Hôm nay đầu óc trong trạng thái rất lung bung.
Mình thì cứ loay hoa loay hoay tìm cách cải thiện cuộc sống của ông bà,
Suốt ngày chỉ điện thoại và chat,
rồi tính tính toán toán tài chính mình có thể gom góp cho những việc định làm.
Bà thì cứ luẩn quà luẩn quẩn trong các kiểu ý nghĩ rất thiếu xây dựng,
bức xúc lên lại đâm cái này chọc cái khác làm mọi thứ lại vón cục lại.
Để ông anh có nguy cơ lại trở về trạng thái trơ lỳ không hợp tác.
Heheh chả hiểu ai đúng ai sai ở đây,
khéo nhìn ra có mỗi mình sai, cho dù có thiện ý.
Ai dám nói có thiện ý là sẽ làm đúng,
chúng ta sai toét loè ra cả.
Thôi buông thôi, cố gắng buông thôi.
Mỗi người tự tạo cho mình một nghiệp chướng, người khác không giải nổi, dù có muốn đến mấy.
Nhìn ra người mà bà muốn hoà giải nhất trong thời điểm hiện tại là ông anh mình, chứ không phải là mình.
Muốn hoà giải nhưng lại toàn nói những lời, làm những cái ông ấy khó chịu, nên lại càng lắm chuyện.
Mình thì không trách ông ấy, trách sao được khi những sự khó chịu đó toàn ông ấy phải đi giải quyết.
Mình có bị dính cái gì đâu. Mình bị dính rất ít những vụ việc của gia đình mình, thế mới lạ.
Mình toàn biết các sự vụ khi mọi thứ đã qua, lại biết rất méo mó, chẳng biết ai kể đúng ai kể sai,
nếu mình bức xúc thì đó là do mình rất mê mờ.
Mình đoán mẹ mình đang bức xúc vì nghĩ thằng con hiểu sai về mẹ.
Ở đây có lỗi lớn của mình, nghe anh nói rồi về nói ra trong khi mẹ đang thao thao về một người mẹ tuyệt vời không hề có lỗi lầm mà toàn bị đối xử lại láo toét. Nói với niềm tin rất thơ ngây rằng với ví dụ đó,
bà có thể hiểu ra rằng cùng một sự việc, mỗi người nhìn khác nhau.
Để bà đỡ ngụp lặn trong dòng trách cứ người khác.
Nhưng bà đã phản ứng rất dữ dội, cho rằng mình bị oan.
Ừ thì có thể mình bị oan,
nhưng nếu thật sự có tình yêu, người ta sẽ hành xử khác.
Mình không nói mẹ mình không yêu các con, yêu quá nhiều là đằng khác, nhưng yêu một cách rất mê mờ.
Nói cho công bằng ra, ông anh mình cũng mê mờ,
bà càng mê mờ,
không mê mờ chúng ta đã đối xử với nhau khác hẳn,
không mê mờ chúng ta đã không để nghiệp chướng trèo lên đầu lên cổ, lèo lái mọi ý nghĩ hành động lời nói của chúng ta.
Mình thì vốn biết mình mê mờ,
biết từng ý nghĩ mê mờ của bản thân,
từng cảm xúc mê mờ của bản thân,
từng lời nói mê mờ của bản thân,
mà vẫn không tránh khỏi sống mê mờ,
Nói chi người khác, vốn hay cho rằng mình hay mình tốt.
Nhỉ, dễ vậy mà hình như rất ít người làm được,
rằng chấp nhận một sự thật rõ như mặt trời – mình là kẻ tồi, lắm tật.
Viết đến đây mà chẳng thấy có gì sáng sủa ra cả,
nó không liên quan đến bức xúc của bản thân mình để mình có thể tự giải toả,
nó liên quan đến bức xúc của những người mà mình rất quan tâm, và rất muốn giúp họ giải toả,
giúp chưa chắc đã được gì, mà khéo chỉ làm cho chúng rối rắm thêm.
Nhưng có một điều tốt, đến thời điểm này mình biết mình đã làm những gì trong khả năng để cải thiện tình hình,
Dù làm rất dở, vốn dĩ,
Nếu làm tốt mọi thứ đã khá khẩm lên, chứ không chỉ cứ lòng vòng tiến 1 bước lùi 3 bước.
Nhưng trình độ đến đâu thì chỉ biết đến đó thôi, khó mà làm tốt hơn được.
Và ready nhận nghiệp bởi đã làm sai, nghĩ sai, nói sai, lúc này lúc khác.
ÔI đời ơi là đời, chúng ta sống tạo nghiệp chồng chất,
cả nước đi tu thôi ….