Post Nr 1 sau tết 2019

Bố Sơn đi nghe Tí đánh đàn.
Mình ngồi nhà vì ngại đi.
Cảm giác buồn chống chếnh sau đợt nghỉ dài đã qua.
Giờ thấy ok, tuy vậy thích ngồi yên tĩnh.

Gọi điện cho mẹ báo đã qua tới nơi an toàn, thấy giọng bà vui.
Lần này hai mẹ con vui vẻ hơn những lần trước kia.
Bà bớt day đi day lại những lỗi lầm cũ của Ông và của anh H.

Tuy vậy vẫn có một lần to tiếng, khi mình hết kiên nhẫn và thả một câu nhận xét „mẹ thích sống trong quá khứ nhỉ“. Bà nhận ra sự phán xét của mình, to tiếng trước và mình vốn vẫn đầy sân si, to tiếng theo.

Sau đó khoảng chục phút mình đã xin lỗi, và chuồn về phòng ngay khi bà lại tiếp tục dòng ca thán.
Mình xin lỗi vì chính mình mới là người vô minh. Không vô minh mình đã không mất kiên nhẫn.

Mình nóng nảy muốn Bà bước chân mạnh mẽ vào con đường tu dưỡng bản thân, chứ không phải vì mình thấy Bà xấu. Bà có lẽ vẫn chưa hiểu được sâu xa vấn đề, điều mình đã giải thích nhiều lần.
Đã là con người, khi vẫn còn vô minh, ai cũng xấu như ai. Hoàn cảnh sẽ cho phép họ bộc lộ đến đâu phần xấu đó của họ.
Vậy thì không bàn xem ai xấu ai không, không cần phân bua tại sao mình làm thế này thế nọ.

Chỉ cần ý thức được cái vô minh của mình. Ý thức được rõ ràng sẽ thông cảm với sự vô minh của người khác. Vô minh sẽ tự biến mất khi mình luôn luôn ý thức về nó.

Tu dưỡng bản thân thôi, thời gian có còn mấy đâu.
Khi mình vượt qua được một ngưỡng nào đó, mình có thể giúp người xung quanh bởi sự có mặt tỉnh thức nhiều cảm thông của mình.
Còn nếu vẫn u u mê mê, chẳng đem lại lợi lộc gì cho bản thân lẫn người xung quanh cả.

Vật chất, tiếng tăm, sỹ diện, chúng thật ra không đáng bận tâm.