Bà & khoai tím

Bà bảo, bà thức dậy và ngạc nhiên tại sao mình còn sống.
Vì bà tưởng mình đã chết rồi.
Rồi bà đi tìm một quyển sổ lý lịch gì đó và không tìm ra.

Là một điều rất tốt, khi người ta coi chuyện chết như chuyện đi qua một cánh cổng nào đó.
Với nhiều người có khả năng đi vào đi ra cánh cổng đó, họ coi như thời điểm giải thoát (relief).
Kiểu như đi vào một trại cải tạo lao động, khi được đi ra người ta thấy được giải thoát.

Cơ thể như một đống vật chất nặng, giam hãm linh hồn vốn thanh và nhẹ.
Khi đi ra khỏi cơ thể, cảm giác được giải thoát có thể hiểu được, nhỉ.

Càng già, cơ thể con người càng thu nhỏ lại, thanh hơn, nhẹ hơn.
Sẽ tới thời điểm 2 thế giới hoà lẫn. Họ sống trong cả 2 thế giới.
Có những người già nói chuyện với người đã mất, vì họ cảm nhận được nhiều thứ trong thế giới bên kia. Họ không hề bị lẫn.

Phần lớn con người chỉ cảm nhận được thế giới vật chất. Không có khả năng ra khỏi cơ thể rồi quay lại, đã đi ra là đi luôn, khỏi quay lại.
Nên các hệ thống tôn giáo vẽ vời ra đủ thứ, đúng sai thật chẳng ai biết.

Bà kể bà đã ăn khoai tím được 8 hôm, cái chân đau đỡ hẳn.
Haha, cụ tin nên cụ thấy đỡ. Tốt mà, chúng ta cũng vậy thôi, tin thì cơ thể tự điều chỉnh, sẽ đỡ.
Lúc mới nghe bà nói, mình bảo bà tình cờ nhìn thấy bài đó, chứ còn ti tỉ các bài khác nói đủ các thứ khác cũng tốt. Nhưng nhận ra bà vẫn trung thành với khoai tím, nên thôi.

Thành, con của cháu gái của bà (ông nội của Thành là anh ruột của bà), cứ đầu tuần lại đem khoai đến cho bà. Khoai tím cơ, phải đặt trước mới có hehe. Cụ vui lắm.

Chuyển chỗ làm

Số người được chỗ tốt, gần cửa sổ, kín đáo, không nhiều, dưới 40%.
Những người vào chỗ xấu rất bất mãn.
Và có những luồng năng lượng ghen tức bực bội chĩa khắp nơi.

Mình được chỗ tốt.
Và phát hiện ra, có những người đang khổ rất khổ vì bức xúc.
Bức xúc vì chỗ xấu là 1 phần.
Bức xúc vì cảm thấy mình không được đánh giá, tôn trọng là một phần khác.

Mình không đủ sức hy sinh để bảo “thôi tôi đổi chỗ cho bạn”.
Mình biết mình quá rõ, lúc hứng lên mình dễ làm vậy.
Nhưng khi đối mặt với thiếu ánh sáng, ầm, bí bức, chắc mình lại không thoải mái.

Mình đã từng rơi vào tình cảnh đó 1 thời gian dài.
Ấm ức vì cảm thấy bị chèn ép, không được công nhận.
Nên mình hiểu và có sự đồng cảm sâu sắc.

Từ một người có chỗ đứng ở cuối trong team, tới thời điểm này, mình thấy mình quá cố gắng.
Mất quá nhiều năng lượng cho cái sự cố gắng này.
Phục tất cả các chị em đi nước ngoài khi cái đầu đã không còn trẻ để học tốt 1 ngôn ngữ mới.
Nhất lại vào môi trường của đàn ông, cạnh tranh rất không cân xứng.

Phục khủng khiếp luôn. Rất rất phục.
Các bạn được quyền đặt tay lên vai xoa xoa an ủi mình vài cái.

Ở thời điểm này, ai mà không tôn trọng mình.
Mình không một phút do dự, gạt họ ngay ra khỏi đầu.

Về già

Bụng đau nhâm nhẩm từ sáng.
Nghĩ mình bị stress lâu ngày nên sẽ thể hiện ra một bệnh gì đó, dạ dày? U ?

Bà gọi điện. Bà gọi nhầm, chắc định gọi cho cậu cháu.
Cháu trai con chị Thoa về làm việc ở VT. Bà mừng lắm khi có cậu cháu ở gần bên.
Cụ nhờ bạn ấy mua khoai tím.
Bạn ấy khá bận, phải đi lại SG thăm gia đình, mẹ. Hôm nay quay lại VT đã cất công đem khoai đến cho bà, lúc bà đang ngủ trưa.

Không hiểu cụ nghe ở đâu khoai tím tốt lắm, thế là trên đời này không còn cái gì quan trọng bằng khoai tím.
Cụ gọi điện liên tục, cộng thêm gọi nhầm nữa thì chắc là vài người phải nghe điện thoại của cụ hehe.

Bảo vậy là mai mẹ ăn khoai tím à?
“Ừ, mai ăn. Mấy hôm nay ăn linh tinh” – giọng bà có vẻ khó chịu.
“Ăn linh tinh là ăn gì ạ?”
“Thì ăn khoai thường, khoai vàng”.
Mình bỗng nổi đoá
“Vậy là tốt quá rồi. Đâu phải linh tinh. Họ phải đi chợ, mua về luộc riêng cho bà, cũng là bao nhiêu công sức chứ đâu phải linh tinh”.
Mấy hôm nhắc đi nhắc lại với mẹ “có thể khoai vàng không tốt bằng, nhưng nó cũng tốt. Có nó là tốt rồi” – có vẻ không vào tai bà.

Mình hay nổi đoá với mẹ mình vì mấy phát ngôn kiểu này, cộng thêm cái giọng coi thường.
Theo ngôn ngữ của mình – nó rất “tiểu tư sản”.
Không hiểu sao mình cứ tin chắc, không biết đánh giá cái gì, nó sẽ ra khỏi cuộc sống của mình.
Mà cuộc sống của bà phụ thuộc nhiều vào sự cưu mang tử tế của xã hội.
Không ai có nghĩa vụ phải tử tế với bà.
Nhưng nếu cảm nhận được lòng biết ơn, họ sẽ tự động tử tế.

Đọc mấy bài về đoạn về già phải sống thế nào.
Mình nghĩ có vài điểm ít người nhắc đến.

  • Nhận ra cuộc sống này vốn là khổ. Phần lớn người ta khổ vì tưởng mình khổ hơn người khác. Nhận ra rồi, tự dưng có lòng thương.
  • Nuôi dưỡng lòng biết ơn.

Comfort zone

Không biết không phải làm việc nữa thì tình thế có gì khác nhiều không?
Chứ vẫn còn đi làm, trong lĩnh vực IT, trong thời buổi này chắc ai cũng trải qua tình huống tương tự.

Tức là sáng dậy đọc vài cái Email đôi khi tá hoả, vì lại phải tham gia thêm vào 1,2 topics nữa.

Sáng nay cũng vậy, phải tham gia sâu hơn vào 1 project, trong khi mình muốn dành thời gian để tạm ổn một trong vài projects khác.

Cảm giác đầu tiên là lại bối rối, cái đầu tung xoè muốn chửi um lên.
Nhưng có chút kinh nghiệm rồi, để nó đấy, không nghĩ thêm, không làm gì.
Bắt tay làm tiếp công việc mà mình đã lên kế hoạch.
Sau 1,2 tiếng quay lại cái project mới, đọc qua một tý. Rồi lại để đó.

Làm 3, 4 lần như vậy, dần dần nó quen, không bị bội thực hahah.
Sẽ nói nhưng sẽ không chửi um lên.

Kiểu Forrest Gump, mới bước lên bus – cậu bảo : cháu không được lên xe người lạ.
Cháu tên là Forrest Gump, còn cô tên là …
Tốt, chúng ta giờ không còn là người lạ nữa….

Kể tếu tếu vậy, chứ cái skill đó đang cứu mình khỏi bị chìm nghỉm hehe.

Có 1 cái nữa mình mới phát hiện ra.
“Phát hiện” càng nhỏ, càng tầm thường, càng dễ thực hiện, càng là phát hiện lớn.

Không quan trọng bạn làm gì.
Bất cứ thứ gì hiện ra trong cuộc sống của bạn đều bình đẳng.
Không tốt không xấu, không cao không thấp.
Khác chăng ở chỗ – bạn làm nó, sống cùng nó với tâm thế gì?

Không cần phải có ngay một tâm thế “ổn”.
Chỉ cần cái tâm thế bạn ra khỏi việc đó, ổn hơn tâm thế lúc bạn bắt đầu, là ổn.
Một việc không cần to.
Hãy xé bé ra. Và làm cho trọn vẹn. Cho gọn gàng,
Thì khá chắc chắn là tâm thế khi làm xong có màu sắc của sự hài lòng.

P.S. bây giờ trả lời được câu hỏi mình đặt lúc đầu bài.
Dù có đi làm hay không, không có gì khác.
Có điều, khi đi làm, bạn bị lùa vào một tình trạng khẩn cấp, bị đẩy khỏi comfort zone, buộc phải thay đổi, buộc phải động não, vậy thôi.
Còn nếu ở nhà, mà bạn vẫn chủ động active, thì quá chuẩn rồi.

Eo hẹp

Đầu óc lơ mơ, khá hỗn độn, lải nhải một tý.
Rồi đi ăn, rồi sẽ có một trật tự mới trong đầu.
Rồi sau 1, 2 ngày, có thêm input mới, nó sẽ lại hỗn độn.

Thời thế. Mọi nơi đều ngại ngùng một cái gì đó lơ lửng chưa định hình.
Trên bình diện công ty, dồn dập thay đổi cơ cấu, nhân sự.
Dồn dập cải tiến, thêm cái này, bớt cái khác.
Tài chính thì càng ngày càng thắt chặt.

Ở bình diện người làm, phần lớn sợ mất việc, sợ mình bị thừa ra, sợ chuyển sang lĩnh vực mới.
Cảm giác về nhiều thứ, trong đó có tiền và sự ổn định tinh thần, ngày càng xuống dốc.

Mình đối diện hàng ngày với sự eo hẹp tài chính của công ty.
Không dám đặt máy mới, mua SW mới. Đặt thì cũng rón rén chọn cái limited rẻ hơn, không dám mua cái full.
Khi phải làm việc với cái hạn chế, bạn sẽ thấy làm gì cũng như bị bó tay bó cẳng.

Thay vì mạnh dạn tuyên bố, tôi chỉ support những khách hàng ABC, có đủ tài chính mua máy và SW mới, bạn phải loay hoay support cả các customer vẫn dùng máy và SW hiện tại nhưng lại muốn đu theo các dịch vụ đời mới trong đó chủ yếu là AI.

Tóm lại là một cảm giác thiếu tiền và những thứ liên quan.
Loay hoay, thấy đường nào cũng lờ mờ vì thiếu ánh sáng, tức tiền hehe.

Mình không hẳn là người phải ra quyết định, cũng không phải là người tuyên bố mua này mua kia.
Chỉ là người đứng sau xúi thôi. Nhưng muốn xúi thì cũng phải thử xem có cách nào mất ít tiền hơn không.

Tình hình chung. Mọi thứ vẫn cứ thay đổi hàng ngày.
Hôm lên, hôm xuống. Hiện tại vẫn nhiều xuống hơn là lên.
Thôi thì mình cố gắng hàng ngày, rồi đến đâu thì đến.

PS. Nghĩ lại, mình đã trải nghiệm sự thiếu thốn này vài lần.
Có 1 lần cảm giác quay quắt khi tính phải đi làm bao nhiêu năm mới (tự) mua một căn hộ ở SG hehe.
Có chữ tự nhé, chứ lại chìa tay bảo chồng cùng làm (dù bạn ấy sẵn sàng), thấy nó cứ làm sao ấy haha.