Lời có cánh thứ 7

Tiếng Đức:
“Gib jedem Tag die Chance, der schönste deines Lebens zu werden.”

Tiếng Việt:
“Hãy cho mỗi ngày cơ hội trở thành ngày đẹp nhất đời bạn.”

Tiếng Anh:
“Let every day the chance to become the most beautiful day of your life.”

Trời ngoài mưa gió, thời tiết lạnh xuống gần 5°C, đối với tháng 4 là khá lạnh. Tôi chợi nhận ra lời có cánh này thật nhiều ý nghĩa.

Tôi không còn thấy khó chịu với thời tiết hay thay đổi tháng 4 nữa. Ăn mặc đủ ấm, dương ô lên đi ra ngoài trời vẫn thấy một sự dễ chịu của không khí trong lành, cây cối đã ra lá xanh tươi đang reo vui cùng những giọt mưa tí tách hòa thành bản nhạc sống thật êm đềm.

Lại nhớ đến những ngày đông lạnh Hà Nội xa xưa, ngổi trong chăn ấm nhìn ra ngoài trời, bụng đói mà có bát cơm nguội muối vừng hay cái banh mỳ nhân bơ đường quả là đời sướng hơn tiên.

Chị Tủm sau mỗi lần đi chơi về cũng hay cảm thán “hôm nay là một ngày thật đẹp !” (Heute ist so ein schöner Tag!). Hiện tại chị cũng đang có những ngày thật đẹp. Chị có thể làm cho ngày nào cũng trở thành ngày đẹp, dù là đi chơi, đi học, hay sau này đi làm, nghỉ phép, hay đơn giản chỉ là một ngày trời mưa ngồi ngắm trời đất. Ngày có đẹp hay không nó đi từ chị mà ra.

Còn anh Tí thì sao nhỉ. Anh sẽ bảo “Ngày nào mà chả là ngày”. Anh không có khái niệm đẹp xấu, tại sao lại phải phân chia đẹp xấu cơ chứ. Anh cứ được làm cái anh thich là ok rồi. Anh thật (vẫn còn) sung sướng.

Thời gian vẫn cứ trôi đi … lại thêm một ngày … đẹp nhất đời tôi 🙂

Lời có cánh thứ 6

Tiếng Đức:
“Wer alles hat, weiß nicht, was wert ist.”

Tiếng Việt:
“Ai cái gì cũng có, không biết cái gì có giá trị.”

Tiếng Anh:
“Who owns everything, don’t know what is worth.”

Bạn có đói, bạn mới quí bữa ăn. Do vậy thỉng thoảng nên nhịn một bữa, bữa sau ăn sẽ ngon miệng hơn. Đối với người bắt đầu quá tứ tuần nhịn ăn còn là cơ hội để cho cơ thể tự đào thải những cái không cần thiết, giảm cân một cách hợp lý. Tuy nhiên cái này ai làm được thì tốt, chứ không nhất thiết phải làm. Chỉ cần đừng ăn quá no, thỉng thoảng ăn hơi đói một chút, tự nhiên cảm thấy dễ chịu sau đó. Đấy là kinh nghiệm bản thân tôi.

Trẻ con thời nay được bố mẹ sắm sửa cho không thiếu thứ gì. Vợ tôi thỉng thoảng hay bảo đừng mua cho con nhiều thứ quá khi chúng chưa cần. Đúng vậy khi chúng chưa cần thì có chúng sẽ không quí, không đánh giá được công sức bố mẹ bỏ ra. Vấn đề nhiều khi nằm ở bản thân tôi, mình muốn tạo cho con một cuộc sống đầy đủ (vì ngày xưa mình thiếu thốn ?). Nhưng đây không phải là cách làm tốt cho con cái. Quá thiếu thốn về vật chất có thể làm trẻ con mất tự tin, nhưng quá thừa mứa về vật chất, có thể làm chúng không đánh giá được sức lao động người lớn bỏ ra.

Có lần tôi đọc được ở đâu đó trong một bài trên báo điện tử Việt Nam về một gia đình ca sĩ có một đứa con lên 8 béo tròn, cháu bé nói rằng cháu không biết muốn quà gì nhân ngày sinh nhật vì cái gì bố mẹ cũng mua cho cháu rồi. Nhiều người cảm thán gia đình hạnh phúc, vv. Tôi thì không chắc cháu bé có nhiều niềm vui.

Có lẽ cái gì ở mức giữa, vừa phải là tốt nhất như “trung đạo” trong phật giáo đã nêu lên.

Lời có cánh thứ 5

Tiếng Đức:
“Das Leben ist wie eine Reise. Nimm nicht zu viel Gepäck mit !”

Tiếng Việt:
“Đời như là một chuyến du lịch. Đừng mang quá nhiều đồ theo !”

Tiếng Anh:
“Life is like a trip. Don’t take to much luggage !”

Đã nhiều lần du lịch các nơi tôi thấy phần đông người Việt mình (trong đó tôi không phải là ngoại lệ) đều quá “tham” trong việc chất đồ mang theo. Chuyến đi thường stress bắt đầu từ lúc đóng vali, ít khi có được cảm giác thoải mái trước khi đi. Đó chính là stress mà mình tự gây ra.

Cuộc đời cũng vậy. Ta càng đèo bòng nhiều, càng ít cảm nhận được cuộc sống. Người càng “mang nặng”, càng bị kéo xuống, tầm hồn không có điều kiện để thăng hoa.

Cái này tôi học được nhiều ở vợ tôi.  Bạn ấy không quá câu nệ vào việc phải có cái này cái kia (khi đi chơi). Có lẽ vì thế bạn ấy cảm nhận được nhiều hơn trong mỗi chuyến du lịch.

Trong cuộc sống không có cái gì là quá muộn. Chỉ cần ta nhận ra và cố gắng thay đổi.

Lời có cánh thứ 4

Tiếng Đức:
“Zeit ist das Wertvollste, was man hat !”

Tiếng Việt:
“Thời gian là cái quí giá nhất trong những cái mà bạn sở hữu !”

Tiếng Anh:
“Time is the most valuable thing you have !”

Tôi tin rằng nhiều người đồng ý với tôi về câu này. Nhưng có lẽ mỗi người sẽ hiểu nó theo cách nghĩ của mình.

Hồi còn đi học tôi thấy thời gian sao qua chậm thế. Học mãi mới đến lúc được nghỉ. Bây giờ nghĩ lại có lẽ do lúc đi học là lúc người ta tiếp thu được rất nhiều cái mới để lớn lên cả về thể xác lẫn tâm hồn, trong một ngày luôn có những sự thay đổi nhất định (học đọc, học viết, học tính, vv). Thời gian ở đây là sự trải nghiệm liên tục trong hiện tại. Và vì nó quá nhiều nên ta cảm thấy nó đi chậm.

Lớn lên đến lúc đi làm vừa mới đầu năm chúc nhau, thoáng một cái lại đã lại thấy hết năm. Liên tục lo toan công việc làm ăn, mua bán, vv. Con người đã bị stress làm cho quên mất thời gian. Rất ít khoảng chống thời gian cho bản thân. Thời gian do vậy trôi qua rất nhanh.

Nhiều người phát biểu “Thời gian là tiền bạc”. Câu này đúng một phần vì đại đa số ai ai cũng phải dùng thời gian để làm việc kiếm tiền sinh sống. Nhưng theo tôi thời gian quí giá hơn nhiều nếu biết sử dụng đúng. Nó sẽ không chỉ đem lại cho ta của cải vật chất, mà lớn hơn nữa sẽ giúp ta biết thêm nhiều cái hay cái đẹp của cuộc sống, tận hưởng được những gì cuộc sống đem lại cho ta từng ngày (kể cả trong công việc).

Có lần ông thầy dạy Taichi của tôi bảo: “Cứ đến dịp Noel là tao lại thấy nườm nượp người đi mua bán quà cáp ở trung tâm. Mọi người cứ cố tìm xem mua gì cho hợp ý để tặng người thân. Trong khi cái quí giá nhất là thời gian có thể “tặng” cho nhau thì họ lại không có (vì bận rộn) !”. Thật là không cần phải thêm gì vào câu nói của ông.

Sắp đến là dịp nghỉ lễ phục sinh. Tôi rất vui vì cả gia đình sẽ đi chơi cùng nhau và tặng cho nhau cái quí giá nhất … Thời gian.

Lời có cánh thứ 3

Lời có cánh thứ 3

Tiếng Đức:
“Wenn du jemandem hilfst, vergiss nicht, ihm zu danken !”

Tiếng Việt (dịch):
“Khi bạn giúp đỡ ai, xin đừng quên cám ơn họ !”

Tiếng Anh (dịch):
“When you help someone, don’t forget to thank him !”

Câu này mới nghe ra có vẻ hơi khó hiểu. Nếu ai giúp đỡ tôi, chắc chắn tôi sẽ cảm ơn họ. Điều này thật hiển nhiên. Nhưng ngược lại tại sao khi tôi làm ơn, tôi lại phải cám ơn người mình đã giúp ?

Theo đạo phật cái này không khó giải thích. Khi bạn giúp đỡ ai thì hoặc là do bạn phải trả nợ người ta hoặc là bạn đã gieo một duyên lành. Nếu là trả nợ (kiếp này hay tiền kiếp) thì như vậy gánh nợ của bạn sẽ vơi đi một ít, bạn sẽ thanh thản nhẹ nhõm hơn. Nếu là một duyên lành thì theo luật nhân quả, bạn sẽ được người khác giúp khi bạn gặp khó khăn. Trong cả hai trường hợp ta đều nên cám ơn người mình đã giúp.

Hồi bé khi đọc chuyện “Những tấm lòng cao cả” tôi thật sự xúc động. Trong truyện các em học sinh được sinh ra trong nhiều gia đình với hoàn cảnh khác nhau. Có người gia đình giàu có, có người gia đình rất nghèo, có bạn khỏe mạnh to lớn, có bạn bé nhỏ gầy yếu, có bạn học giỏi, có bạn học kém, vv. Ta nhìn thấy trong đó một xã hội thu nhỏ. Có một điểm chung trong xã hội này là mọi người luôn cố gắng giúp đỡ nhau những gì mình có thể làm, người giàu giúp người nghèo, người khỏe bảo vệ người yếu, người học giỏi giúp bạn còn kém. Sự giúp đỡ không vụ lợi và không cần hàm ơn này đã đưa họ lại gần nhau. Cái họ nhận được khi giúp đỡ nhau là một xã hội thanh bình, mọi người yêu thương nhau, cái này thật là vô giá !

Trong cuộc sống hàng ngày khi giúp đỡ ai ta cảm thấy vui trong lòng. Cái vui này chính là cái ta nhận được và ta phải cảm ơn họ đã cho ta một ngày vui vẻ. Có người sinh ra bản tính đã thích giúp đỡ người khác (Hilfsbereitschaft) như chị Tủm. Chị luôn giúp đỡ hết mình dù đó là người thân, bạn bè hay chỉ là người trên đường. Với bản tính đó bố tin rằng chị sẽ có nhiều niềm vui trong cuộc sống và nếu có gì khó khăn sẽ có người giúp chị. Ở điểm này bố cũng còn phải học chị nhiều.

Trên thế giới rất nhiều người làm từ thiện hay tình nguyện. Người có sức giúp công, người có của giúp vật chất. Theo tôi những công việc này giúp họ lấy được cân bằng trong cuộc sống hàng ngày, làm cho phần hồn của họ được bay cao. Cái được này cũng là vô giá.

Vậy ta phải cám ơn người mình đã giúp cũng là điều dễ hiểu, chỉ có điều phải nhấn mạnh vì nhiều người không nghĩ đến.

Lời có cánh thứ 2