Ca thán

Mình đã nhận thấy bạn A. luôn nói với một giọng kiểu ‘ca thán’ trong các cuộc họp.
Đến gần đây phải làm việc nhiều với bạn ấy, nhận ra mình bị ảnh hưởng bởi giọng nói ấy.

Biết nhưng chấp nhận, tập từ từ để nó không ảnh hưởng nhiều tới mình.
Cố gắng bổ nhỏ, đề ra các mục tiêu ngắn, vừa sức cho bạn ấy.
Rồi bất cứ câu hỏi nào mình cũng chủ động tìm cách giải quyết.
Cách cư xử này hợp với người học việc, bạn ấy là senior, đáng ra không cần ai phải dắt tay.
Lĩnh vực mới thì chỉ cần có KT thật kỹ càng rành mạch là đủ, là điều mình đã rất cố gắng để làm.

Nhưng dù đã giản lược tới mức đó, cái giọng ca thán vẫn có đó.
Chỉ 1 sự cố nho nhỏ, là nó lại hiện diện, được nhắc đi nhắc lại.
Mình lại chủ động đề ra các hướng giải quyết, cái gì có thể làm thì làm, tìm workaround nếu có.
Chỗ nào phải chờ, thì giữ cho cái phần “chờ” thật là nhỏ gọn, để sau này fix nhanh nhất.

Hôm nay bạn ấy lại nhắc lại – tao cảm thấy rất frustrated khi những phần tao làm không được đưa vào product.

Thế là mình tuôn ra một tràng, cũng để phần nào bạn ấy hiểu mình mà không còn ghen tỵ nữa.
Bảo “A., mày nhìn lại trong vài tháng vừa rồi, mày đã học được rất nhiều, skill của mày, know-how của mày đều đã được nâng tầm nhiều.
Theo cách nhìn của tao, đó là điều mà mày có thể hài lòng và vui mừng.
Mày đã làm việc rất cố gắng, sử dụng thời gian làm việc có hiệu quả, để mọi thứ tương đối ổn, trước khi mày đi nghỉ, để cuộc nghỉ của mày được nhẹ nhõm.
Còn phần nào được đưa vào product, phần nào không, đó là quyết định của product manager, không liên quan nhiều tới mày.
Vậy thì việc gì phải nghĩ.
Với tao, sức khoẻ là trên hết.
Chính vì vậy từng phút làm việc, tao tập trung làm được nhiều như có thể, gọn gàng như có thể.
Để sau đó đầu óc tao thoáng đãng, không lo cái gì, không tiếc cái gì.”

Bạn ấy bảo ok, kiểu suy nghĩ của mày hợp lý, tao sẽ học của mày.
Mình bảo “tao bằng tuổi mày, cũng là phụ nữ, sức khoẻ tinh thần của mày cũng là điều quan trọng với tao.”
Rồi bàn về những bước tiếp theo, để bạn ấy từng bước, trở nên vững vàng trong lĩnh vực bạn ấy quan tâm.

Haha, mình hy vọng bạn ấy không còn sự ghen tỵ hay chán chường.
Ghen tỵ, sợ sệt, chán chường, đều chiếm của mình rất nhiều năng lượng.

Bạn ấy mạnh hơn mình về vài thứ, tiếng Đức là tiếng mẹ đẻ, có quan hệ rộng, cảm nhận về business apps của bạn ấy mạnh và vững hơn mình.
Mình nghĩ bạn ấy đang dần trở thành đồng minh, người sát cánh với mình.
Tuyệt đó chứ, nhỉ, hehe

Mặc dù, trong đầu mình cái ý nghĩ luôn có thể bỏ công việc bất cứ lúc nào vẫn có đó.
Nhưng, làm thêm ngày nào, vui thêm ngày đó, cũng tốt, nhỉ.