Bận rộn

Cái răng hàm trong cùng của tôi, từ hồi về VN sang đến giờ, giở chứng.
Không động đến nó và đánh răng liên tục ngay sau khi ăn, thì không sao.
Chỉ cần quên, hoặc chủ quan không đánh răng ngay, là lại thấy nó không yên.
Nó không đau, nhưng kiểu đánh động „có nhanh chân nhanh tay lên không thì bảo nào …“.

Người ta bảo, đến 50 tuổi hormon thay đổi nên sẽ có rất nhiều vấn đề về sức khỏe.
Đúng quá, tôi đúng 50 tuổi.
Người ta bảo, trong mồm có rất nhiều vi trùng. Quá đúng, cái người ta này thật quá giỏi.
Nếu hệ thống miễn dịch khỏe mạnh thì đám vi trùng đó bị đánh bay trong cái phẩy tay.
Hệ thống miễn dịch của tôi nghe chừng hơi rệu rã, đánh đấm một tí đã mệt, nên cái đám đó nó hoành hành.

Người ta còn nói, nếu chú ý để môi trường pH trong miệng luôn kiềm (ba sơ), vi trùng sẽ không thể sinh sôi nảy nở được.
Cái này tôi thấy cũng đúng qua kinh nghiệm bản thân.
Đôi lúc chỉ cần súc miệng bằng Natron (bột kiềm), là răng miệng thấy thoải mái không kêu ca gì.

Thức ăn, nhất là đường và tinh bột vào miệng sẽ chuyển hóa thành thành axit ( tinh bột thì thành đường trước đó).
Chính môi trường axit này tạo điều kiện cho vi trùng các bè lũ hội hè đình đám.

Heheh, ba hoa tí sau khi đánh răng.
Liên tưởng rộng ra một chút, cái đầu óc mình cũng nên được chăm sóc tí,
tức để ý môi trường mà nó đang bị lôi cuốn vào, xem môi trường đó tạo điều kiện cho loại ý nghĩ gì phát triển.

Còn giờ thì đi ăn, sau đó lại đánh răng, rồi lại nghe ngóng xem anh chàng ở tít cái góc trong cùng ấy có ca cẩm gì không.
Đời cũng khá bận rộn đấy chứ…

Phục

Bố dần dần quay qua phục thằng con.
Mấy tuần cuối nhà tắm tầng thượng cứ có mùi là lạ không dễ chịu.
Bố mẹ lau tới lau lui, đổ hết thứ này đến thứ khác vào toalet. Vô ích.

Hôm qua anh làm cùng bố, anh phát hiện ra mùi đó tỏa ra từ chỗ tắm chứ không phải từ toalet.
Chả là anh có cái mũi thính hơn bố.
Vì ít khi sinh hoạt trên đó, nên nước ít khi được xả ở chỗ tắm. Chỗ đó bị mắc một lúc nào đó và bị mốc. Xả nước xả thuốc một lúc là thông, hết mùi

Thế là cả bố lẫn mẹ đều phục anh lắm.

Tuổi trẻ là cái gì đó tự thân nó đẹp, nhưng nó lại không biết nó đẹp.
Nhìn lại những ảnh hồi còn trẻ, thấy mình đẹp.
Hồi còn trẻ không thấy vậy.

Có lẽ làm người cũng là một cái gì đó tự thân nó đẹp, nhưng nó lại không biết nó đẹp.
Chỉ đến khi rời khỏi thế gian, mới biết làm người là một điều đẹp đẽ.

Sáng Chủ Nhật

Cả hôm qua ầm ì mưa gió. Định giâm mấy củ hoa mà ngại ra vườn. Trông trời hôm nay có vẻ hửng hơn.

Sáng dậy làm cốc nước ấm, cho nửa thìa dầu dừa vào, ngồi nhâm nhi vừa nghe nhạc vừa viết.

Mình thuộc dạng thích thử, người ta bảo cái gì tốt cái gì hay cũng thử phát. Thấy không hợp thì thôi, lần sau ai bảo gì liên quan cũng bỏ ngoài tai.

Dầu dừa mình thấy mọi người ca ngợi ghê lắm. Cũng dùng tương đối đều đặn mấy năm gần đây để thay bơ ăn cùng bánh mì. Mình thích nên ăn thấy ngon, bọn trẻ con thì không, chúng quen với bơ hơn.

Gần đây thì dùng để nấu nướng, sau khi đã thuyết phục được cậu con trai đồng ý.

Có một đặc tính của dầu dừa mà rất nhiều người khẳng định, là bôi vào chân tay sẽ tránh được côn trùng, bọ. Để lúc nào đi đến vùng có nhiều muỗi mình sẽ thử.

Cơ thể mình thực ra cần rất nhiều chất béo, nhất là trẻ con. Khi chúng đủ rồi chúng sẽ bớt ăn các đồ rán làm sẵn. Cũng là mỡ nhưng là mỡ công nghiệp, sẽ tích lại trong cơ thể, không thải ra ngoài được.

Đến tuổi xế chiều, não mình cũng cần nhiều chất béo tốt lành. Nghe người ta bảo nếu hàng ngày ăn 2,3 thìa dầu sẽ tránh được bệnh mất trí nhớ.

Về VN hôm nào cũng uống 1,2 quả dừa, bắt chước cậu con trai.

Vi vu …

Sáng ra phải đưa Tí đi chơi Tischtennis từ lúc 6 giờ hơn, mất luôn giấc ngủ.

Mẹ quyết định lập Blog, bố cũng sẽ cố gắng viết cùng,

Chị Tủm mà viết vào nữa chắc sẽ vui.

Sáng ra đã thấy người vi vu … lại cần ly cafe đây