Mình đã nghe nhiều về hơi thở, biết vậy và bỏ ngoài tai.
Dù đôi khi cũng tí toáy (gọi là có, làm chút rồi để đó) thái cực quyền, yoga hoặc thiền, thì vẫn không đặt nặng vào hơi thở.
Giờ mình lơ mơ cảm thấy, hơi thở là một cơ chế tự nhiên mà ta có nương vào như một cái cổng, một kênh nối.
Giữa nhiều tầng năng lượng khác nhau.
Cơ thể ta có cơ thể vật lý, cơ thể cảm thọ, cơ thể cảm xúc, … các cơ thể đi từ vật chất đặc tới vật chất thanh hơn.
Các cơ thể đó đều là cơ thể vật chất. Trên đó nữa có lẽ là cơ thể phi vật chất.
Hơi thở giúp ta tiếp xúc được tất cả các loại cơ thể vật chất.
Hơi thở càng tỉnh thức, các tầng vật chất được bao trùm càng nhiều, càng sâu.
Hơi thở vào là tự nhiên, tự động,
Nhưng hơi thở ra ta có thể nương vào.
Luôn có một khoảng lặng cuối hơi thở. Đây là nơi chứa đựng rất nhiều điều có thể khám phá.
Có một kinh nghiệm mình đã kể đâu đó về hơi thở khi ngồi yên, đã xảy ra từ rất lâu, khi mang bầu Tí.
Một kinh nghiệm từ rất lâu rồi, chỉ xảy ra một lần duy nhất, không lặp lại.
Đôi khi mình nghĩ có lẽ thiện tri thức chỉ ân cần hé chút cho mình biết thế giới thật,
rồi tiếp tục cho mình trao đảo ngụp lặn trong thế giới ảo,
Để làm gì thì mình không biết nổi,
chỉ đoán có lẽ nó liên quan đến mission mà mình đem theo khi đến với thế giới này,
cái mission mình sẽ không thể thực hiện được nếu đã hết mê.
Cái mission mình cũng sẽ không thể thực hiện tốt nếu mê quá, lấy giặc làm mình.
Nên cứ dở dở ương ương nửa mê nửa tỉnh, và biết mình đang mê, có lẽ là trạng thái tốt nhất chăng?
Chịu.
Chỉ cần 1, 2 kinh nghiệm kiểu đó, mình tin chắc chắn ngoài cuộc sống mà ai cũng biết này, thế giới còn rộng lớn lắm.
Ngồi yên chút, thở ra biết thở ra, thở vào biết thở vào, và tự dưng hơi thở tự vận hành theo cách nó muốn, không còn theo lý trí mình nữa.
Nó sâu dần, sâu đến mức như núi đang thở vậy, chứ không phải mình nữa.
Giờ mình cũng không chắc chắn, nếu không muốn, liệu mình có dừng được hơi thở đó không nữa.
Nó như một thực thể nằm ngoài mình, nhưng rõ ràng nó thở bằng thân của mình.
Mỗi hít vào, thở ra như dài vô tận.
Rồi bỗng nhiên không còn hơi thở, chỉ một khoảng lặng mênh mông.