Hôm qua cãi nhau với chị.
Bây giờ mình nhận ra rõ rệt hơn, có nhiều cách cãi nhau,
Người ta có thể cãi nhau một cách productive khoặc không.
Cãi nhau productive gọi là tranh luận.
Tranh luận trong nhà mình vẫn hơi bị lên giọng nên nó là cái gì đó giữa giữa, giữa cãi nhau và tranh luận.
Đã thành người trưởng thành mới chuyển sang bên này sống, nên tập khí của mình vẫn là tập khí VN.
Điều này thể hiện rõ lúc tranh luận.
Chỉ cần điềm đạm thêm một chút trong giọng nói, kiên nhẫn hơn một chút trong cách nghe, là có thể dùng chữ tranh luận.
Mình còn có thêm một bức xúc khi tranh luận, đó là sợ các bạn không hiểu ý mình, nên dùng đan xen giữa tiếng Đức và tiếng Việt,
Cái sợ này khiến câu nói của mình trở nên tối nghĩa cụt ngủn hơn.
Nên vẫn cần tĩnh, tĩnh và tĩnh trong các cuộc nói chuyện mà mỗi người mỗi ngả.
Chị kết tội mẹ luôn có xu hướng manipulative, tức nói một cách nào đó để người kia phải làm theo ý mình, mặc dù trong bụng ấm ức.
Chị dùng từ mental abuse – lạm dụng tinh thần.
Chị lấy một ví dụ hơi thái quá : Tí chơi với Florenzo, chị không muốn và bảo nếu Tí tiếp tục chơi, chị sẽ tự tử. Vậy thì Tí sẽ không chơi, nhưng đó là do bị bức chứ không phải do Tí quyết định làm điều đó.
Nguyên do cuộc cãi nhau đi từ câu nói của mẹ, rằng nếu chị muốn nghỉ một năm gap (không đi học đại học ngay), thì chị cần biết bố mẹ sẽ chỉ support về mặt tài chính cho chị 5 năm sau phổ thông. Nếu chị muốn kéo dài thời gian đó, chị phải tự lo lắng tài chính cho mình.
Mình nghĩ rằng điều làm chị bức xúc và phản ứng mạnh không phải là nội dung câu nói, mà do giọng nói của mình.
Mình quả thật bực mình vì chị cứ bám vào ý nghĩ đó mà không hề có một kế hoạch tàm tạm nào cho năm gap.
Nguyên do khác cho sự bực mình của mình là chị coi chuyện đó như là chuyện tất nhiên, trong khi mình biết rất nhiều các bạn trẻ VN sang đây học, tối thì gò lưng đi làm kiếm tiền trang trải cuộc sống, sáng hôm sau trên giảng đường vừa học vừa ngáp. Họ không có ai chống lưng. Trong khi chị có điều kiện mà không biết đánh giá.
Mình có lý do để bực mình. Mình thuộc thế hệ cần sự chắc chắn tài chính và đó là ưu tiên đầu khi dự định làm một cái gì đó. Thế hệ mà nếu không chắc chắn về tài chính, họ không thể sống ngẩng đầu đường hoàng trong xã hội được. Huống chi xuất phát điểm của mình là Việt Nam, một nước rất thấp cổ bé họng trên thế giới phương tây, nơi một người Nhật bản đi xin xỏ vẫn được tôn trọng, còn người VN đi xin xỏ sẽ bị nhiều người khinh khi, dù không ra mặt.
Chị thuộc về một thế hệ khác, thế hệ không phải lo lắng tiền bạc nhiều. Xã hội sẽ không để cho ai chết đói cả. Thế hệ đó dù có lê lết ngoài đường cũng không sợ bị ai coi thường nhìn xuống cả. Đó là thế hệ sống cho cái tâm hồn, soul của họ. Chị tuy sống khá lý trí, nhưng cũng rất thiên về tâm hồn và có nhu cầu lớn về tâm hồn.
Nên chị có lý do để bực mình.
Mẹ và chị như hai thế hệ khác biệt hẳn nhau, sẽ rất khó thông cảm cho nhau một cách sâu sắc, nhưng có thể biết bên kia nghĩ gì, và chấp nhận.
Vì sự khác biệt lớn, cần tranh luận rất nhiều để hai bên hiểu những ngóc ngách trong suy nghĩ của nhau.
Mẹ nhận ra chị dù có phản kháng mạnh mẽ, nhưng đường đi nước bước của chị vẫn thận trọng và có quan tâm đến người thân.
Mẹ quan tâm tới hạnh phúc và niềm vui của chị, chị quan tâm đến hạnh phúc và niềm vui của bố mẹ.
Đấy vẫn là điều quan trọng nhất.
Nên chẳng có gì ngại ngùng, tập coi tranh luận như một cuộc chơi đi.
Mẹ không cần thắng. Mẹ chỉ cần mỗi người trong gia đình cảm thấy được sống ý nghĩa, trong khuôn khổ cho phép.