Nói chuyện

Buồn cười, sau gần 3 năm nói chuyện gần như hàng ngày với mẹ, giờ đây cảm thấy như mẹ mình đang sống trong một thế giới khác.
Cuộc nói chuyện chỉ vẻn vẹn có chục phút vào tối thứ 7 hoặc CN (giờ VN), trước khi bà đi ngủ.
Lúc nói chuyện thấy bà có vẻ như gọi chỉ để con yên tâm, chứ không kiểu mong ngóng chờ đợi.

Tuổi mình, các bạn thả con bước vào đời, mình thì như thả mẹ bước vào đời hehe.
Sống ở chùa gần tuần nên mình biết tương đối lúc nào mọi người làm gì.
Thật sự là có rất ít thời điểm mọi người ngồi trong phòng cùng với máy điện thoại.
Mọi người luôn tay luôn chân, người khoẻ làm vườn, nấu nướng, bà quét dọn điện chính.
Giờ công phu thì ngày nào cũng giống ngày nào, 3 thời.
Buổi tối có thêm người dân xung quanh đến cùng đọc kinh niệm Phật.

Bà không có nhu cầu nói chuyện với mình, không nhớ con gái, là dấu hiệu tốt.
Khoảng đầu óc trước đây chứa những suy tư về bà, giờ sớt sang công việc và gia đình riêng.
Thấy rất thú vị là anh cu Tí vẫn đang ở cùng nhà.
Anh ta làm gì, nói gì cũng thấy thú vị haha, dù khéo cả ngày chỉ nhìn thấy anh ta 1,2 lần. Mỗi lần khéo chỉ vài phút.
Đơn giản anh ta là thứ năng lượng tươi tắn, giống như đợt gió mát thoảng qua vậy.

Hôm qua anh ấy nói chuyện gì đó với bố.
Mẹ xán đến bên cạnh, khen. Giờ quên béng mất là khen gì rồi hehe.
Mà lúc khen hình như cũng không biết câu chuyện đang về cái gì hihi.
Anh ta cười cười, tiếp tục câu chuyện với bố, như mẹ chưa hề chen ngang.
Mẹ ngó vào mặt anh “ơ Tí iiiiiiiii, mẹ khen Tí chưa đủ hay sao?”.
Bố cười khinh khích.

Giờ bố được hưởng các cảm giác được yêu mến, dù chẳng cố tình làm cái gì để có được tình yêu đó.

Cái bụng

Hôm qua cứ nghĩ lơ vơ, sao có một hội người cứ hò nhau châu đầu vào chửi bới một ai đó trên mạng.
Nếu mình là người bị chửi, và nếu mạng là cần kiếm cơm của mình, liệu mình sẽ xử lý thế nào.

Hôm nay đọc được bài này. Bỗng trong đầu hiện rõ mồn một bức tượng đồng của 1 người không có cái bụng.
Nơi cái bụng hay ngự trị, thì giờ là khoảng rỗng.
Không có gì cả, đơn giản là không.
Mọi thứ vi vu chảy qua, không để lại dấu vết.
================================
Osho
“Người trí huệ ẩn mình trong đạo,
Chẳng cái gì có thể chạm tới người đó.”
Chỉ bản ngã mới có thể bị đụng chạm.
Và bản ngã rất hay bị đụng chạm.
Nó giống như một vết thương, bao giờ cũng mở, chưa lành. Bạn chạm vào nó và cái đau phát sinh. Chỉ một lời, một cử chỉ nhỏ là đủ để làm đau bạn.
Người khác có thể thậm chí còn chưa nhận biết về điều họ đã làm với bạn nhưng bạn đã bị đụng chạm rồi. Và bạn bao giờ cũng nghĩ người khác có trách nhiệm về việc làm tổn thương bạn.
Không, bạn là người đang mang vết thương của mình.
Với bản ngã thì toàn thể con người bạn là vết thương.
Và bạn mang nó hoài.
Chẳng ai quan tâm tới việc làm tổn thương bạn cả. Không ai cố ý chờ cơ hội làm tổn thương bạn, mọi người đều bận rộn với việc giữ an toàn cho vết thương riêng của mình.
Nhưng ai cũng luôn trong tình trạng cảm thấy đau và cho rằng họ đau vì người khác đã làm điều tệ hại.
Điều này xảy ra bởi vì bạn sẵn sàng bị tổn thương thế, bạn chỉ đợi một dấu hiệu nhỏ để cảm thấy bị xúc phạm, bị xem thường, bạn đợi bên miệng núi lửa.
Bạn không thể chạm vào con người của đạo, người hiền nhân và trí huệ, tại vì chẳng có ai ở đó để bị đụng chạm cả. Không có vết thương. Người đó mạnh khỏe, lành mạnh, toàn thể và linh thiêng.
Nhận biết về vết thương của mình đi. Đừng giúp nó lớn lên, để cho nó được chữa lành, và nó chỉ được chữa lành khi bạn đi về gốc rễ.
Càng ít sống trong tâm trí thì vết thương sẽ càng mau lành. Nếu bạn không còn tâm trí thì sẽ không còn vết thương nào cả.

Tự khen

Tự khen tí.

Nhìn quanh thấy dân tình đi về hết rồi, còn nhõn mình ngồi làm việc tiếp haha.
Bỗng dưng thấy mình ít còn bị driven bởi các đánh giá bên ngoài.
Mà tập trung vào làm theo các hệ giá trị mà mình cho là đúng.

Làm việc thì cứ đủ giờ, đủ tốt mà làm.
Làm ra đến đâu, nhận tiền đến đó.
Không mong cầu nhận thêm, hoặc nhận thứ mà mình không bỏ công sức thời gian ra.
Nhận đến đâu, trả lại bằng tiền hoặc sức đến đó, không mong tự dưng nhận …

Nó có cái sướng riêng. Thấy mình đàng hoàng hahah.

Nhớ hôm nói chuyện với Sư Thày ở chùa Long Khánh.
Nhân nói về chuyện tiền bạc, bảo Thày con không giàu, cũng không nghèo.
Con thấy mình đủ, tự lo được cho mình, không xin xỏ của ai.
Không bòn giật của ai, không lừa lọc ai.
Thuế má đóng đủ, không xin xỏ giảm này giảm kia.
Thấy mình đàng hoàng.

Hahah, thấy mình đàng hoàng, chính thế.

Thế hệ trẻ có nên thấy cái sự đàng hoàng là một cái sự sướng không nhỉ?
Cả 1 đất nước toàn những con người đàng hoàng, đi đứng thẳng thớm đĩnh đạc, có phải là cái sự đáng tự hào không nhỉ.

Ưu tiên – Priority

hôm nay mình có hứng viết, nhưng vì các bạn trong phòng bàn luận to quá, làm mình bị xao lãng hahah.
Giờ yên lặng hơn, hứng cũng ít đi tí. Tuy vậy vẫn viết xíu.

Tự Aquy, bảo rằng giờ mình toàn tự thưởng cho mình, kể cả công việc, có đúng theo nghĩa nào đó.
Vì đã luôn có 1 danh sách những việc cần làm. Đã cần thì cứ làm, không lăn tăn nên không bị mất năng lượng.
Nhìn sâu ra, ta toàn bị mất năng lượng cho mấy cái đoạn lăn tăn, khó chịu.
Không lăn tăn, không khó chịu, không lo lắng, năng lượng được bảo tồn.
Làm việc cũng vì vậy mà hiệu quả hơn, nếu không muốn nói – vui, hứng khởi hơn.
Làm được đến đâu thì làm, vì kể cả không đến đâu, vẫn đã là một sự làm, nên không có lo lắng, ân hận, lăn tăn.

Cái việc ưu tiên, trước đây mình nghĩ liên quan tầm quan trọng của công việc, là cái gì đó từ ngoài vào.
Giờ mình nghĩ nó liên quan đến tâm lý của mỗi người, từ trong ra.
Những gì làm bạn lo nhất, lăn tăn nhất, bad feelings nhất, là những thứ quan trọng nhất, cần được để mắt tới nhất.

Chẳng hạn giờ mình muốn viết nhất, thì viết haha.

Mà gọi là bắt tay vào làm, thực ra nhìn cho kỹ đi, mọi thứ toàn tự giải quyết tới 60%-100% mà không cần có sự có mặt của bạn.
Sự có mặt của bạn vẫn cần, nhưng đôi khi chỉ là 1 câu hỏi, 1 cái thư, 1 sự chú tâm. Rồi mọi thứ lại tự chạy, có thể theo hướng khác đi chút.
Kinh nghiệm của mình cho thấy, luôn nên đặt communication lên đầu.
Nói chuyện với các parties, nói vừa phải, vào vấn đề, lắng nghe vừa đủ, rồi cân đong lại liệu có nên thay đổi mức ưu tiên.

Những gì ta nghe, ta đọc, ta biết, rất ít thứ còn actual, còn relevant sau 1,2 giờ.
Mình đã từng bị lời kêu ca phàn nàn của người thân, của sếp và đồng nghiệp quay vần quá nhiều.
Rồi chính mình cũng là một nhân vật hay phàn nàn, khi mệt, khi không có hứng, nên mình hiểu.
Buổi sáng tinh thần của ai đó rất tồi, nảy sinh câu phàn nàn, sau 1 tiếng nó đã khác, đã thành chuyện cũ.

Chưa kể những thứ ta tiếp thu đã bị cái não của ta bóp méo nhiều phần.
Chuyện nhỏ thành to, chuyện tốt thành dở, chuyện dở thành chuyện tày đình hahah.
Cái não của con người rất là ngộ nghĩnh nếu để nó tung hoành ngang dọc không kiểm soát.
Số người kiểm soát được cái não – dòng suy nghĩ của họ rất ít.

Mình nghiệm ra, nếu có ít thời gian, nên tiếp xúc với phần trăm nhỏ này, thay vì tiếp xúc với phần trăm lớn kia.
Bạn sẽ mất thời gian lùng nhùng với đống suy nghĩ vô bổ và rất rồi rắm của họ.
Những câu nói, input của mình chỉ làm cho nó rối rắm thêm lên mà thôi.
Nếu có thời gian và thiện ý thì hãy ngồi yên với họ, giữ tâm lặng, cho vào tai này rồi chạy thẳng ra tai kia, không phán xét.

Dài rồi nhỉ, có ai có đủ kiên nhẫn ngồi đọc tới dòng cuối này?
Có bị cái mớ suy nghĩ lùng bùng của mình làm ảnh hưởng?

Chuyện chỗ làm

Mai là ngày nghỉ, nên hôm nay nhiều người làm việc từ nhà.
Sáng nay cũng mất vài phút lăn tăn, nên ngồi nhà, hay đến công ty.
Cuối cùng cũng xách mông lên đi đến công ty.
Giờ không muốn mất thời gian lăn tăn nữa, những gì cần làm, thì cứ làm, khỏi sao lại…, giá mà….

Đến công ty, rồi ngất ngưởng đi ra bếp, vừa đi vừa cảm nhận sự chuyển động của cơ thể, của đôi chân, của cổ, của đầu.
Rồi tự thưởng cho mình 1 cốc cà phê hehe, lần này không có ai hỏi.

Có cậu đồng nghiệp bên hội viết guides vừa hỏi mình một chuyện.
Không liên quan đến mình, tuy nhiên vì coi việc trả lời câu hỏi của mọi người cũng như việc cần làm, nên cứ làm thôi.
Động lực chỉ là “nếu mình chỉ mất 5 phút cho công việc người khác có thể mất 1,2 giờ, thì cứ làm”.
Có thể vì vậy, mà mọi người hay hỏi mình hahah, thay vì hỏi người liên quan.
Những lúc bận quá cứ phải tự nhủ – hãy biết từ chối một cách có thiện ý và bình thản.

Xong việc, bạn ấy bảo “cám ơn, tao sẽ viết cho Ch. (sếp) biết việc này”.
Có vẻ cậu ấy muốn mình như một nhân chứng, để chống lại 1 bạn khác.

Thấy mình không ngạc nhiên, cũng không hối hận vì đã giúp.
Mình đã biết bạn ấy sắp thôi việc, có thể vì quá stress, có thể vì bị phê bình.
Nếu vì bị phê bình, thì thấy hơi tiếc.
Có thể có 1 cách khác để dàn xếp sự việc.
Thay vì bức xúc, trao đổi thẳng, tìm ra giải pháp hợp cho cả đôi bên.

Bạn ấy còn quá trẻ, dưới 40. Còn nhiều thời gian để chiêm nghiệm.
Có thể bạn ấy sẽ tìm được việc khác, nhưng mình không tin sẽ là 1 công việc khá hơn.
Ông cha ta có câu “tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa”.
Ra đi bình thản khi mọi thứ đã được giải quyết, bạn có cơ hội tiến lên 1 nấc mới.
Ra đi trong bức xúc, bạn sẽ vẫn ở nấc cũ, vẫn mấy thứ bức xúc đó, chỉ là cốc mới rượu cũ mà thôi.

Dù sao cũng mong mọi điều tốt đẹp cho cả bạn ấy, lẫn cho người phê bình bạn ấy.
Cả 2 đều có gia đình, đều phải lo cho con cái, đều có thiện tâm.
Riêng chuyện tự nguyện gánh vác gia đình, đem lại sự yên ổn, comfort cho người khác, đã khiến trời đất ủng hộ các bạn.
Mọi thứ khác, là chuyện nhỏ.