Eo hẹp

Đầu óc lơ mơ, khá hỗn độn, lải nhải một tý.
Rồi đi ăn, rồi sẽ có một trật tự mới trong đầu.
Rồi sau 1, 2 ngày, có thêm input mới, nó sẽ lại hỗn độn.

Thời thế. Mọi nơi đều ngại ngùng một cái gì đó lơ lửng chưa định hình.
Trên bình diện công ty, dồn dập thay đổi cơ cấu, nhân sự.
Dồn dập cải tiến, thêm cái này, bớt cái khác.
Tài chính thì càng ngày càng thắt chặt.

Ở bình diện người làm, phần lớn sợ mất việc, sợ mình bị thừa ra, sợ chuyển sang lĩnh vực mới.
Cảm giác về nhiều thứ, trong đó có tiền và sự ổn định tinh thần, ngày càng xuống dốc.

Mình đối diện hàng ngày với sự eo hẹp tài chính của công ty.
Không dám đặt máy mới, mua SW mới. Đặt thì cũng rón rén chọn cái limited rẻ hơn, không dám mua cái full.
Khi phải làm việc với cái hạn chế, bạn sẽ thấy làm gì cũng như bị bó tay bó cẳng.

Thay vì mạnh dạn tuyên bố, tôi chỉ support những khách hàng ABC, có đủ tài chính mua máy và SW mới, bạn phải loay hoay support cả các customer vẫn dùng máy và SW hiện tại nhưng lại muốn đu theo các dịch vụ đời mới trong đó chủ yếu là AI.

Tóm lại là một cảm giác thiếu tiền và những thứ liên quan.
Loay hoay, thấy đường nào cũng lờ mờ vì thiếu ánh sáng, tức tiền hehe.

Mình không hẳn là người phải ra quyết định, cũng không phải là người tuyên bố mua này mua kia.
Chỉ là người đứng sau xúi thôi. Nhưng muốn xúi thì cũng phải thử xem có cách nào mất ít tiền hơn không.

Tình hình chung. Mọi thứ vẫn cứ thay đổi hàng ngày.
Hôm lên, hôm xuống. Hiện tại vẫn nhiều xuống hơn là lên.
Thôi thì mình cố gắng hàng ngày, rồi đến đâu thì đến.

PS. Nghĩ lại, mình đã trải nghiệm sự thiếu thốn này vài lần.
Có 1 lần cảm giác quay quắt khi tính phải đi làm bao nhiêu năm mới (tự) mua một căn hộ ở SG hehe.
Có chữ tự nhé, chứ lại chìa tay bảo chồng cùng làm (dù bạn ấy sẵn sàng), thấy nó cứ làm sao ấy haha.