Ăn gì

Mấy sáng nay bạn chồng dậy sớm tưới nước cho cây, rồi mới đi làm.
Mình chỉ việc lượn qua một vòng, nhăm nhăm chụp vài tấm ảnh.
Hòng kiếm được một ảnh đẹp.
Cùng một đối tượng, nhất là màu sắc của cánh hoa, khi vào ảnh gây ấn tượng rất khác nhau.
Tùy thuộc nhiều vào ánh sáng, góc sáng, độ sáng lúc đó. Nên ảnh chụp buổi sáng, buổi trưa và buổi chiều trông rất khác nhau.

Mùa này đang là mùa rộ của các loại hoa tím và xanh.
Từ tím đậm đến xanh đậm, rất nhiều cung bậc màu giữa hai thái cực đó.
Để ý màu sắc phân bố rất diệu kỳ của từng cánh hoa dưới tia nắng sớm, người ta không thể không tin có một trí thông minh bao trùm tạo nên vạn vật.
Người ta bỗng thấy cái hạn hẹp của thứ gọi là cái trí, hay còn gọi là Ego.
Cái hạn hẹp đó sẽ tự biến mất, nếu cái Ego biết mình nằm ở đâu trong vũ trụ này.
Những cái trí hạn hẹp cho rằng mình có thể chế tạo bom tiêu diệt bất cứ đất nước dân tộc nào.
Tất nhiên là nó có thể tiêu diệt rồi.
Giống như bất kỳ đứa trẻ con nào cũng có thể khẳng định nó có thể tiêu diệt được cả một tổ kiến.

Những cái trí kiểu đó càng ngày càng lắm, càng ngày càng mê mờ.
Nói đúng hơn – „người ta thấy“ càng ngày càng lắm.
Vì „người ta“ thích thấy.
Còn nếu để tâm thấy cái khác, chắc sẽ nhìn thấy nhiều thứ khác hơn, vượt khỏi cái hạn hẹp đó hơn.

Hôm nay ngồi ăn bánh mì và vài thứ, những thứ tuy ngon miệng nhưng „người ta“ nghĩ là hại cho cơ thể.
Bỗng lại nghĩ, cơ thể là một bộ máy tuyệt hảo, nó có thể lựa chọn cái gì nó giữ, cái gì nó thải.
Quan trọng là tin nó, và cho nó có cơ hội.
Bật nó sang một modus khác.

Bật thế nào mình chịu. Chưa thấy ai chia sẻ, heheh.
Nhưng có lẽ vui vẻ, tin tưởng, không sợ hãi, đã giúp đỡ nó rất nhiều rồi.
Cơ thể, cũng như cái trí, cũng giống bông hoa, cũng giống cục đá, cũng giống mọi thứ trên thế giới này.
Biết mình đồng một thể với trí thông minh vô hạn của vũ trụ.
Thì chúng vô hạn.
Tách ra, chống lại, thì chúng hữu hạn.
Đúng không nhỉ?

Bố

Hôm nay chị có vẻ vẫn mệt, ở nhà không đi học. Đêm qua chị ngủ không tốt, nên sáng nay không dậy sớm được.

Lúc đi làm về mẹ lướt FB, cho chị xem ảnh bố đang chỉ cho Tí cục cứt ngựa ven hồ bố ném trúng. Chị cười ha hả, phóng khuôn mặt bố lên rõ to, rồi vừa cười phe phé vừa bảo mẹ gửi cho chị. Đấy là chị mới xem ảnh, chứ còn chưa được nghe chuyện hai bố con cắm đầu cắm cổ thi nhau ném cục cứt, heheh.

Hahah, để mai chỉ cho Tí, thể nào cũng lại nhảy cẫng lên cười phe phé giống cô chị.

Không hiểu chị muốn mẹ gửi ảnh cho chị làm gì? Chị không biết chứ đi với hai bố con, lắm lúc mẹ cứ phải đi trước để đỡ phải nghe những câu hỏi ngây ngô của anh Tí. Bố thì vẫn cố gắng trả lời, dù trong câu trả lời có đôi chút sốt ruột về cái sự ngây ngô của anh. Nhìn bố cố công cố sức nói mà với ông con vẫn cứ như đổ nước đầu vịt thấy buồn cười.

Trong ảnh này dưới này chắc bố lại đang hì hụi giải thích vì sao nên có nhiều công ty cùng kinh doanh một mặt hàng, vì sao cần có sự cạnh tranh lành mạnh. Còn anh con chỉ nhăm nhăm hỏi vì sao người ta không bỏ tiền ra mua hết sạch các cửa hàng ăn uống nếu loại hình kinh doanh này phát triển tốt thế. 

Hồn nhiên

Trời rất đẹp. Nắng nhẹ chan hòa. Ấm. Chim hót líu lo.

Có một loại chim có tiếng hót đặc biệt. 4, 5 âm liền nhau trầm bổng, và thường rất to, át hết các loại chiêm chiếp. Nhờ có chúng mà người ta lắng nghe, và nhận ra những âm thanh chiêm chiếp khác.

Tóc ướt nên chỉ dám ra ngoài chút, rồi lại vào ngồi trong nhà. Viết vài dòng cho người bớt khô, đầy đầy lên xíu.

Hôm nay lại ngồi tập trung đọc nóng hết cả đầu, vào toalet thấy tóc hoa râm đi thêm một phần, mình mới nghĩ có lẽ tại nghĩ căng thẳng nhiều quá nên tóc bạc nhanh. Chẳng ai bắt mình căng thẳng vậy, nhưng thói quen khó bỏ. Thấy cái gì chỉ hiểu lơ lửng không chịu được. Vả lại, hiểu lơ mơ ra quyết định không đúng, sau này phải làm lại từ đầu, mất gấp đôi gấp 3 thời gian công sức, cũng dở.

Chị hôm qua bị ốm. Hôm nay về thấy chị lại tỉnh táo. Chị bảo tại chị bị lây virus dạ dày, trong lớp có nhiều bạn bị. Chị cả ngày chỉ ăn cơm nguội, không mỡ, không thức ăn gì cả. Vậy là chị đã tự biết điều chỉnh sinh hoạt ăn uống để tự chữa bệnh.

Tí cũng đang bị dị ứng phấn hoa. Hôm qua mẹ bảo vậy thì uống nước này nước nọ, cậu gật hết, nhắm mắt uống hết. Heheh, vậy là đã qua cái giai đoạn phản đối mẹ. Nhiều người bên này bị dị ứng phấn hoa vào mùa xuân, phần lớn bị nặng lên với thời gian. Nhiều người đêm không ngủ được vì ho. Chắc phải để ý hướng nghiệp cho anh, đi làm nơi nào thời tiết hợp hơn.

Tối qua trời mưa cả đêm. Hy vọng đám hoa đám cây lên tốt. Mình đã rút ra một kết luận, rằng nếu muốn cây lên tốt, đừng trông chờ trời mưa. Phải chủ động tưới khi nắng bắt đầu lên. Không thì đám cây còi cọc không lớn vượt lên được sẽ lại làm mồi cho đám sên trần hết.

Mấy hôm vừa rồi mỗi hôm lại lôi về 1, 2 cây hoa. Trước đây chỉ rình rình mua hoa nhiều năm đỡ phải trồng đi trồng lại, năm nay mua toàn hoa 1 năm. Cứ chỗ nào trống trống cây chưa lên là lại khoét một lỗ cho vào. Trông hơi lổn nhổn tí, nhưng có sao? Miễn là góc này góc kia có màu sắc tươi tắn. Bỏ tí tiền tí sức ra mua niềm vui mỗi khi đưa mắt bắt gặp một bông mua.

Trưa nay đi một vòng quanh chỗ làm chụp ảnh hoa Magnolien. Mình đi muộn, hoa đã nở tung tóe ra hết cả. Chỉ còn 3 cây ở góc ít nắng nên vẫn còn nụ và hoa hàm tiếu. Đẹp nếu ngắm ở ngoài nhưng lên ảnh không đẹp bằng.

Thời gian này cây lên từng ngày, hoa nở từng ngày. Bận rộn cắm mặt xuống đất là mùa xuân cũng đi qua không dấu vết.

Mà có gì không đi qua? Không để ý thì rồi mọi thứ cũng đi qua không dấu vết.

Lướt FB không thấy bạn chồng viết gì. Đọc bạn ấy viết lại nhớ cảm giác trước đây của mình về bạn ấy, lúc nào cũng vui, và có một niềm tin rất hồn nhiên về bản thân. Niềm tin này anh Tí cũng có. Kiểu người đầy mụn nhưng vẫn hiên ngang cởi trần dạo quanh nhà, với một niềm tin mình có một thân hình rất đẹp, heheh.

Về sau mẹ hay kể với hai bạn, rằng bố rất tự hào về đôi chân „thuôn dài“ của bố, nói vòng kiềng thì hơi quá, nhưng chúng có hơi vòng vào trong, mà bố cho rằng chúng là niềm mơ ước của các cô.

Hồn nhiên được là tốt. Hồn nhiên tỏa ra một thứ năng lượng nhẹ nhàng lôi cuốn. 

Vui vẻ

Chị thuộc type người khá vui vẻ. Vui vì những gì chị đạt được.
Tí vui vì sự tồn tại của Tí, vì hàng ngày của Tí.
Đó là niềm vui rất trong trẻo, không biết chị có nhận thấy không?

Đến tuổi mẹ chắc chị sẽ minh triết hơn mẹ nhiều.
Tuy vậy mẹ viết vài dòng, biết đâu có ích cho chị.
Mẹ không sống mãi, chị biết đấy.
Mọi thứ đều có thể xảy ra trong vài tiếng nữa, vài ngày nữa.
Nên cái gì thấy là cần phải làm, thì cứ làm luôn trong hiện tại.

Khi bớt nghĩ về mình, người ta vui hơn, thứ niềm vui rất trong trẻo.
Tí chơi với lũ trẻ con, vì thấy lũ trẻ con rất vui.
Vì vậy nên Tí vui.
Tí đi chơi với bố mẹ, vì nghĩ bố mẹ vui khi có Tí,
vì vậy nên Tí vui.

Chị đang ở tuổi 16, tuổi sống cho mình, cho bạn bè CỦA MÌNH.
Nên những gì chị làm là bình thường ở tuổi của chị.
Có điều khi quá tập trung vào cái cho MÌNH, niềm vui của chị sẽ bị co cụm lại.
Biết thế, và chấp nhận mình là như thế.

Từ tuần trước, cô đồng nghiệp người Ấn sẽ nghỉ để sinh con.
Mẹ lại được đi thong dong ngoài trời vào giờ nghỉ trưa.
Trước đấy mẹ ngồi ăn với cô ấy.
Mẹ quyết định vậy và làm vậy, không suy nghĩ thêm.
Và mẹ thấy vui.

Trong môi trường xung quanh mình, luôn có người yếm thế hơn mình.
Có thể vì họ là người mới,
là người học kém,
là người rụt rè.
Để ý chút, mình luôn có thể tặng họ sự chú ý của mình, thời gian của mình, sự tôn trọng của mình.
Và mình tự khắc thấy vui.

Luôn có ai cần gì đó.
Cần có người nói chuyện,
Cần có người giúp việc hàng ngày,
Cần chút giúp đỡ về kinh tế,

Giúp đỡ trong những trường hợp liên quan tiền bạc, kinh tế, nên cẩn thận chút.
Nếu giúp, không những chỉ không chờ đón được trả ơn lại, mà còn cần chuẩn bị tinh thần người kia sẽ quay mặt lại.
Phải là người có tâm hồn lớn mới chịu được gánh nặng của sự mang ơn.
Phần lớn con người không đủ tầm. Nên họ sẽ quay mặt lại.

Ông bà ta hay nói „Cứu vật vật trả ơn, cứu người người trả oán“.
Không phải vì con người xấu,
mà vì họ không đủ tầm để vượt lên trên „ơn và oán“.
Khi hiểu trên đời không có „ơn“, „oán“ sẽ không xuất hiện.

Khi mình để ý đến những người/vật yếm thế quanh mình, là mình đang để ý đến những phần yếm thế trong mình, suppressed part inside of oneself.
Vậy nên cả hai bên đều được lợi ích từ sự việc đó, cả hai đều có thể trở nên hoàn thiện hơn.
Không nhất thiết nghĩ về ơn nghĩa làm gì cho nặng đầu.

Mẹ không tử tế – chị cũng biết điều đó.
Nhưng cho đến khi chị trở nên minh triết, mẹ vẫn có vài điều có thể nói với chị – kể cả khi mẹ chị không làm được những điều mẹ viết.

P.s. Bài viết từ hôm qua.
Khi về nhà, lúc mẹ gọi ời ời ở dưới, chị nhỏ nhẹ đáp lời rồi đi xuống dưới ôm hôn mẹ, heheh.
Chị bảo chị mệt, nhưng không thấy buồn hay chán.

Thứ hai

Thời gian này mình không có nhu cầu viết lắm.
Kiểu đầu óc cứ trống không.
Làm cái gì cần làm.
Cái gì không thích thì nói huỵch toẹt ra một câu, rồi không nghĩ tiếp.
Tuy vậy trạng thái này cũng là một trạng thái,
Và khi tôi đã có ý định tường thuật lại mọi loại trạng thái, thì cũng nên viết vài câu.

Tôi không hoàn toàn ủng hộ kiểu chỉ vui hay có gì đặc biệt mới viết.
Người đọc sẽ có cảm tưởng chỉ cuộc đời mình mới có vấn đề, cuộc đời người khác phẳng lặng.
Một cách nghĩ sai. Mọi cuộc sống đều có thử thách, ups and downs….
Khi người ta ngũ thập, người ta thừa biết chuyện này.
Khi người ta chưa tới ngũ thập, có thể họ hơi hoang mang tý.
Bear firmly in mind : Không cuộc sống nào đẹp hơn và có ý nghĩa hơn cuộc sống của bạn cả.
Chúng chỉ khác mà thôi.

Hôm qua chị buồn. Và do một hiểu lầm từ sáng, chị với mẹ mất vài tiếng bức xúc.
Nguyên nhân buồn chủ yếu là do chị tuần này phải đi học lại.
Chị đã quá vui thời gian nghỉ, nên chị thấy nặng nề khi lại phải đi đến trường.
Mọi học sinh đều vậy.
Mẹ cũng vậy.
Mãi sau này đi làm, lại đến gần tuổi ngũ thập, mẹ mới thấy thực ra người ta có thể làm khác.
Nếu kiến thức quá nhàm chán đối với chị, chị có thể tập trung học cách học, cách để mình không ngán ngẩm  – the way to lean, the way to deal with boring state.
Nơi đó chị sẽ cảm thấy mình sáng tạo hơn.
Con người chỉ vui khi họ sáng tạo.
Cùng một công việc, có người đặt được mình trong modus sáng tạo, người không. Chỗ này chỉ cần để ý một chút sẽ học được.

Mẹ và chị có hiểu lầm nho nhỏ buổi sáng, do cái tính nói huỵch toẹt của mẹ.
Mẹ nhờ chị gọi Tí, nhưng bảo chị hãy dùng một giọng nhẹ nhàng.
Một nhận xét khách quan, mẹ không định chỉ trích chị.
Không ngờ chị cho rằng mẹ phê phán cái giọng gắt của chị.
Và rơi vào cảm giác tiêu cực.
Sau đó mọi câu chuyện của mẹ và chị rơi vào một trạng thái căng thẳng, nơi cái tôi giương vây giương mỏ.
Buổi chiều theo yêu cầu của mẹ,  hai mẹ con ngồi nói chuyện, mẹ có cơ hội giải thích câu đó của mẹ.

Mẹ bảo rằng mẹ cũng có cái giọng gắt giống chị, trong một số hoàn cảnh.
Chị bị thừa hưởng từ mẹ.
Gần 50 tuổi mẹ mới nhận ra, chỉ cần ý thức hạ giọng xuống, mẹ sẽ tránh được trạng thái gắt này.
Mẹ đã vô hình chung truyền cho chị, nên mong chị ý thức từ bây giờ, để đến 25 tuổi chị sẽ không truyền tiếp cho con chị.
“Giọng nói đó bình thường, ai cũng có đôi lúc. Mẹ có nhiều, mà Tủm thấy đấy, bố vẫn chấp nhận mẹ, các bạn vẫn chấp nhận mẹ. Vậy nên chẳng có gì lo lắng, con sẽ học được thôi.”
Cảm giác buồn vẫn còn choán tâm hồn chị, tuy vậy chị không còn giương cái gì lên nữa.