Xem các bài viết

Lời có cánh thứ 11

Tiếng Đức:
“Wege entstehen dadurch, dass man sie geht.”

Tiếng Việt:
“Đường hình thành khi ta đi.”

Tiếng Anh:
“Routes are created by walking.”

Lời có cánh này tôi đã nghe được đâu đó một lần.  Lần này lại thấy trong đầu thư thầy hiệu trưởng trường Tủm Tí gứi phụ huynh học sinh cuối năm để lấy ý kiến đóng góp về những thay đổi của nhà trường trong năm học vừa qua.

Lời có cánh này thực sự như một sự thức đẩy, động viên đặc biệt là với lớp trẻ hãy tự mình tìm ra lối đi mới cho bản thân mình, cho xã hội, cho tương lai.

Tất cả mọi lối đi đều đã được hình thành từ những con người trong nhiều thế hệ. Nó là những đường mòn mà ta nên biết và học hỏi. Nó chưa chắc đã hay, cũng chưa chắc đã dở, nhưng có khi chỉ thích hợp với một dai đoạn lịch sử, một hoàn cảnh nào đó. Dám nghĩ dám làm cộng với sự hiểu biết quá khứ sẽ tạo dựng được một xã hội phát triển và đi lên.

Chị Tủm đã về sau một năm đi học xa nhà. Những gì chị đã trải qua và đạt được trong năm qua thật là quí giá cho hành trang vào đời của chị không thể dùng bất cứ tiền nào mua được. Đến bây giờ bố mẹ đã thật sự vui với sự phát triển về nhân cách của chị qua một năm đi học xa.

Chị đã gặp cả trở ngại, lẫn may mắn. Chị đã phải tự mình quyết định cánh hành xử trong mọi trường hợp (mà không có sự giúp đỡ của bố mẹ), cũng như chấp nhận những gì đến với mình. Con đường chị đi qua nó không quá chông gai làm chị mệt mỏi nản chí, cũng không phải là rải thảm đỏ làm chị tự kiêu hay đánh giá thấp những cái trước đây chị có. Nó đã làm cho chị tự tin vào bản thân mình, dám nói to lên rằng chị sẽ sống một cuộc sống mà mỗi ngày sống sẽ là một ngày vui !

Chị cứ tiếp tục mạnh dạn đi con đường của mình, bố mẹ sẽ luôn ủng hộ và giúp đỡ chị nếu có thể trừ khi đến giai đoạn “ăn rồi nói chưa ăn”.

Tủm

22.07.2017

Đón Tủm ngoài sân bay, tôi đã mừng vì con gái không lơ đễnh đến mức như tôi chờ đợi. Tuy một phần tâm hồn vẫn để bên bạn bè bên Anh, nhưng Tủm cũng vui khi gặp lại gia đình. 

Chia ly luôn luôn không dễ dàng. Tủm đã gặp những tâm hồn đồng điệu nơi ấy. Đấy thực ra là sự may mắn lớn, được là mình, được yêu thương, được vui đùa, được nhớ.

Gia đình thứ hai bên Anh đã đem đến cho Tủm những ngày tháng đẹp đẽ, những ấn tượng mà Tủm sẽ mang theo mình còn lâu, rất lâu nữa.

 

 

Có lần đang nói chuyện với bố, Tủm bảo bố đưa handy để Tủm nói chuyện với mẹ. Rồi Tủm nói một câu “mẹ đã từng hỏi Tủm có ân hận không khi đi sang Anh. Tủm không ân hận mẹ ạ. Không ân hận một phút nào cả”.

Chẳng qua do mẹ từng hỏi nên Tủm nói với mẹ, đáng ra câu này Tủm phải nói với bố, vì bố mới là người lo lắng mọi chuyện để Tủm đi học bên đó và support giúp đỡ mọi thứ cho Tủm khi Tủm cần sự giúp đỡ.

Cô gái này có một trí nhớ tốt. Mọi câu hỏi của mẹ Tủm đều sẽ trả lời, và nếu cần, sẽ trả lời lại, vào đúng moment cần thiết. Cô gái ấy không quên cái gì cả. Đôi lúc hơi tư lự, không tưng tửng như thằng em, nghiền ngẫm nhiều về cuộc sống, về những gì cô mục kích, trải nghiệm. Cởi mở chia sẻ những gì cô đúc kết, bằng một ngôn ngữ sáng sủa, rõ ràng. 

—————

23.07.2017

Cả nhà đi ăn sáng. Tôi quan sát cách hai bạn nói chuyện với nhau. Không có thay đổi gì thật đặc biệt. Tí vẫn cố gắng tiến lại gần chị, Tủm vẫn sẵn sàng đẩy em ra xa khi nó cảm thấy không thoải mái.

Tôi kiềm chế để mình không chõ mũi vào chuyện giữa hai đứa. Tủm yêu cầu Tí phải cư xử như một thanh niên đã 13 tuổi, cần biết đưa ra quyết định và chịu trách nhiệm cho quyết định, hành vi của mình. Tủm kiên quyết không cư xử với Tí như một người chị bao bọc cho đứa em. Còn Tí somehow vẫn muốn quay trở lại cái thời trẻ con khi nó được gọi chị nó mà mama và được chị nó ôm ấp vỗ về như một người mẹ thật sự.

Khi bé Tủm thần tượng mẹ và muốn làm mọi thứ giống mẹ. Ở mẫu giáo và trường cấp 1 nó đã chăm Tí giống hệt mẹ chăm Tí. Chúng chơi trò gia đình, nơi Tủm là mẹ, Nachip là bố và Tí là con.

Cách bàn luận của Tí không hợp lỗ tai của Tủm lắm. Tủm không hề có ý định dạy dỗ Tí, nó sẵn sàng quay ngoắt không hợp tác nói chuyện tiếp khi Tí dùng giọng đó để nói chuyện. Về nhiều mặt Tủm là người Đức thực thụ, dù Tủm không thích thừa nhận chuyện đó.

Đấy là khi hai đứa có bất đồng, còn thì chúng vẫn có thể đi sóng đôi nói chuyện trên trời dưới đất được. Tuy tính tình rất khác nhau, nhưng cả hai đều khá lành và khá biết điều.

Tôi vui vì Tủm trở lại guồng sống cũ khá nhanh. Hôm qua chị chỉ cho mẹ những đồ lưu niệm các bạn tặng khi chia tay. Ngồi trên đùi mẹ, mân mê món đồ bạn thân tặng, lặng lẽ để nước mắt lăn trên má vài phút, rồi chị xuống nhà dọn đồ tiếp.

Felix

Ban nhạc của Felix có 4 bạn, Felix đánh trống, một bạn trai đánh gitar điện, một bạn gái đánh bas và 1 bạn trai đánh Piano. Hôm đó các bạn đánh một bản nhạc có hơi hướng jazz, vui, tiết tấu nhanh. Tôi tập trung nghe Felix đánh trống. Cậu đánh tưng tửng, phóng khoáng, giữ nhịp chắc và có cái duyên rất riêng.

Mẹ cậu người Pháp, bố cậu người Đức. Cậu nói tiếng Đức hơi có chút giọng mũi của tiếng Pháp, và cậu có vẻ thích chuyện đó.

Cậu học cùng Tí từ năm lớp 1 cho đến giờ. Từ lớp 1 đến lớp 4 tính cậu điềm đạm, dễ thương, có vẻ trò ngoan trong lớp. Tí tuy bắng nhắng nhưng được cái rất thích chơi với các bạn hiền và có tí đầu óc. Tuy vậy đôi khi anh không được những bạn đó welcome lắm. Chả hiểu sau này anh nói chuyện có thông minh lên chút nào không, chứ anh hồi xưa nói chung là ngố hơn các bạn cùng lứa. Về sau biết khi nói chuyện cần phải chày cối một chút nó mới ra vẻ, thì anh cũng chày cối, nhưng những câu phản biện của anh thường rơi không đúng chỗ, và nó cứ thiếu logic thế nào đó.

Ở nhà thì bố mẹ gán cho anh cái mác sống trọn vẹn ở thời hiện tại, không suy tư nghĩ ngợi về quá khứ hay tương lai, nên anh cãi đến nửa câu là quên béng mất đang cãi về cái gì, nói xong câu không ai, kể cả anh, hiểu nổi anh đang muốn chứng tỏ điều gì.

Lên cấp 2 nghe chừng Felix bắt đầu nghịch ngợm nhiều, và độc làm chuyện vớ vẩn (Schmann). Đến Tí mà đã nhận xét là „vớ vẩn“, thì đúng là vớ vẩn thật.

Hình như do đi đánh bóng bàn đều đặn với các anh lớn tuổi (các anh hơn Tí 4-5 tuổi) và có một mối quan tâm „quan trọng“ hơn, nên chơi thì vẫn chơi hết mình, nhưng đúng là Tí không bị sa đà vào những trò nghịch vớ vẩn như các bạn cùng lứa.

Tuy nghe Tí kể nhiều về cậu bạn, nhưng chúng tôi làm quen thật sự với Felix khi cậu học lớp 4. Hồi đó cả nhà tôi rủ Felix đi cùng với một hội gia đình các bạn Đức, đi trèo núi và ngủ lại một đêm trong nhà nghỉ trên đỉnh núi.

Trong ô tô trên đường đi Felix nhại tiếng Việt của Tủm và Tí. Mà cậu phát âm khá chuẩn, có thể ngay lập tức bắt chước mặc dù không hiểu gì. Tủm có vẻ có cảm tình với cậu bé. Sau này mỗi khi gặp nhau trong trường cậu lại dài giọng gọi Tủm theo cách gọi của Tí.

Đôi mắt xanh với hàng mi dài như mi con gái, lúc nào cũng nheo nheo như sắp cười, cậu bé trông rất Pháp. Về sau chắc cậu được nhiều bạn mến.

Lần Tí SN 10 tuổi, cậu qua chơi và bị cuốn hút vào ngay bộ trống bố mới tậu cho Tí. Mẹ cậu bảo, vì nhìn thấy cậu ấy đánh trống say sưa quá, mà hai vợ chồng đã quyết định cho cậu ngay sau đó đi học trống.

Bộ trống trông rất hợp với cậu. Cái dáng ngồi phớt phớt thanh tú, tóc hất bồng ra đằng sau, tay cầm dùi trống hững hờ giữ nhịp, thỉnh thoảng lại ngoáy tít mù đánh loẻng xoẻng một vòng, thật là rất có khí thế.

Hòa nhạc cuối năm học

19.07.2017
Tí đánh bài đàn 4 tay cùng cậu bé kém Tí 1 tuổi. Cậu ấy hóa ra là con của bác sỹ làm niềng răng cho Tủm và Tí. Một trong những mối bận tâm của bọn trẻ con là ông ấy chắc kiếm được nhiều tiền lắm. Vì chỉ một hôm đi sửa răng mà vài hôm sau một cái hóa đơn hơn nghìn Euro đã vẫy dặt dẹo trên tay bố. May là bố „chỉ“ phải trả hai chục phần trăm trong đó, tuy vậy cậu Tí vẫn cho đó là số tiền quá lớn cho 10 phút kiểm tra. Cậu không tính đến các khoản chi phí khác mà cậu không biết. Cậu ồm ồm bình luận, người gập lên gập xuống bức xúc vì cái khoản tiền mà cậu cho rằng không thể chấp nhận được đó.

Mong cậu vẫn giữ được cái nhìn phê phán như thế với mọi đồng tiền về sau này sẽ vào tay cậu, bằng cách này hay cách khác. Và có đủ nghị lực mà từ chối những đồng tiền cậu nghĩ không phù hợp với công sức cậu bỏ ra.

Khó lắm cậu Tí ạ, nhất là với tuổi trẻ. Với người trên 50 tuổi thì lại khác, lúc đó phần lớn người ta có một con mắt nhìn đời khác.

Quay lại chuyện đánh đàn. Nghe anh Tí kể về cậu bé đó, cứ tưởng cậu bé phải cao xấp xỉ anh. Hóa ra cậu ấy rất nhỏ, nếu gặp ngoài đường chỉ nghĩ là 10 tuổi gì đó. Cả dáng dấp trông cũng hơi láu táu, không chững chạc như tuổi 12.

Tí ngồi cạnh cậu ấy trông như người khổng lồ. Đầu húi gọn, cong người cúi xuống chăm chú gõ đàn, trông anh khá giống anh Qui cùng đánh bóng bàn, heheh. Anh đánh khá ruhig (tĩnh), đều đặn và có chừng mực. Hai bạn đánh nghe hay hơn anh đánh một mình ở nhà, nhưng không thể gọi là rất hay. Về sau cô giáo có nói cậu bé kia đánh hơn láu táu, và Tí phải chạy theo để 2 bạn không ông đánh gà bà đánh vịt.

Cô giáo rõ ràng rất quý anh. Bố mẹ đồ rằng đó là do cái duyên nào đó của anh, chứ nói riêng về trình độ, cô có rất nhiều bạn đánh giỏi. Cô thường để anh chơi ở nhà cô cho đến lúc không thể chơi nữa thì thôi, hoặc vì đến giờ học trò tới, hoặc vì anh phải đi.

Mẹ thì mẹ mừng vì anh đánh đàn một cách tự nguyện, không quá nhiệt tình nhưng cũng không khó khăn phải bị thúc dục như trước đây. Với những bài khó anh chịu khó tập và đạt được mức độ mà cô yêu cầu. Có rất nhiều thứ góp phần vào sự phát triển hài hòa của một nhân cách, âm nhạc, hát hay nhảy,… đều đóng vai trò không nhỏ, tôi nghĩ vậy.

Buổi hòa nhạc có vài bạn đánh rất hay, nhất là học trò của cô Thodorova. Nhiều các bạn mới tập đánh, nhịp không vững. Các bạn qua những lần biểu diễn này sẽ quen dần với việc đánh đàn trước nhiều người. Vài bài đàn tập thể. Ban nhạc của Felix gồm có 4 bạn đánh 2 bài. Ban nhạc hổ lốn của trường đánh 2 bài. Những bài đánh trong ban nhạc lớn, nơi các em nhỏ chơi đàn cùng những người lớn, thậm chí người già, luôn làm tôi rất xúc động. Chị Tủm đã có lần tham gia thổi sao ngang trong ban nhạc này.

Cô giáo của Tí ngồi yên trong cánh gà chăm chú xem từng tiết mục. Không biết cô nghĩ gì? Cái dáng ngồi yên lặng của cô làm tôi hơi cảm động. Có những người thày cứ miệt mài, ngày này qua ngày khác, nghe ngóng chọn từng bước nho nhỏ hợp với từng đứa trẻ, dẫn dắt đám trẻ con đến với một thế giới đẹp đẽ của âm thanh, của nhịp điệu.

20.10.2011

Hôm nay nằm tập Yoga, trong lúc bà hướng dẫn nói thả lỏng chân, thả lỏng tay,… dòng suy nghĩ của tôi lòng vòng về Tí. Nó giận mẹ buổi sáng, vì mẹ định giặt cái áo len đã ươm mùi của nó. Sau đó mặt Tí xị ra, mắt nhìn gườm gườm, cứ „hự…hự…“ trong cổ. Lúc đi học cu cậu vẫn còn ra mặt giận, dù chắc là không còn giận nữa.

Tôi nghĩ về lũ trẻ con, chúng nó giận vui rõ ràng. Và cái giận của nó không thể lấy đùa cợt mà xí xóa được. Đó là điều người lớn ở Việt Nam hay làm. Tôi không thích cách làm đó. Tôi rất chú ý các cảm xúc cuả mình, nhất là các cảm xúc negative. Nên tôi cũng chú ý đến cảm xúc của những người quanh tôi, nhất là trẻ con. Cho dù lý do có vô lý đến mấy đi chăng nữa, cảm xúc vẫn là cảm xúc, nỗi buồn của đứa trẻ không được bố mẹ thông cảm lớn tương đương nỗi buồn của người lớn bị thất tình. Nỗi thất vọng của đứa trẻ mất đồ chơi cũng lớn tương đương nỗi buồn của người lớn bị mất công việc yêu thích.

Tôi nhớ hồi bé bố mẹ tôi có đùa tôi là đứa bé bị bỏ rơi ở bãi rác, được bố mẹ nhặt về nuôi. Chỉ có anh Hùng tôi là con thật, còn tôi không phải là con.

Sự giận dữ phản kháng của tôi lại làm cho bố mẹ tôi thích trêu hơn. Nỗi giận của tôi cứ lớn dần, lớn dần đến lúc tôi hét lên để át tiếng cười của cả nhà, rằng „thà chết còn hơn là ở cái nhà này“. Tôi đã bị bố tôi đánh cho một trận thừa sống thiếu chết. Người vừa cười trước đó 5 phút đã có thể tức giận xé quần áo đánh một đứa trẻ con. Có lẽ cái phản kháng không có điểm dừng của tôi đã đẩy bố tôi đến cơn tức giận đó.

Tôi có một trí nhớ rất tồi tàn, tôi chỉ nhớ được vài chi tiết trong tuổi thơ của mình, và đây là 1 trong 2 trận đòn mà tôi nhớ nhất.

Tôi không phán xét bố tôi. Ông rất nóng tính và dễ mất bình tĩnh. Ông không hoàn hảo, nhưng ông như mọi ông bố khác. Có điều tôi có lý do để suy ngẫm về cái gọi là tình cảm mà con người trao cho nhau. Về tính dễ thay đổi của thứ tình cảm đó.

Tôi chưa bao giờ đặt câu hỏi về tình phụ tử của bố tôi hay tình mẫu tử của mẹ tôi.Tôi cảm nhận được tình cảm đó và luôn hàm ơn trời đất vì bố mẹ tôi còn sống đến bây giờ. Để tôi lớn lên đầy đặn, không một chút cảm giác mình bị thiếu thốn.

Nhưng còn một thứ tình khác, xuất phát từ cái ego của mỗi người, mà người ta khoác cho cái tên đó và dựa vào đó mà cho phép họ làm nhiều thứ.

Tôi cũng hay nhận ra ở mình thứ tình đó. Thứ tình bắt con cái làm theo ý mình, thứ tình làm mình nổi giận nếu con cái không làm đúng ý mình. Đó không thể gọi là tình yêu.

Công việc viết đôi khi giúp tôi nhiều, nhất là khi viết về những điều xa xưa đã làm tôi uất ức. Sự uất ức đó đã không được ai xoa dịu. Tôi không nhớ được có lúc nào đó thủa ấu thơ tôi được khóc trong vòng tay của một ai đó.