Chuyển vai trò

Sự chuyển vai trò diễn ra ở nhà mình từ 1,2 năm rồi.
Bắt đầu là với chị Tủm, gần đây là với Tí.

Từ vị trí nhận và thiên về bị động, các bạn dần chuyển sang cho (giving) và ngày càng chủ động.
Bố mẹ chuyển dịch sang chiều ngược lại, từ đang gánh nhiều trách nhiệm dần chuyển sang vô trách nhiệm hahah.

Cái chuyển dịch này thực ra lại không quá khó. Chỉ cần có chút tin cậy và rõ ràng trong đầu óc là mọi sự ổn.
Nhất là khi cả hai bên đều sẵn sàng làm.

Nhưng đoạn liên quan đến tâm lý lại hơi gập ghềnh chút. Cũng cần một chút rõ ràng trong tâm trí.
Kiểu nếu trước đây người quét nhà là bố mẹ, thì các bạn không bao giờ thấy nhà bẩn.
Nên có bẩn các bạn vẫn thấy ok, đời vui mà.
Nhưng nếu người quét nhà là các bạn, thì chỉ cần bố mẹ xả rác bằng 1/2 các bạn thôi, là các bạn bức xúc,
giọng các bạn sẽ đanh thép không khác gì giọng bố mẹ mắng các bạn hồi xưa hahah.

Vậy giờ làm thao?
Các bạn có quyền, rõ rồi.
Có bức xúc khi cái phanh xe đạp vừa chữa lại bị bà mẹ làm hỏng ngay hôm sau thì cũng dễ hiểu thôi.
Thời gian của anh thợ có hạn, anh ta ngoài việc mài đũng quần ở trường, về nhà còn bao game chưa lên hạng, bao thằng bạn chưa gặp để phun nước bọt vào mặt nhau.

Bố mẹ đã nhờ anh ta thì biết điều mà chấp nhận thôi. Chấp nhận rồi thì nghe mắng cũng sẽ không quá bức xúc, nhỉ.
Chỉ góp ý để các nam thanh nữ tú văn minh hơn, cư xử tôn trọng hơn, kiên nhẫn hơn, đỡ củ chuối hơn (bố) mẹ hồi xưa heheh.
Cho chữ (bố) vào cho nó có bè có lũ, chứ cái chữ củ chuối chắc chỉ dành cho 1 người.

Thế đấy, đời vui nhỉ, chả bao giờ hết cái để làm.
Mà, mình thấy mình sẽ chẳng thay đổi được các loại tính của mình.
Thôi thì, phiên phiến nhỉ, cho mình và cho tất cả những người xung quanh.