Điệu nhảy Valse (1)

từ lâu mình đã nhận thấy, cuộc sống chung cùng ai đó, vợ chồng, con cái, mà không biến nó thành một qúa trình gì đó vui vẻ, thì thật phí.
Giống hệt 1 tuần có 5 ngày đi làm, mà cứ đi làm là thở dài “lại phải đi làm”, thì cuộc đời còn lại mấy nả vui.

Lại nói đến chuyện dạy con. Mình cũng lấn cấn với cái từ “dạy” này từ lâu rồi.
Nếu thay bằng chữ “cùng sống” có lẽ hay hơn nhỉ.
Trong quá trình sống với con cái, nhất là trong vài năm cuối, khi các bạn đã có một cái ngã rõ ràng và càng ngày càng lớn, thì chữ “cùng sống” ngày càng có vẻ hợp lý hơn.

Cuộc sống của mình có vài trường học lớn, trường học cuối cùng mới thêm vào mấy năm gần đây.
Môi trường làm việc – tương tác với đồng nghiệp
Môi trường gia đình – tương tác với chồng.
Môi trường gia đình – Tương tác với con cái
Và gần đây là tương tác với bố mẹ ở VN

Môi trường làm việc là trường học nghiêm, professional, đồng thời cũng dễ nhất.
Vì mình buộc phải thay đổi mình, không ỉ i , chả đổ lỗi cho ai được.
Nhớ cách đây 7,8 năm, team đã phản ứng khá rõ ràng với cách tương tác và cách nói của mình.
Mình làm công việc gần như là coordinator, như đầu mối tương tác với nhiều nơi, nhiều người, chứ không phải sếp siếc to tát gì.

Họ không phê phán, nhưng nhìn cách họ nhìn mình, nhìn kiểu im lặng hoang mang không hợp tác của họ,
mình biết có gì đó không ổn trong giọng nói, cách nói của mình.

Sau đó mình lùi lại một bước, chủ yếu để các bạn bàn bạc tự đánh giá cái đã làm và đưa ra bước tiếp theo,
còn mình chỉ cung cấp mọi thứ để các bạn có một cái khung, một bức ảnh toàn diện.
Và nhắc nhở về những point cần bàn, cần nghĩ tới.
Lật đi lật lại các items cho đến lúc cả team cùng hiểu kỹ.
Giọng nói luôn để ở mức bình thản, không coi cái gì là dễ, cái gì là khó.
Chỉ là items. Làm được cũng ok, mà không làm được cũng ok.
Bình thản ghi cmt bên cạnh, như ghi trời đang nắng hay đang mưa, không cảm xúc.
Chỉ bày tỏ cảm xúc khi ghi nhận ai làm việc gì đúng lúc, tốt.

Cũng mất hơn năm cho cái sự học này, mỗi lần mỗi nhuần nhuyễn lên.
Các bạn trong team cũng rất supportive, họ lập tức quên đi một cái giọng dominant để chấp nhận một giọng nói hiền hoà biết điều hơn.
Sau đó mọi sự trôi chảy, sự kháng cự không còn, chỉ còn một không gian tương tác nhịp nhàng bình dị.
Không ai phải lên gân, ai cũng tập trung làm việc của mình, đúng tempo của mình.

Để đạt đến sự nhịp nhàng này, mình chỉ là một mắt xích, còn nhiều mắt xích khác, và các managers cũng là những mắt xích không thể thiếu.
Mình còn nhớ, có một moment, mình đưa ra một quyết định “từ giờ mình sẽ làm thế này thế này”.
Một quyết định nơi chữ “tôi” khá nhỏ, và chữ “team” chiếm gần hết chỗ.
Khi đã có một quyết định rõ ràng, cứ theo thôi, một khi nó còn đem lại kết quả tốt.

(còn nữa)