao gồm cả tương lai của bạn.Khi bạn giao thoa về mặt rung động với một thực tại tương lai, chứ không phải bằng trí óc,bạn bắt đầu kéo phiên bản đó của bản thân — và cuộc sống đó — vào sự cộng hưởng với Hiện Tại.Thay Đổi Dòng Thời Gian Là Gì?Bạn thường nghĩ dòng thời gian là những chuỗi sự kiện.Nhưng dòng thời gian không được tạo thành từ sự kiện — mà từ tần số.Một sự kiện chỉ là sự phản chiếu. Tần số mới là nguyên nhân.Để chuyển đổi dòng thời gian, bạn cần chuyển đổi tần số bạn đang mang— và duy trì nó đủ lâu để xảy ra hiện tượng khóa trường (field lock).Đây là vật lý trường năng lượng.Vũ trụ không đáp lại mong ước. Vũ trụ chỉ đáp lại rung động.Cách Bước Vào Trường Lượng Tử:1. Buông Bỏ Mọi Đồng Nhận Diện Với Cái Đã BiếtHãy đi vào trạng thái thiền định.Buông ký ức. Buông lịch sử cá nhân.Hành động này làm im lặng sóng nhiễu từ “bản ngã cũ.”Bạn sẽ chạm đến trường điểm-zero bên trong.Đó là trạng thái vô phán xét, vô kỳ vọng, vô kháng cự.Từ nơi này, mọi khả năng đều trở nên có thể.2. Hình Dung Rung Động Của Tương LaiGiờ đây, hãy hình dung không chỉ bằng hình ảnh mà bằng rung động, về tương lai bạn mong muốn.Hãy tự hỏi:“Phiên bản đó của tôi sẽ cảm thấy như thế nào?”“Suy nghĩ như thế nào?”“Thở như thế nào?”3. Khuếch Đại Độ Cộng HưởngDuy trì tần số đó.Hãy để cơ thể bạn hòa điệu với nó.Hãy để hơi thở của bạn hỗ trợ và duy trì nó.Điều này tạo nên một dấu ấn rung động trong trường lượng tử.4. Gắn Neo Bằng Hành ĐộngKhi sự chuyển đổi bên trong đã được cảm nhận, dù là tinh tế —hãy hành động từ nơi đó.Đi, nói, chọn lựa như thể dòng thời gian đó đã bắt đầu hiển hiện.Đây chính là cây cầu kết nối giữa các chiều không gian.Lưu Ý Cuối Cùng:Đừng thao túng trường năng lượng bằng nghi ngờ hay ép buộc.Trường lượng tử phản hồi tốt nhất với sự rõ ràng, sự dịu dàng, và tần số được duy trì ổn định.Sự thiếu kiên nhẫn sẽ làm nhiễu sóng. Niềm tin sẽ ổn định nó.Bạn không đang cầu xin thực tại thay đổi.Bạn đang trở thành một bản thể cộng hưởng với một thực tại vốn đã tồn tại.Đây là nghệ thuật của sự hợp nhất rung động.Lời Nhắc Cuối:Trường năng lượng luôn luôn lắng nghe.Mỗi tư tưởng, cảm xúc, và chọn lựa của bạn gửi một tín hiệu đi.Và khi bạn tinh luyện tín hiệu ấy, thực tại sẽ tái định hình để phù hợp với bạn.Đây không phải phép thuật.Cũng không phải phép lạ.Mà là quyền năng bẩm sinh của bạn — như một sinh mệnh sáng tạo trong hình thể.Hãy bước vào trường năng lượng một cách có ý thức.Hãy chọn lựa với sự chính xác.Và hãy để dòng thời gian mới tự xoay quanh bạn.