1/2 não

Hihi có những moment phải làm vài việc mà chỉ dùng 1/2 não.
Thế là 1/2 não đành phải nhìn ngó lung tung trong khi body vẫn ngồi tại chỗ hahah.
Và mình không phải ngoại lệ, mọi người trong team đều vậy.

Mình nghiệm ra, mỗi khi trong tình trạng như vậy, việc nên làm nhất là : Khen.
Khen loạn lên.
Cái quái gì nhỏ như con kiến cũng khen.
Từ lúc rút ra kết luận này đã khen được 2 đồng nghiệp.
Hy vọng ngày hơi boring của các bạn vì thế sáng ra được tí.

Và trong mọi moment khó khăn, cái đem lại ngọn gió mát lành dễ nhất là khen, nhỉ.
Suy cho cùng chúng ta cần gì hơn?

Chuyển vai trò

Sự chuyển vai trò diễn ra ở nhà mình từ 1,2 năm rồi.
Bắt đầu là với chị Tủm, gần đây là với Tí.

Từ vị trí nhận và thiên về bị động, các bạn dần chuyển sang cho (giving) và ngày càng chủ động.
Bố mẹ chuyển dịch sang chiều ngược lại, từ đang gánh nhiều trách nhiệm dần chuyển sang vô trách nhiệm hahah.

Cái chuyển dịch này thực ra lại không quá khó. Chỉ cần có chút tin cậy và rõ ràng trong đầu óc là mọi sự ổn.
Nhất là khi cả hai bên đều sẵn sàng làm.

Nhưng đoạn liên quan đến tâm lý lại hơi gập ghềnh chút. Cũng cần một chút rõ ràng trong tâm trí.
Kiểu nếu trước đây người quét nhà là bố mẹ, thì các bạn không bao giờ thấy nhà bẩn.
Nên có bẩn các bạn vẫn thấy ok, đời vui mà.
Nhưng nếu người quét nhà là các bạn, thì chỉ cần bố mẹ xả rác bằng 1/2 các bạn thôi, là các bạn bức xúc,
giọng các bạn sẽ đanh thép không khác gì giọng bố mẹ mắng các bạn hồi xưa hahah.

Vậy giờ làm thao?
Các bạn có quyền, rõ rồi.
Có bức xúc khi cái phanh xe đạp vừa chữa lại bị bà mẹ làm hỏng ngay hôm sau thì cũng dễ hiểu thôi.
Thời gian của anh thợ có hạn, anh ta ngoài việc mài đũng quần ở trường, về nhà còn bao game chưa lên hạng, bao thằng bạn chưa gặp để phun nước bọt vào mặt nhau.

Bố mẹ đã nhờ anh ta thì biết điều mà chấp nhận thôi. Chấp nhận rồi thì nghe mắng cũng sẽ không quá bức xúc, nhỉ.
Chỉ góp ý để các nam thanh nữ tú văn minh hơn, cư xử tôn trọng hơn, kiên nhẫn hơn, đỡ củ chuối hơn (bố) mẹ hồi xưa heheh.
Cho chữ (bố) vào cho nó có bè có lũ, chứ cái chữ củ chuối chắc chỉ dành cho 1 người.

Thế đấy, đời vui nhỉ, chả bao giờ hết cái để làm.
Mà, mình thấy mình sẽ chẳng thay đổi được các loại tính của mình.
Thôi thì, phiên phiến nhỉ, cho mình và cho tất cả những người xung quanh.

Tí mắng mẹ

Vừa đánh được 1 bài khá khá dài, mà lỡ tay delete hết mới chán chứ heheh.

Kể chuyện hôm qua cậu con trai mắng mẹ.
Cánh cửa ra balcon từ phòng làm việc của bố mẹ bị hỏng,
Anh xuống nhà, khuôn mặt rất bức xúc, trách mẹ làm hỏng.
Ngôn ngữ nghèo nàn, lại đang một bụng tức, nên anh nhắc đi nhắc lại “Bố mẹ làm hỏng”,
không cho mẹ hỏi hay nói được một câu ngọn ngành.

Lúc sau bố về, cả nhà cùng lên xem,
Bố và Tí hợp tác nhịp nhàng, trao đổi suy nghĩ ngắn gọn, hiệu quả.
Mẹ ngồi bệt xuống sàn, quan sát hai bố con làm việc.
Thấy mình mừng vì sẽ không mất nhiều tiền để sửa.
Thấy mình vui nhìn hai bố con hợp tác làm việc rất nhịp nhàng hài hoà.
Thấy mình hậm hực vì bị thằng con mắng trước đó.
Thấy mình nghĩ “Thấy chưa, vừa khoe được thằng con yêu quý, có ngay cái bảo – đừng có tưởng bở”.

Cái hậm hực còn luẩn quẩn một lúc.
Thế mới thấy, con đường tu dưỡng nó còn tít tắp ở đâu ấy.
Bị chê một tí, phê phán một tí, trái ý một tí, là đã sồn sồn hết cả lên heheh.

Rồi còn đoạn suy diễn nữa, anh ta có vuốt tóc mẹ cũng chẳng phải yêu.
Mà có mắng mẹ cũng chẳng phải ghét.
Anh ấy là anh ấy mà thôi, một cá nhân độc lập, có đủ các gồ ghề góc cạnh trong tính cánh.

Tối bảo với anh, nếu mẹ có làm sai cái gì, Tí nói mẹ nhẹ nhàng đi chút nhé.
Anh ấy ngúc ngoắc đầu ngoác miệng “Ja”.

Anh ấy đang dần chuyển sang cương vị một người làm, người cho đi, người gánh trách nhiệm.
Khối thứ phải học, khối niềm vui và cũng khối thứ phải điều chỉnh.

Chuyện Tí

Ah lại kể chuyện anh Tí cái.
Anh Tí tính tưng tửng, ít có cái gì làm anh ngại ngùng, nên mẹ kể chuyện anh thế nào anh thấy cũng “tược”.
Chị Tủm có nhiều suy nghĩ hơn, lại thêm thông tin đi nhiều chiều, trở lại tai Tủm nó đã lệch đi vài phân, nên mẹ hạn chế hơn.
Chứ nhiều thứ chị làm hay nói cũng thú vị ngộ nghĩnh lắm.

Tí có một thứ tình cảm khá đặc biệt với người và vật xung quanh.
Mình có lẽ đã kể trong nhiều câu chuyện nhỏ.
Cậu cảm nhận rung động tình yêu đó rất tập trung và sâu.
Nhìn cách cậu ngả đầu, vuốt tóc một cậu bé, hay vuốt lông một con vật, là thấy.
Cảm nhận cho đến khi trái tim của cậu full, là cậu chuyển hướng sang cái khác,
Không níu kéo, không dài dòng. Nhanh, gọn, và có chất lượng.

Cậu cư xử với mẹ cũng vậy.
Ở nhà quen, cứ gặp nhau là cậu ôm đầu mẹ vuốt 10 giây. Không cần nói năng gì cả.

Hôm qua đang làm việc, thấy có tiếng mở cửa lục tục ở dưới, biết cậu đã về.
Dở việc nên một lúc sau mẹ mới xuống.
Vừa xuống vừa gọi ời ời “Hallo Tiiii Tì, hallo Tì ì ì”, chờ đợi được cậu ôm hôn.
Xuống đến nhà giật mình thấy có thêm 1 cậu con trai nữa đang ngồi cũng Tí.

Hơi bất ngờ, lại sợ Tí ngại, nên qua vuốt tóc Tí 2,3 cái, trao đổi ngắn gọn 3,4 câu nữa, rồi lại cúp đuôi đi lên nhà làm việc tiếp.

Sáng nay hỏi ra mới biết bạn hôm qua là một bạn trong nhóm dämlich.
Bạn ấy nhà hơi xa, nên qua nhà ngồi chờ cùng Tí đến tiết sau.

  • Tí có thấy painlich (ngượng) khi có bạn mà mẹ vuốt đầu hay hôn Tí không?”.
  • Khồng
  • Các bạn tuổi Tí mà có mẹ bên cạnh là thấy painlich đấy
  • Tí biết rồi. Tí thấy bình thường.
  • Bạn ở nhóm dämlich à? Sau dịp hè bạn có còn dämlich nữa không?
  • Không biết, lúc nào dämlich thì mới biết.

Đây cũng là một đặc điểm của Tí, và của nhiều các bạn thanh niên – họ ít bị định kiến (prejudice) hơn nhiều so với người thế hệ trước.
Sự việc đã thuộc về quá khứ không hằn lại thành một cái nhãn mác trong đầu họ.
Cũng là tính rất hay nhỉ.
Cuộc sống thay đổi liên tục, con người thay đổi liên tục, không nhất thiết phải è cổ kéo theo một container những định kiến có trong quá khứ.

Lớp 11, cậu có vẻ chăm chút bài vở hơn chút.
Sáng dậy kè kè một quyển vở nào đó, đem theo người, tranh thủ đọc trong lúc chuẩn bị đi học.
Vào toa lét cũng mang theo.
Chắc chắn thời gian ngồi trong toalet cậu cũng đã tính vào thời gian dành cho việc học của cậu heheh.

Học

Buổi trưa, nghe Tí rên rỉ chuyện đi học, bảo muốn bỏ học.
Anh ta bảo bao nhiêu thằng làm Youtube, chả có học hành gì mà toàn triệu phú.
Hai chị em cùng hùa vào khẳng định học hành chỉ vì bố mẹ yêu cầu, chứ chúng không cần.
Mình thấy nóng mông (heheh) bèn bảo Tí nghỉ học đi. Suy nghĩ cho kỹ rồi xin nghỉ học.
Làm cái bằng lớp 10, rồi muốn làm gì thì làm, mẹ sẽ ủng hộ.

Bực mình thì có đôi chút, nhưng trong tâm mình khá tĩnh.
Các bạn thực ra có quyền lựa chọn.
Và chúng đấu tranh để được tự mình lựa chọn.
Văn hoá bên này nó vậy.
Mình lớn lên ở văn hoá VN, bảo sao làm vậy.
Còn lũ tây, động tí biểu tình. Biểu tình nhiều đến phán ngán chả muốn quan tâm nữa.
Cũng chẳng thể nói họ sai. Họ thấy Covid không nguy hiểm, sao bắt họ phải hy sinh mọi thứ.
Thì biểu tình heheh.

Giống bọn trẻ con vậy,
chúng không cần học, chúng không cần kiến thức,
chúng chỉ cần tiền, rồi từ tiền chúng có thời gian làm thứ chúng thích.
Mà học là cái chúng ghét nhất.
Vậy sao đây? Bắt ư, chửi rủa ư, đánh ư, thuyết phục ư.
Thuyết phục mãi rồi, nhưng Youtube chúng thuyết phục giỏi hơn.
Chúng lộng lẫy, chúng chơi đủ thứ, bố mẹ sao bằng.
Nhất là anh cu Tí, anh ta không chấp nhận đến 40 tuổi mà vẫn phải làm việc như bố mẹ.

Thế đấy, cho anh ta tự chọn.
Bỏ học thì cứ việc. Còn muốn đi học, tự lo. Không cằn nhằn !!!