Tí mắng mẹ

Vừa đánh được 1 bài khá khá dài, mà lỡ tay delete hết mới chán chứ heheh.

Kể chuyện hôm qua cậu con trai mắng mẹ.
Cánh cửa ra balcon từ phòng làm việc của bố mẹ bị hỏng,
Anh xuống nhà, khuôn mặt rất bức xúc, trách mẹ làm hỏng.
Ngôn ngữ nghèo nàn, lại đang một bụng tức, nên anh nhắc đi nhắc lại “Bố mẹ làm hỏng”,
không cho mẹ hỏi hay nói được một câu ngọn ngành.

Lúc sau bố về, cả nhà cùng lên xem,
Bố và Tí hợp tác nhịp nhàng, trao đổi suy nghĩ ngắn gọn, hiệu quả.
Mẹ ngồi bệt xuống sàn, quan sát hai bố con làm việc.
Thấy mình mừng vì sẽ không mất nhiều tiền để sửa.
Thấy mình vui nhìn hai bố con hợp tác làm việc rất nhịp nhàng hài hoà.
Thấy mình hậm hực vì bị thằng con mắng trước đó.
Thấy mình nghĩ “Thấy chưa, vừa khoe được thằng con yêu quý, có ngay cái bảo – đừng có tưởng bở”.

Cái hậm hực còn luẩn quẩn một lúc.
Thế mới thấy, con đường tu dưỡng nó còn tít tắp ở đâu ấy.
Bị chê một tí, phê phán một tí, trái ý một tí, là đã sồn sồn hết cả lên heheh.

Rồi còn đoạn suy diễn nữa, anh ta có vuốt tóc mẹ cũng chẳng phải yêu.
Mà có mắng mẹ cũng chẳng phải ghét.
Anh ấy là anh ấy mà thôi, một cá nhân độc lập, có đủ các gồ ghề góc cạnh trong tính cánh.

Tối bảo với anh, nếu mẹ có làm sai cái gì, Tí nói mẹ nhẹ nhàng đi chút nhé.
Anh ấy ngúc ngoắc đầu ngoác miệng “Ja”.

Anh ấy đang dần chuyển sang cương vị một người làm, người cho đi, người gánh trách nhiệm.
Khối thứ phải học, khối niềm vui và cũng khối thứ phải điều chỉnh.

Chuyện Tí

Ah lại kể chuyện anh Tí cái.
Anh Tí tính tưng tửng, ít có cái gì làm anh ngại ngùng, nên mẹ kể chuyện anh thế nào anh thấy cũng “tược”.
Chị Tủm có nhiều suy nghĩ hơn, lại thêm thông tin đi nhiều chiều, trở lại tai Tủm nó đã lệch đi vài phân, nên mẹ hạn chế hơn.
Chứ nhiều thứ chị làm hay nói cũng thú vị ngộ nghĩnh lắm.

Tí có một thứ tình cảm khá đặc biệt với người và vật xung quanh.
Mình có lẽ đã kể trong nhiều câu chuyện nhỏ.
Cậu cảm nhận rung động tình yêu đó rất tập trung và sâu.
Nhìn cách cậu ngả đầu, vuốt tóc một cậu bé, hay vuốt lông một con vật, là thấy.
Cảm nhận cho đến khi trái tim của cậu full, là cậu chuyển hướng sang cái khác,
Không níu kéo, không dài dòng. Nhanh, gọn, và có chất lượng.

Cậu cư xử với mẹ cũng vậy.
Ở nhà quen, cứ gặp nhau là cậu ôm đầu mẹ vuốt 10 giây. Không cần nói năng gì cả.

Hôm qua đang làm việc, thấy có tiếng mở cửa lục tục ở dưới, biết cậu đã về.
Dở việc nên một lúc sau mẹ mới xuống.
Vừa xuống vừa gọi ời ời “Hallo Tiiii Tì, hallo Tì ì ì”, chờ đợi được cậu ôm hôn.
Xuống đến nhà giật mình thấy có thêm 1 cậu con trai nữa đang ngồi cũng Tí.

Hơi bất ngờ, lại sợ Tí ngại, nên qua vuốt tóc Tí 2,3 cái, trao đổi ngắn gọn 3,4 câu nữa, rồi lại cúp đuôi đi lên nhà làm việc tiếp.

Sáng nay hỏi ra mới biết bạn hôm qua là một bạn trong nhóm dämlich.
Bạn ấy nhà hơi xa, nên qua nhà ngồi chờ cùng Tí đến tiết sau.

  • Tí có thấy painlich (ngượng) khi có bạn mà mẹ vuốt đầu hay hôn Tí không?”.
  • Khồng
  • Các bạn tuổi Tí mà có mẹ bên cạnh là thấy painlich đấy
  • Tí biết rồi. Tí thấy bình thường.
  • Bạn ở nhóm dämlich à? Sau dịp hè bạn có còn dämlich nữa không?
  • Không biết, lúc nào dämlich thì mới biết.

Đây cũng là một đặc điểm của Tí, và của nhiều các bạn thanh niên – họ ít bị định kiến (prejudice) hơn nhiều so với người thế hệ trước.
Sự việc đã thuộc về quá khứ không hằn lại thành một cái nhãn mác trong đầu họ.
Cũng là tính rất hay nhỉ.
Cuộc sống thay đổi liên tục, con người thay đổi liên tục, không nhất thiết phải è cổ kéo theo một container những định kiến có trong quá khứ.

Lớp 11, cậu có vẻ chăm chút bài vở hơn chút.
Sáng dậy kè kè một quyển vở nào đó, đem theo người, tranh thủ đọc trong lúc chuẩn bị đi học.
Vào toa lét cũng mang theo.
Chắc chắn thời gian ngồi trong toalet cậu cũng đã tính vào thời gian dành cho việc học của cậu heheh.

Học

Buổi trưa, nghe Tí rên rỉ chuyện đi học, bảo muốn bỏ học.
Anh ta bảo bao nhiêu thằng làm Youtube, chả có học hành gì mà toàn triệu phú.
Hai chị em cùng hùa vào khẳng định học hành chỉ vì bố mẹ yêu cầu, chứ chúng không cần.
Mình thấy nóng mông (heheh) bèn bảo Tí nghỉ học đi. Suy nghĩ cho kỹ rồi xin nghỉ học.
Làm cái bằng lớp 10, rồi muốn làm gì thì làm, mẹ sẽ ủng hộ.

Bực mình thì có đôi chút, nhưng trong tâm mình khá tĩnh.
Các bạn thực ra có quyền lựa chọn.
Và chúng đấu tranh để được tự mình lựa chọn.
Văn hoá bên này nó vậy.
Mình lớn lên ở văn hoá VN, bảo sao làm vậy.
Còn lũ tây, động tí biểu tình. Biểu tình nhiều đến phán ngán chả muốn quan tâm nữa.
Cũng chẳng thể nói họ sai. Họ thấy Covid không nguy hiểm, sao bắt họ phải hy sinh mọi thứ.
Thì biểu tình heheh.

Giống bọn trẻ con vậy,
chúng không cần học, chúng không cần kiến thức,
chúng chỉ cần tiền, rồi từ tiền chúng có thời gian làm thứ chúng thích.
Mà học là cái chúng ghét nhất.
Vậy sao đây? Bắt ư, chửi rủa ư, đánh ư, thuyết phục ư.
Thuyết phục mãi rồi, nhưng Youtube chúng thuyết phục giỏi hơn.
Chúng lộng lẫy, chúng chơi đủ thứ, bố mẹ sao bằng.
Nhất là anh cu Tí, anh ta không chấp nhận đến 40 tuổi mà vẫn phải làm việc như bố mẹ.

Thế đấy, cho anh ta tự chọn.
Bỏ học thì cứ việc. Còn muốn đi học, tự lo. Không cằn nhằn !!!

Lai rai

Mình có cảm giác đại hạn Văn Xương Văn Khúc này qua, mình sẽ không còn nhiều hứng viết.
Kể ra thì cũng tiếc. Viết đã là một trong vài hobby đem lại cho mình rất nhiều niềm vui.

Để viết đôi khi phải có cái ego, cái ngã một tẹo,
phải bức xúc một tý, phải nghĩ cái này đúng, cái kia sai.
Mà mình bây giờ, của đáng tội, cứ lơ vơ chả biết đâu đúng đâu sai.
Đến cả cái bức xúc thường xuyên trước đây liên quan đến mẹ mình – muốn bà thảnh thơi hạnh phúc – giờ cũng chả còn mấy.

Bỗng thấy lạ lùng với cái tưng tửng của mình,
trời đất muốn vậy, ừ thì vậy,
Có sao đâu, không đi thẳng thì đi vòng,
không nhanh thì chậm,
rồi chúng ta đều đến cái đích trước mắt – rời xa thế giới
Rồi chúng ta lại đi tiếp những bước tiếp theo. Gặp nhau, rồi lại chia tay, rồi lại gặp lại.
Heheh.

Khéo mai mình sẽ lại nghĩ khác đấy, tình trạng này chỉ xuất hiện ở đúng moment này.

À lai rai thêm chút, dù không có hứng, đằng nào cũng chốc chốc lại phải ngồi chờ cho máy làm vài việc.
Nói chuyện với chị gv. Chị ấy không tồi, là người có một cái nhân nào đó.
Kiểu một cục đá trông ngoài thì thô, nhưng có tiềm năng có một viên ngọc bên trong mà có thể lộ ra trong kiếp này.
Chị ấy cần có một người dẫn dắt.
Vì khi còn chung chiêng, người ta có thể rất dễ dàng ngả sang ngả khác, đi theo tham sân si.

Cái tham sân si là một lực rất mạnh, nó thiên về bản năng.
Mình không nghĩ người ta có thể chế ngự được nó khi còn phải tranh đấu để tồn tại.
Khi vẫn chưa đủ phước đức để không còn phải lo lắng đến sự tồn tại, thì còn chung chiêng.

Lại nói đến phước đức.
Khi phước đức lớn, người ta không màng cuộc sống vật chất, không để ý tới cả cơ thể của bản thân.
Họ hướng mạnh mẽ tới đời sống tâm linh.
Những con người đó chịu khổ tuyệt giỏi. Vì họ có thấy khổ đâu mà phải chịu.
Và cái khổ của họ cũng là tự nguyện, trả nốt những nghiệp cần phải trả.

Còn phần lớn chúng ta phước đức kém.

Chị gv có vẻ nghe lời mình, mặc dù chị ấy thuộc dạng ghê gớm theo lời của những người đã gặp.
Mình cũng sẵn lòng đi song hành cùng chị ấy, giúp chị ấy những gì mình có thể giúp.
Chị ấy chăm bố mẹ mình, dù có nhận lương, thì vẫn là cái ơn mà mình sẽ mang suốt đời.
Tuy vậy những hiểu lầm, từ đó giận dỗi luôn có thể xảy ra, xé toạc mối quan hệ bất cứ lúc nào.
Khi chưa tới được mức hiểu biết thâm sâu, thì hiểu lầm luôn có thể xảy ra.

Để đạt tới sự hiểu biết thâm sâu này,
con người cần nhìn ra cái ngã của bản thân, và cái ngã của người xung quanh.
Họ biết cái ngã đó to như thế nào, được chế ngự tới đâu.
Chỉ những người chế ngự được phần nào, sẽ tin cậy và đáng được tin cậy.

Máy chậm khủng khiếp. Mỗi một click lại phải chờ hàng phút.

Nôn nóng

Cách đây khoảng 1,2 tháng gì đó, lúc đang rửa bát, anh Tí bảo “hình như Tí thừa hưởng rất nhiều tính xấu của mẹ”.
Vì câu nói chẳng ăn nhập gì với câu chuyện lúc đó, mẹ phì cười – thật à? Và ranh mãnh hỏi thêm – “toàn tính xấu à? Không được một tính tốt nào?”.
Cậu cười kiểu kẻ cả khoan dung, ngoạc mồm ra – “khô ô ô ng”.

Hôm qua lại được một lần chứng kiến tính xấu của mẹ qua ông con.
Nôn nóng!
Tối gọi Tí xuống ăn cơm, cậu đi xuống, vùng vằng, mặt như sắp khóc.
Cậu bảo phải mua cái máy khâu mới, máy khâu nhà mình là “đồ vứt đi”, rất tồi.
Cậu mất 7 tiếng đồng hồ mà không máy được 1 đường áo.

Cái câu đồ nhà mình là “đồ vứt đi” bố mẹ đã nghe thấy nhiều rồi.
Giờ cái gì cũng phải chỉnh, phải nhẹ nhàng bình tĩnh làm từng bước.
Cậu nôn nóng muốn cho xong, nghĩ mọi thứ đều đơn giản không cần tìm hiểu, nên nhiều cái vào tay anh là thành “đồ vứt đi” thật.
Giống hệt cách mẹ dùng mobile trước đây. Thấy phức tạp nên hầu như không dùng. Mãi nửa năm gần đây bắt buộc phải dùng, thì dùng.

Cảm giác được tình trạng nôn nóng bất lực đã đến ngưỡng của cậu, mẹ bảo ngồi sang cạnh mẹ.
Mẹ hay chơi đoạn xoa chân xoa tay xoa đầu cậu, mỗi khi cậu cảm thấy bức xúc.
Mình đáng giá rất cao cái gọi là body contact, nó là một kênh trao đổi truyền tải thông tin trực tiếp, giúp cởi bỏ nhiều nút thắt tâm lý ngay tức thì.
Cậu vùng vằng không sang, mắt bắt đầu rơm rớm.

Ăn xong cậu yêu cầu mẹ giúp cậu xem máy bị làm sao.
Mẹ thử may vải mềm, thấy ổn. Nhưng vào vải jeans của cậu, dù là vải cũ, cũng bị đứt chỉ , rối chỉ liên tục.
Đã jeans, lại còn 3 lớp, kim không gẫy là may.

Cuối cùng quyết định mua vài cái kim mới, chỉ mới.

Mẹ có bảo anh, lúc quá bức xúc vì mọi thứ không tiến triển, con cố gắng tập thói quen để đó, đứng dậy làm gì khác cho cái bức xúc nó giảm đi.
Chứ còn ngồi làm tiếp, càng ngồi càng lún, chỉ hại mình. Cái cảm giác bức xúc bất lực đó nó phá huỷ não bộ, tăng nồng độ vài thứ trong người, không tốt.
Rồi lấy công việc của bố mẹ ra làm ví dụ, lắm lúc tìm bug, tìm mãi không ra.
Có người ngồi làm cả đêm. Trong khi để đó về nhà, hôm sau đến đầu óc sáng láng, tìm thấy nhanh hơn.

Chả hiểu cậu có nghe thấy không, có hiểu không,
sau khi đã đặt mua kim chỉ, tinh thần đã có vẻ ổn lại, cậu ngúc ngoắc cái đầu:
“Cái bức xúc của Tí với của bố mẹ khác nhau.
Bố mẹ có không làm được thì vẫn được nhận lương.
Tí không làm được Tí mất béng 7 tiếng không đi chơi được”. Heheh.

Nói với Tí vậy, chứ mẹ vẫn thỉnh thoảng rơi vào tình trạng nôn nóng này.
Anh ấy mỗi khi có tật gì, mẹ lại lấy mẹ ra làm ví dụ.
Mà đúng là mình mang đầy đủ tính xấu của cả loài người thật.
Thành ra, anh “chả thừa hưởng được tính tốt nào của mẹ, toàn tính xấu.”