Lời có cánh thứ 13

Tiếng Đức:
“Selbst wenn alles zerbricht, die Scherben spiegeln das Licht.”

Tiếng Anh:
“Even if everything breaks, the broken pieces reflect the light.”

Tiếng Việt:
“Ngay cả khi tất cả đã vỡ, mảnh vỡ lại phản chiếu ánh sáng.”

Câu ngạn ngữ này tôi không biết dịch ra tiếng Việt thế nào cho hoàn chỉnh. Ý nghĩa chính của nó là ngay cả trong lúc khó khăn gian khổ vất vả nhất, ngay cả lúc những gì bạn đã xây dựng nên bị tan vỡ, người ta vẫn có thể nhìn thấy tia sáng hy vọng trong sự phản chiếu ánh sáng của những mảnh vỡ.

Nhìn về một khía cạnh khác thì sự đổ vỡ của những cái cũ, lại là cơ hội cho những cái mới sinh ra. Định nghĩa về cái mất (cũ)  cái được (mới) như vậy chỉ là tương đối. Người suy nghĩ lạc quan luôn tìm thấy được điều positive trong cái được cho là negative.

Bố thỉnh thoảng chơi Snooker (giống như Bia) với cu Tí. Anh về cơ bản là đánh giỏi hơn bố vì anh có được học bài bản, nhưng có những hôm đúng là anh không may mắn lắm, bi nằm không dễ đánh. Bố bảo anh thay vì mè nheo hãy coi đó như một cơ hội đặt ra với mình, bắt mình phải tìm cách đánh và đánh chính xác hơn. Điều này quả thật không dễ đối với những người chưa từng trải, còn trẻ.

Nhiều người lúc trẻ gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống, nhưng biết coi đó là những bài học để cho mình phấn đấu vươn lên, chính lại là những người về sau rất thành đạt trong cuộc sống và có điều kiện trở thành người giác ngộ.
Trong sách phật giáo cũng nói đến các cõi khác nhau. Nếu có nhiều phúc đức có thể theo ước nguyện kiếp sau được sinh ra ở cõi tiên cõi trời, mọi cái đầy đủ, không phải lo nghĩ gì. Ở đây đến lúc hưởng hết phúc thì lại rơi xuống cõi dưới. Nhưng nếu muốn được giác ngộ thì ở cõi ta bà (cõi người), nơi có nhiều thử thách, có thể gặp nhiều khó khăn, lại là những bài học có thể đưa bạn đi lên trên con đường tu luyện.

Nói túm lại ta cứ AQ nhiều khi lại tốt. Thấy cái gì trở ngại coi như một thử thách, là điều kiện để phát triển, thế thôi 🙂

Chuyển biến trong tâm

Cuối tuần, lại là tuần có hai ngày nghỉ ở giữa, nên chỗ làm vắng như cái chùa bà đanh.
Có cái hay là hầu như không có telephone và mình có thể tập trung làm điều mà trước đây cứ phải gạt sang bên vì bị gọi giữa chừng.
Có cái dở là khi cần yêu cầu ai làm cái gì đó thì nhận được ngay được một automatic reply.

Có một sự thay đổi nào đó về chất trong cách nhìn của tôi đối với mọi sự mọi việc.
Ai nghỉ thì nghỉ, ai chơi thì chơi, ai thụ hưởng thì thụ hưởng, ảnh hưởng rất ít tới tâm trạng của tôi.
Họ có làm cái gì thì phần phúc, phần nghiệp của họ thay đổi, chứ hoàn toàn không dính dáng gì đến tôi.
Cũng giống như tôi làm gì thì phần phúc, phần nghiệp của tôi thay đổi, chứ chẳng đem lại cho ai cái gì.

Cái cách nhìn rõ ràng này đem lại cho tôi rất nhiều freedom.

Trước đây tôi vẫn biết vậy.
Đọc sách thấy người ta viết vậy, nhưng nó không thấm vào trong máu.
Phải làm nhiều vẫn bực.
Thấy người khác lơ ngơ chỉ trốn việc, để mình lại phải làm hộ, hoặc công việc của team không chạy, cũng bực.

Giờ đây có gì đó rõ ràng như trong lòng bàn tay.
Cảm thấy mình không còn hoàn toàn là con rối bị giật giây bởi một biển những emotions, những mong muốn, những sợ hãi.
Có những việc cứ tự nguyện mà làm khi có sức, không so đo, không hậm hực.

Không thể nói giờ đây tôi đã thấm hoàn toàn cặn kẽ, để nếu có ai chửi mình mình cũng vẫn bình an thơ thới trong lòng.
Nhưng cái viễn cảnh đó không còn là một cái gì quá xa vời, nó có thể là hiện thực.

Heheh, viết thế này là ngay sau đây vài phút sẽ có một vài sự việc xảy ra làm tôi lại muốn viết một bài đính chính.
Nhưng vẫn publish thôi.
Những chuyển biến tốt trong tâm, của mình hay của những người xung quanh mình, luôn là những chuyển biến làm tôi vui, kể cả khi rất nhỏ.
Những chuyển biến đó ai ai cũng đều trải qua hàng ngày, nhưng họ không kể, hoặc họ không để ý.

Kể ra cũng hơi tiếc. Tôi quan tâm đến con đường mọi người đi, chứ không chỉ cái mọi người đạt được.
Tôi không tò mò, nhưng khi nhìn thấy sự cố gắng của người khác, mình như cũng được nâng đỡ và cảm thấy tin tưởng hơn.
Cũng là một trong những lý do tôi viết nhiều về cảm nhận của mình. Toàn những chuyện thường ngày ở huyện, không có gì đặc biệt.

Chị phê phán bố mẹ

Hôm nay lúc trượt băng chị Tủm trượt song song với mẹ chắc phải đến hơn 30 phút. Mẹ bảo Tủm trượt trước đi, chứ đi với mẹ chậm lắm. Chị nói chị thích nói chuyện với mẹ.

Hai mẹ con nói chuyện trên trời dưới bể, rồi quay về một đề tài liên quan đến hai chuyến đi núi cuối cùng. Chuyến đi căng thẳng và dài hơn mẹ chờ đợi, điều đó làm mẹ có những lúc bực mình. Chị bảo chị cũng giống mẹ, chị cũng đã từng rất bực mình khi kế hoạch đưa ra trước đó bị thay đổi mà chị không hề được thông báo trước.

Ở đây có hai aspects đáng để tâm – Aspect thứ nhất : mẹ và chị đều khá nặng mông, không chỉ về mặt cơ thể mà cả trong ý nghĩ và tinh thần, không đủ sự uyển chuyển để có thể chấp nhận sự thay đổi nhanh chóng. Có một sự bám víu nào đó vào những kế hoạch được đặt ra, hoặc bám víu vào sự chờ đợi của bản thân. Nên khi có gì thay đổi thì sẽ khó chịu, không thấy vui. Hoặc nếu sự thật không được như mình chờ đợi, mình thấy thất vọng.

Mẹ biết rất rõ về tật xấu này của mình, nên hạn chế không vẽ vời chờ đợi gì nhiều về những điều chưa xảy ra, đỡ bị thất vọng. Tuy vậy nếu thấy sức mình chỉ mang được 5 kg, đồng ý mang 5 kg, mà bỗng phải vác 8 kg, điều có thể gây nên những phiền phức sức khỏe về sau, thì rất dễ bực mình.
Nói một lúc thì chị cũng đồng ý với mẹ, rằng bản thân mẹ và chị nên nhẹ nhõm và uyển chuyển trong tâm lý hơn.

Aspect thứ hai : Bố và anh Tí hình như cùng giống nhau ở một điểm – cả hai đều nghĩ rằng khi mình nghĩ gì và biết gì thì người khác đều biết, không cần phải nói ra. Đây là hạn chế của phần lớn người Việt Nam – không có kỹ năng bàn bạc, không đưa đủ thông tin cho những người cùng tham gia.

Trong trường học hay đi với nhóm các bạn Đức hay Anh, người ta luôn bàn trước sẽ làm gì, làm như thế nào. Khi bàn ai cũng có quyền và nên đưa ra ý kiến. Khi đã quyết định lộ trình và đường hướng, tất cả mọi người đều được cung cấp toàn bộ thông tin cần thiết. Khi có gì thay đổi, tất cả mọi người đều được thông báo. Và tất cả sẽ được hỏi ý kiến khi cần đưa ra một lộ trình mới. Trong những tổ chức đó không có ai là Head, là kẻ chỉ tay – chỉ có người chủ tọa để hướng dẫn tất cả cùng tham gia vào quá trình từ A (lúc đưa ra ý kiến, bàn luận,… ) đến Z ( lúc thực hiện, hoàn thành). Cái này có cái tên là „Dân chủ“.

Đây cũng là khả năng cần thiết của những người lãnh đạo, hay người cầm quân. Một cái đầu không làm nên trò trống gì cả. Lãnh đạo là người biết tập hợp sức mạnh của cả một team và biết phân chia, kết hợp, hướng sức mạnh đó đi đúng hướng.

Chị kể ở nhà của Anna, mỗi khi định làm cái gì, mọi người bàn luận nhiều lắm. Bàn đi bàn lại rất kỹ, nên khi bắt tay vào thực hiện ai cũng đã biết trước cái gì đang chờ đợi họ.

Mẹ bảo đúng thôi, vì bố của Anna đã từng làm hiệu trưởng của trường Gymnasium. Ông ấy phải chịu trách nhiệm cho rất nhiều người. Công việc đem lại cho người ta nhiều kỹ năng trong cuộc sống, nếu người ta muốn học.

Ông sếp ở nơi tôi làm cũng vậy. Trước khi bắt đầu một project mới, từ 1 năm hay 6 tháng trước đó ông ấy đã nói về nó trong mỗi cuộc họp. Lúc đầu nói khái quát, rồi mỗi lần họp lại nói sâu hơn, lôi kéo thêm mọi người cùng bình luận. Cứ từ từ như vậy tạo nên một nền tảng thông tin cần thiết nhất cho mỗi thành viên trong team.

Quay về nhà mình, bố đã quá quen với việc đứng ra gánh trách nhiệm, quyết định cho cả nhà. Đó là điều cần thiết khi lũ trẻ con còn bé và mẹ phải tập trung thời gian lo cho chúng. Giờ chúng đều đã lớn, đều đã tự lo được cho mình. Nhà giờ đây có những 4 thành viên, toàn những thành viên có cái đầu độc lập. Ý kiến có lơ ngơ đến mấy vẫn có cái hay riêng mà không ai có thể có. Vả lại gia đình là nơi trẻ con học đưa ra ý kiến và phát triển ý kiến.

Đó là một công việc rất là hay, gợi mở, tạo cảm hứng, tập hợp, lên kế hoạch. Quá trình thực hiện lại là một quá trình cũng rất hay, sẽ có thay đổi liên tục, cần bàn liên tục. Bàn làm sao để mỗi người đều có tư thế người chủ – master – thay vì tư thế người thụ động. Với tư thế người chủ, họ sẽ không còn cảm giác khó chịu khi kế hoạch bị thay đổi, vì đó là kế hoạch họ góp tay vào tạo ra.

Gia đình chính là nơi tạo nên những kỹ năng đó cho những người trẻ tuổi. Không có gì đáng ngạc nhiên khi các bạn Đức rất giỏi trong việc lên kế hoạch và biến kế hoạch thành hiện thực – họ học từ bé, ở bàn ăn của gia đình.

Thực ra bố đã thay đổi nhiều trong 3 năm cuối, kể từ lần đi xe đạp dài ngày đầu tiên. Giờ chị Tủm đã lên một mức phát triển mới – chủ động hơn, open hơn, đòi hỏi hơn, dữ dội hơn. Đó cũng là cơ hội cho bố mẹ, cho Tí và cho cả nhà.

Mẹ mừng là chị Tủm phê phán bố mẹ thẳng cánh với giọng ôn hòa. Chị biết đâu là điểm yếu chung của „hội Việt Nam“, đâu là điểm yếu riêng của bố mẹ. Việc được tự do phê phán bây giờ sẽ làm nền cho việc thấu hiểu bao dung sau này. Mẹ thì vốn rất dễ công nhận yếu điểm của mình. Bố thì phản ứng nhẹ nhàng và có tính xây dựng, kể cả khi bố có điều không đồng ý. Bố là người có thể học rất nhanh, học giỏi hơn mẹ nhiều, khi bố nhìn nhận ra điều gì đó cần học.