Tạm bợ

Sáng nay dạy sớm xay rau và hoa quả,
Thấy cái tâm mình nó lải nhải kinh khiếp lên được.
Thế mới biết, mình mà để cái dòng lải nhải này nó lôi kéo, rồi từ ý nghĩ này xọ sang ý nghĩ kia, thì có mà dây dợ nhùng nhằng mãi không dứt.
Cả một trời … suy nghĩ.
Một dòng suy nghĩ chỉ chấm dứt khi do tác động của ngoại cảnh một dòng suy nghĩ khác nổi lên.
Thế nên mới nói, nghiệp trùng trùng khởi.

Hôm qua mình tưng tửng vẽ ra một bức tranh với bạn chồng,
rằng cuộc sống gia đình không chỉ trôi đi bằng phẳng,
nó sẽ có cơ rạn nứt, khi hai người phát triển không đồng đều.
Khi còn khó khăn, cả hai vợ chồng thường cùng mục đích, cùng cố gắng để cuộc sống dễ thở hơn. Đây là giai đoạn surviving.
Nhưng khi sự khó khăn đã qua đi, mối quan hệ sẽ dễ dàng trở nên lỏng lẻo, nếu mối quan tâm trở nên quá xa nhau.

Mình không thích sự tạm bợ trong cuộc sống.
Thà ăn ít, mặc ít, ở chật, nhưng mọi thứ phải gọn gàng sạch sẽ.
Mình rất ghét ngồi ăn trên một cái bàn, mà hơn một nửa bàn chất đầy sách, đồ đạc,
Hoặc các vết bẩn vương đó đây.

Trước đây, khi con cái chưa lớn, có quá nhiều việc phải dúng tay vào, phải lo lắng, mọi thứ mình đều làm nửa vời.
Sức khỏe không cho phép, nên cái nửa vời, tạm bợ lúc đó là cần thiết.
Khi đó mình luôn phải ý thức chủ động gạt nhu cầu gọn gàng sang một bên, để giữ sức khỏe ở mức vẫn có thể cảm thấy thoải mái vui vẻ,
Mặc dù biết có nhiều đống lộn xộn ở góc này hay góc kia.

Giờ đây có nhiều không gian, thời gian hơn,
Sự tạm bợ đó có thể được giảm thiểu đôi phần.

Thu dọn một góc hổ lốn, có một tác dụng rất lớn vào tâm lý của người thu, và của những người cùng sống.
Nhiều khi chỉ là lôi ra, rồi xếp lại, không hề vứt đi một cái gì, cũng đã có tác dụng rất lớn rồi.
Trước khi xếp nó là đồ lưu cữu, tù, chết.
Sau khi xếp nó là đồ sống. Ta đã qua hành động xếp sắp của mình thổi vào đó một sinh lực mới.
Và qua đó làm mới mẻ, sáng sủa một góc nào đó trong tâm hồn của mình.

Bạn chồng lúc đầu hơi ngỡ ngàng với cách nói thẳng băng của mình,
Không thể nói bạn ấy không tự ái. Chắc hiếm người có thể không tự ái khi nghe những câu như vậy.
Nhưng bạn ấy đã nhanh chóng bỏ tự ái xuống, chấp nhận và hành động tương ứng.
Mình rất đánh giá thiện ý của bạn ấy.
Bạn ấy thực sự đã đạt được một điểm đứng, nơi không còn bị ego quá lèo lái.
Một người khác, khi nghe những điều mình nói, chắc sẽ phản ứng hoàn toàn khác.
Mà, với người khác, hoặc với đúng bạn chồng mình, nhưng một năm về trước, chắc gì mình đã dám nói củ chuối vậy.

Hai bạn đang kỳ nghỉ Ostern, nịnh Tí để Tí thu dọn đống sách vở, vậy mà ông ấy ca cẩm ghê quá.
Có làm nhưng làm kiểu nhỏ giọt, heheh.

Để hôm sau kể chuyện hai mẹ con nói chuyện về lười và ngại,
Căn bệnh cố hữu của chỉ mẹ và Tí.
Bố với Tủm lại không bị dính hai bệnh này, mới lạ.

Mẹ Việt Nam – lời chị

Dạo này hay thấy mình loay hoay, sắp sắp xếp xếp các đồ trong bếp.

Rỗng được lọ nào, bớt được hộp nào, thấy vui hộp đó.

Đám lọ rỗng, hôm trước xếp, hôm sau lại lần lượt xem lại xem có thật rỗng không, rồi lại xếp lại.

Có thể gọi là thói quen của người lớn tuổi, cũng có thể đang là một quá trình sắp xếp nào đó đang xảy ra, dọn chỗ cho cái gì đó mới mẻ tuôn chảy hơn. Giờ mình thông cảm sâu sắc với thói quen thu xếp của người già. Những gì thừa mứa thì bỏ đi, những gì còn lưu cữu thì xử lý. Qua đó cuộc sống của họ trở nên tinh túy chắt lọc hơn. Có nhiều không gian hơn, nhiều sự rõ ràng minh bạch.

Bắt đầu dọn túi dọn bàn ở chỗ làm để đi về, nghĩ về đoạn mở tủ lạnh kiểm tra, rà soát các kệ để đồ xem còn đồ gì,… đã thấy vui. Vui từ lúc đó, vui tiếp khi làm cái việc rà soát đó, vui khi nấu bớt mấy đồ, rồi vui sau đó khi lọ nào đó bớt bớt chút.

Mấy hôm trước, trong lúc mẹ rà soát, bảo Tủm mấy quả lê chín rồi đó, Tủm ăn giờ là ngon nhất, để mai kia sẽ bớt ngon đi. Tủm ra chọn lấy một quả. Chị đứng phía bên kia bàn, hơi xa vòi nước, nên mẹ bảo để mẹ rửa cho. Tủm đưa mẹ rửa, khi chị nhận lại, chị nghĩ sao đó mà thốt lên „Tủm thích làm mẹ Việt Nam. Tủm nghĩ sau này Tủm sẽ làm mẹ việt nam. Các bà mẹ Đức có một số điểm hay, Tủm sẽ học theo, nhưng Tủm thích làm mẹ việt nam“.

Mình nghe thấy lạ lẫm. Không hiểu chị định nghĩa mẹ việt nam là như thế nào? Vì chị nói câu đó đúng vào thời điểm mẹ làm cái việc mà hầu như mẹ không bao giờ làm khi chị đã lớn – rửa hộ quả lê cho chị. Thường mẹ để cho chị phục vụ cho chị từ đầu chí cuối.

Hay có thể vì chị thấy mẹ làm chuyện lạ đời, mà ý thức được cách mẹ thường đối xử với chị.

Nếu vậy thì mẹ không giống các bà mẹ Việt Nam.

Mẹ không làm thay cho các bạn cái gì cả. Có niềm tin vào khả năng của con người nói chung, mẹ thường để các bạn tự làm mọi thứ, từ việc trong nhà đến quan hệ ngoài đời. Không lo lắng hay xông vào giúp những thứ mình thấy các bạn tự làm được.

So với các bà mẹ việt nam mẹ ích kỷ hơn, đòi hỏi sự công bằng, sòng phẳng nhiều hơn. Câu mẹ hay dùng là mẹ không muốn làm „người hầu“ của các bạn. Mẹ thật sự không thích hy sinh cho ai cả, kể cả chồng con người thân bạn bè đồng nghiệp. Mẹ chỉ làm khi tự nguyện, khi đã có cảm giác „hy sinh“ là mẹ dừng ngay lại, nói chuyện chia việc rõ ràng với người xung quanh. Con người vốn luôn có sẵn tính ỷ lại, lười biếng, sẽ là không công bằng khi chất việc của mình lên người khác chỉ vì tính lười, ngại của mình.

Khi các bạn chưa đủ sức, chưa đủ hiểu biết để làm, thì bố mẹ giúp. Đó là chuyện tất nhiên, thuộc về nghĩa vụ. Còn khi các bạn đã lớn, có thể tự lo, thì các bạn phải lo. Rất không công bằng khi để cho ông bà già đã yếu sức phải làm hộ.

Khi các bạn chưa đi làm ra tiền, bố mẹ cung cấp tiền nong trang trải một số nhu cầu của các bạn là chuyện tất nhiên, thuộc về nghĩa vụ. Các bạn cần có ý thức chi tiêu đúng khả năng của bố mẹ. Là không công bằng khi đòi hỏi từ bố mẹ nhiều hơn mức họ có thể và sẵn sàng cung cấp. Thích nhiều hơn thì tự đi làm thêm mà dùng.

Sự công bằng sòng phẳng trong cuộc sống này dẫn đến sự ngang hàng trong tinh thần. Vì tin và thấy các bạn tự mình làm được nhiều thứ, vì thấy mình không phải hy sinh gì, tự dưng bố mẹ tôn trọng các bạn, coi các bạn như người ngang hàng, trong khi vẫn ý thức được mặt mạnh mặt yếu của mỗi người.

Để hôm nào hỏi lại chị ấy thích gì ở mẹ Việt Nam, heheh.

Ngã mạn

Ngã có lẽ là bản ngã, mạn có lẽ là kiêu mạn.
Hôm qua mình thấy ngán ngẩm cái ngã của mình ghê lắm,
Không hiểu sao thấy nó chả có gì hay ho để mà chú ý tới, đề cập đến,
Nhìn ảnh mình trên FB thấy cứ ngán ngán sao đó,
Đọc những thứ mình viết thấy cũng ảo tưởng vô nghĩa sao đó.

Trong cùng thời gian, có đọc vài bài của một chị,
Mình thường like bài của chị ấy, kể cả khi thấy không thích lắm,
Chỉ để support một cây bút, vốn chịu viết, có ảnh hưởng tích cực đến một nhóm người.
Nhưng đọc hôm qua thấy lấp ló một sự ngã mạn.

Cũng có thể mình thấy nó ở mình nên mình nhìn đâu cũng thấy.
Đó là một cảm giác rất buồn cười, kiểu chán chả thèm động đậy.
Giống cảm giác một hôm đẹp trời đi làm về, bước vào nhà nhìn thấy tóc ông con một màu xanh lè, haha.

Không hẳn là ghét hay thù địch gì,
Chỉ là một trạng thái đặc đặc, giống tiết trời nồm trước khi đổ mưa.
Trước lúc đi ngủ, mình đã tự nhủ, liệu cảm giác chán cái ngã có kéo dài đến ngày mai.
Sáng nay dậy không chán như hôm qua, tuy vậy vẫn là cảm giác nồm nồm.

Không thể nói mình hiểu cái ngã của mình,
Cái ngã đó nhiều khi phải có điều kiện nó mới lộ ra râu ra ria,
Nhưng mình thường không ngạc nhiên khi nhìn thấy râu ria xấu xí của nó.
Cũng là một lý do mình ít khi, hầu như không, cho ai đó là xấu xa hơn mình,
Vì biết, trong cùng tình huống đó, có khi mình còn tệ hơn.

Chúng ta thường khổ và nhiều ảo tưởng vì đồng hóa mình với cái ngã của chúng ta,
Đồng hóa mình với thân thể, với suy nghĩ, với mọi cảm xúc của chúng ta.
Sự đồng hóa khiến ta không nhìn được một aspect khác của cái ta thật, vốn nằm ngoài cái ngã.

Có thể có một sự tách ngoạn mục nào đó xảy ra,
Nên mình mới có cảm giác ngán ngẩm vậy.

Chuyện của anh

Đã có chuyện của chị, thì cũng nên viết về anh một tí, hehe.
Thời gian qua nhanh, các bạn đang phát triển như vũ bão, mỗi tuần đều có rất nhiều chuyện về các bạn.

Giờ cứ cuối tuần là anh đi ngủ lang, hoặc rủ bạn đến chơi ngủ lại.
Hiện anh đang chơi thân với F., một cậu bé lai giữa Đức và Tây Ban Nha.
Cậu bé có rất nhiều tài, có vẻ cậu động đến cái gì cậu đều khá đến cái đó.
Bố mẹ đã từng suýt rơi cả môi dưới khi nghe cậu đàn, chững chạc, tĩnh và tuyệt giỏi.
Cậu đã từng học cùng cô giáo đàn với Tí,
Về sau do có confict với cô, cậu đã bỏ đi học thầy khác.
Cậu còn nhiều cái tài khác.

Tí có vẻ chỉ thích chơi với hai loại người,
Hoặc tốt tính hồn nhiên cởi mở giống cậu,
Hội này không cần giỏi giang gì, chỉ cần một trái tim ấm áp chân thành là đủ.
Hoặc phải giỏi tương đương (là cậu nghĩ vậy) trong một số mặt, như chơi bài, đánh đàn, thể thao,…
Cậu không có nhu cầu làm thủ lĩnh, có người follow, heheh.
Tưởng đơn giản vậy, nhưng đây là một tính khá hay.
Nó tránh cho cậu vô số điều vô bổ phức tạp sau này.

Cuối tuần cậu chơi say sưa, quên mất một buổi hòa nhạc quan trọng.
Cái buổi hòa nhạc mà chị cậu đi không vì thích đàn mà vì thích đi Davos (heheh, suy nghĩ của mẹ gán cho chị, thấy hay hay nên cứ gán tiếp)
Chị cậu đã bức xúc vì cái tính vô trách nhiệm của thằng em,
Gọi điện thì không gặp được ai, cậu đi ngủ lang nhưng để handy ở nhà (giống mẹ, ít có handy bên mình).

Chị đàn xong, hộc tốc về nhà, hộc tốc qua nhà F., đi tìm thằng em.
Rồi lại về nhà lấy bộ gõ, lấy note cho thằng em đưa cho nó.
Còn thằng em thì làm sao?
Cười giễu chị nó với F.

Con chị điên tiết, về “phản ánh” với bố mẹ,
Mẹ cũng bức xúc quá, sáng qua nói chuyện với thằng em.
Thằng em xí xóa “biết rồi biết rồi, sẽ xin lỗi Tủm”.
Mẹ nhân tiện lồng vào vài bài đạo đức,
Rằng thì là phải tôn trọng chị, tôn trọng người trong nhà. Chỉ khi Tí tôn trọng mọi người, bạn bè Tí mới tôn trọng Tí và mọi người được.
Thằng em chắc cho trượt phần lớn qua tai, ôm đầu mẹ cười nhăn nhở
“biết rồi biết rồi, mẹ nói nhiều quá… bố thấy mẹ có cute không”

Bố thì cười phì đằng mũi, kiểu cười bố hay sử dụng khi phải làm mặt nghiêm lúc chỉ muốn cười.

Triết lý làm vườn

Mình làm cái gì cũng phải tẩn mẩn suy ngẫm một tý, không thể có trạng thái làm là làm.

Làm mà tập trung 100% không nghĩ ngợi chút gì là trạng thái định một cách sâu xa, rất ít người đạt tới. Còn phần lớn thì ý nghĩ vần vũ lang bạt khắp chỗ này sang chỗ khác, gọi là con trâu đi lang thang.

Mình hay nghĩ về ý nghĩa ẩn sau một hiện tượng nào đó, và khi làm vườn thì thấy đúng thiên nhiên là thày dạy học rất tốt. Tức nó cứ hiển hiện như nhiên vậy, còn người học muốn học ở đâu thì học, học chỗ nào thì học, hoặc không học cũng chẳng sao, heheh.

Vườn có một loại cây dại hơi giống cỏ ấu. Phía trên trông mảnh mai, ở dưới có một cái củ khá to. Mỗi cây khi có cái củ tương đối, nó sẽ tung một cánh tay sang phía nào đó mà nó có thể bắt rễ tạo nên một cây mới. Nhằng nhịt cả đám không bao giờ hết, nhổ chỗ này nó chòi sang chỗ khác.

Vườn còn có một cây hoa, lúc mới trồng chỉ có vài cây, sau 5 năm nó lan ra cả cụm, lan cả ra phía ngoài rào. Khi đào lên thấy rễ bắt chằng chịt phía dưới, rất rộng và rất sâu. May có bạn chồng giúp bứng lên cả cụm, chứ để mình nhổ thì có mà cả năm sau cũng không hết. Bứng đi rồi nhưng đám rễ còn lại chắc phải vài năm phải nhổ dần dần cho triệt hết.

Vườn mình có vài cây như vậy. Lúc đầu là rất muốn trồng, tìm đủ cách để trồng. Nhưng rồi đến khi chúng lên thì chúng lan ra át tất cả các cây khác. Rễ của chúng cứ bò dưới đất, không nhìn thấy, trừ khi nó nẩy thành cây ở phía trên.

Cây bạc hà, cây ngải cứu, đều thuộc dạng này.

Năm trước hai vợ chồng hì hụi bứng vài cây ngải cứu đào từ khu đất trống gần nhà về, trồng vào, tưới tưới tắm tắm, che đậy chăm bón cả 2 tuần. Tới xuân năm nay thấy nó nảy mầm khắp cả khu đất. Lôi một cây lên là thấy cả cái rễ dài bắt nguồn từ cây mẹ. Dọc cái rễ ra vài cây con.

Vài cây hoa cũng thuộc loại này. Khi chúng cảm thấy đó là nơi chúng có thể phát triển, là bộ rễ phát triển trước, lan dần lan dần. Đến mùa xuân năm sau thì đúng là tá hỏa khi phát hiện ra rễ chúng lan khắp vùng.

Trong con người cũng vậy, không tỉnh táo thì các tính xấu phát triển nhanh khiếp khủng. Môi trường nào cũng tạo ra một loạt tính tương đương. Thiếu thốn tạo ra tính tham lam thèm thuồng. Thừa mứa tạo ra tính giải đãi, thành công tạo tính kiêu ngạo, thất bại tạo tính ghen tỵ sợ hãi …

Bất kỳ một môi trường, nào, bất kỳ lúc nào, tâm ta có sẵn ti tỉ các mầm trong đó, luôn có vài loại mầm có thể phát triển rất tốt. Cho mầm nào nảy nở, tràn lan đến mức nào, lại rất cần sự tỉnh táo, tỉnh thức.

Chỉ cần thiếu tỉnh thức vài năm, là các tính đó đã thành nếp trong cách nghĩ, cách hành động. Lúc đó muốn sửa thì lại mất vài năm. Mà phải chăm như mèo rình chuột vậy, nhăm nhăm thấy ý nghĩ xấu nào, cảm xúc xấu nào nổi lên, là phải triệt nó đi. “Triệt” theo cách của mình là để nó trôi đi như mây trôi trên bầu trời, không dính mắc, không tặng nó thêm bất kỳ một suy nghĩ nào của mình.

Cho nên, chả có gì bản thân nó là xấu hay tốt. Chỉ có cái có hợp thời không. Và sự cân bằng hài hòa là cái đích cho mọi thứ. Vừa phải là tốt, quá đi thì cần điều chỉnh lại. Cuộc sống không thể đứng yên, sự phát triển luôn là sự thay đổi giữa cân bằng – mất cân bằng – trở lại cân bằng. Qua cuộc sống con người có thể phát triển nhân cách của họ.

Người xung quanh luôn là tấm gương để ta coi lại bản thân. Cứ nhìn cách họ đối xử khắc biết mình đang cần điều chỉnh cái gì.