Kann sein (cũng có thể)

tử vi của chị mệnh vô chính diệu. Mẹ cũng vô chính diệu.
Mệnh vô chính diệu tính tình thường hay hoang mang chút.
Người ta hay ví mệnh vô chính diệu như cái nhà không nóc.
Hay nghi ngờ vào bản thân, giá trị của bản thân, suy nghĩ của bản thân.
Mệnh kim còn đỡ, mệnh thuỷ lại càng hoang mang tợn.

Từ nhỏ chị đã nhận ra khi hỏi mẹ những vấn đề thiên về trí não tí, chị không nhận được câu trả lời yes/no.
Vì bản thân mẹ cũng đã bao giờ tự tin cái gì đúng, cái gì sai.
Nên mẹ hay dùng từ “kann sein” – cũng có thể đúng.
Cái lừng khừng của mẹ có lẽ cũng lây sang chị đôi phần, nên giờ chị cũng hoang mang giống mẹ heheh.

Chính vì rất ít tự tin vào bản thân, mà mẹ chị rất dễ dàng chấp nhận cái ý tưởng, rằng cái trí (mind) của con người rất li mi tịt.
Chả cứ cái mind của mình, mà mind của mọi người, kể cả của Tờ răm hay Bai đờ, mẹ nghĩ cũng same same.
Nên nhìn nhiều thứ như nhìn con rối trên sân khấu.
Giống hệt mấy ông bà bị bịt mắt dắt nhau đi qua rừng, thằng sau dò dẫm bám thằng trước, hoặc cứ thấy chỗ nào có tiếng thì theo.
Mà thằng đi theo ngả này cứ chửi thằng đi theo ngả kia.

Chị thấy ai đúng ai sai?

Heheh, có thể dùng mấy bài này tặng chị ngày SN.
Chị mong muốn bố mẹ viết gì đó cho chị nhân dịp này.
Lần này mẹ viết vài bài cho chị, nhé. Tha hồ mà đọc.
Mà đợt này chị bận rộn khiếp. Thôi chịu khó đọc lúc ngồi trong toalet vậy.

Thành đạt

Đầu óc lung bung, mờ mờ mịt mịt.
Ngồi phét lác cái.

Bảo mình phét lác, bởi những gì mình viết ra, là do mình nghiệm ra,
chứ không có nghĩa mình đã làm được.
Nói đúng hơn, chỉ làm được chút xíu, thấy có ích chút xíu.
Thích viết vì nó không chỉ còn trên bề mặt câu chữ, đã có chút thực hành trong đó.

Sáng nay có đọc một bài nói về sự thành đạt.
Lại lẩn thẩn nghĩ mình nghĩ gì về sự thành đạt.

Các bạn trẻ giờ đến tuổi phải quyết định học gì, sẽ làm nghề gì.
Cả hai bạn nhà mình đều lấn bấn và có mâu thuẫn giữa “tôi thích” và “tôi muốn thành đạt”.
Rồi các bạn nghĩ ung hết cả não về cái sự “thành đạt” này.
Các bạn cứ vài ngày sống “bình thường”, học bình thường, rồi đùng một hôm lại loay hoay, lại ngờ vực.

Hôm trước nhân lúc chị Tủm đang cơn loay hoay, mẹ nói chuyện vài câu với chị.
Mẹ bảo mẹ có cái tính hơi dở là không muốn bị nhìn xuống, bị khinh thường.
Và mẹ cố gắng từ xưa đến gần đây, chủ yếu để đạt tới một mức mà mình được tôn trọng, chứ không phải vì mẹ thích đạt được cái này cái kia.
Nếu con thấy con sống ok, chả bị ảnh hưởng gì khi bị nhìn xuống,
thì không cần phải đạt được những thứ mà người đời muốn đạt.
Còn một khi còn khó chịu, thì nên cố gắng.
Cuộc đời luôn là một tập hợp những thoả hiệp (compromise), nên biết mình, biết xã hội mình đang sống, một cách rõ ràng để quyết định chỗ nào mình cần bỏ công sức, thời gian, chỗ nào không.
Chỗ nào mình có thể thay đổi, chỗ nào mình không thể thay đổi thì nhắm mắt mà chấp nhận.

Và – mẹ ranh mãnh nhìn chị – nếu nghĩ mình thông minh ấy, thì mình phải thấy mình hài lòng.
Còn nếu thấy mình không hạnh phúc, hài lòng, thì hãy cố gắng tiêu hoá cái sự thật, rằng cái “thông minh” của mình nó lùn lắm, đừng tin 100% vào nó nữa.
Cần quyết định gì thì suy nghĩ một phần thôi, rồi tung xu, heheh.

Chị cười, mắt trông hoang mang tợn.
Kiểu hỏi mẹ thì thà hỏi đầu gối còn hơn, rồi quày quả đi lên nhà, học tiếp.

Phét lác

Ngồi phét lác tí, mặc dù chưa biết phét lác cái gì.
Viết trên FB có cái hay, là không cần phải suy ngẫm xem người đọc có quan tâm hay không.
Quan tâm thì xem, không thì cho qua, đơn giản.

Với bạn chồng, thì ngoại trừ lúc đi chơi, đi dạo,
mình có thể tự do lải nhải độc thoại một mình, còn bạn ấy cứ việc ta ta làm, đều đều bước, đều đều thở.
Còn thì, bao giờ trong đầu mình cũng nhen nhúm một câu hỏi “bạn ấy có quan tâm điều mình định nói không?”.
Chuyện gia đình cuộc sống thì rõ là bạn ấy quan tâm rồi, giỏng hết cả tai ra nghe.
Chứ còn mấy chuyện tầm phào trên trời dưới đất, bạn ấy tỏ vẻ chăm chú lịch sự vậy, chứ trong bụng chắc chờ mình chuyển đề tài hahah.

Có những moment trong công việc cũng như trong cuộc sống,
mọi thứ mờ mờ mịt mịt, con đường chưa rõ ràng, chẳng biết để chân vào đâu để bước tiếp.
Đúng hơn, có thể đặt chân vào nhiều chỗ, nhưng chưa rõ ràng nên đặt chân vào chỗ nào.

Lúc đó người ta làm gì nhỉ?
Có những người (nhất là các sếp và các managers), gửi đi một meeting request cho vài người.
Họ nói chuyện bàn luận, lắm lúc cứ loanh quanh trên trời dưới bể.
Càng rôm rả càng tốt, cười càng nhiều càng tốt.
Và lạ là, sau cuộc nói chuyện đó mọi thứ trở nên rõ ràng hơn.

Nói chuyện về vấn đề của mình với ai đó, bao giờ cũng giúp làm sáng tỏ nhiều thứ.
Nhất là khi nói với người có đầu óc sáng sủa rõ ràng, không cần hiểu biết sâu.
Hình như việc trao đổi đó có tác dụng khơi dòng chảy.
Cái kênh của mình đang bị bít kín ( do nôn nóng, sợ hãi, tham lam,…) sẽ được khơi nới rộng ra.
Để năng lượng của vũ trụ qua đó mà hiển hiện, manifested, nhỉ.

Trước đây đọc cái câu “tôi là một dụng cụ (tool) trong tay Chúa” thấy buồn cười sao đó.
Giờ thấy mình đúng là đang hàng ngày thử làm cái chuyện đó,
để thứ năng lượng đó hiển hiện thông qua mình, một cách tự nhiên.
Thử nhìn mọi thứ diễn ra với đôi mắt tưng tửng, tươi tắn như mới thấy lần đầu.

Lải nhải tí, lý thuyết lý thuyết ….

P.S. đọc lại câu cuối, lại nhớ đến con mèo nhà hàng xóm.
Mỗi lần chạy qua vườn nhà mình, nó đều đứng lại 1 phút, trớn mắt lên vênh váo nhìn mình.
Rất tập trung, sẵn sàng cong đuôi chạy, như nhìn thấy quái vật.
Lần nào cũng như lần nào, chưa bao giờ thấy nhàm chán.
Hahah trông hài thế chứ.

Würthsee

Vừa mở cửa thò cái mặt mốc ra ngoài, hướng về phía mặt trời, mồm nhoẻn bẹt ra, xin ít nắng.
Được 1 phút mặt trời lại đã chui vào mây – lạnh heheh.
Quay lại nhìn vào màn hình, hoa hoa mờ mờ tỏ tỏ.

Kể một chút về cuộc sống thường ngày thời covid cái.
Hôm qua đi dạo quanh hồ Würthsee bằng xe đạp.
Hồ là 1 trong quần thể gồm 5 hồ rất đẹp nằm ở phía tây nam của Munich.
Đi từ nhà tới đó mất ~50 phút.
Hồ này nhỏ gần bằng hồ tây nhà mình.
Đọc cái biển cạnh hồ mới biết, đây là 1 trong các hồ sạch nhất, ấm nhất của vùng Bavaria.
Không có nước chảy vô hay chảy ra. Nước của toàn bộ hồ sẽ tự nhiên được thay mới sau từng 8 năm.

Rất nhiều người đi bộ. Vài chỗ trung tâm người đi thành dòng, có thể dùng từ nườm nượp.
Ở những chỗ phong cảnh đẹp, đám ghế để sẵn không đủ, dân tình ngồi rải rác trên sỏi, trên cỏ. Cách nhau khoảng 2,3 m.
Không ai lấy làm điều. Có lẽ họ cũng giống mình, tức hơi ngạc nhiên sao đông thế, nhưng lập tức chấp nhận và làm quen.

Có khu đất trống rộng, từ đó có mấy cái cầu gỗ nhô hẳn ra giữa hồ.
Dân tình nằm ngồi rải rác trên cầu, cũng gần như kín hết chỗ.
Vài người đem tấm trải, nằm ườn ra phơi nắng.
Có vẻ như họ chuẩn bị tiêu phần lớn ngày của họ trên cây cầu đó.
Vài người ăn đồ họ mang theo.
Nhiều người đem theo sách để đọc.

Cạnh chỗ bọn mình có một bà ngồi một mình.
Lúc đầu đọc handy, sau đó loay hoay dọn chỗ.
Lúc dọn chỗ, bà ấy quay sang mình mỉm cười thân thiện.
Kiểu “chào hàng xóm”.
Quay trước quay sau đã thấy bà ấy nằm xuống gọn gàng, không chiếm nhiều chỗ hơn mấy so với lúc ngồi.

Nước trong veo, nhìn xuống thấy đất trắng dưới đáy.
Cây và rêu cũng trắng, chứ không xanh.
Thỉnh thoảng lại có một bọt không khí nổi lên.
Tịch không thấy con cá nào.
Nhìn thì không biết sạch bẩn. Nhưng nếu người ta đã giơ biển kêu sạch, thì chắc là sạch thật.
Kiểu đất này, nếu đứng xuống thì chắc sẽ lún xuống, có cảm giác trơn trơn kiểu bùn, không phải ai cũng thích.

Sau hai vợ chồng dắt díu ra đầu cầu nằm, ngắm mây, ngắm nước theo chiều ngang.
Chỗ này rộng, nước sâu, mùa hè cứ ra đây nhảy bòm xuống thì tha hồ mà bơi.
Quang cảnh không có gì đặc biệt, ngoài tiếng người tiếng chim thì tĩnh lặng.
Chỉ có nước, trời, mây bay lững lờ và thỉnh thoảng có vài con chim bay qua.

Có 3 cô ngồi cách đó không xa, nói chuyện rôm rả, khá to.
Nghĩ nếu mình có bạn chắc cũng rôm rả vậy. Nên không để ý, không thấy bị phiền hà.
Các cô đi lúc nào cũng không nhận ra.

Hạn chế đi chơi xa, không được tụ tập đông người, các quán ăn, quán cà phê đóng cửa, dân tình tha thẩn tự giải trí ngoài thiên nhiên.
Đủ nắng, đủ không khí trong lành. Thiên nhiên hồn nhiên ban phát tất cả những gì nó có, không giấu diếm, không thiên vị.
Mỗi người có tự do lựa chọn cái gì họ nhận, cái gì họ biết ơn, cái gì họ coi thường, cái gì họ chối từ.
Ổn.

Chính chị chính em

Vuốt đuôi vài câu hihi.
Trong cuộc bầu cử bên Mỹ ấy, có hai nhân vật nổi trội.
Một người có vẻ hùng hổ nói năng bạt mạng, dương đông kích tây.
Một người có vẻ bình tĩnh, ung dung nhìn trước nhìn sau.

Riêng 2 tính cánh này đã rất khác nhau, người ưa cái này thì không ưa cái khác.

Nhà mình cũng đã có thời gian tranh luận, tuy rất ngắn.
Các bạn trẻ thích người bình tĩnh, chửi người hùng hổ nói năng linh tinh.
Cái thích, cái chửi của các bạn có vẻ cảm tính, phần nhiều do tuyên truyền.

Mình bênh người hùng hổ, và cũng thích một tẹo, đơn giản vì thấy tính cách đó rất thú vị.
Có lần thấy các bạn có vẻ thất vọng và bức xúc về mẹ, kiểu nói mãi mà tại sao mẹ vẫn cứ không chịu ghét người ta.
Mẹ đã bảo, “Chuyện ở ngoài, nhất là những chuyện thích hay không thích này, đừng để ảnh hưởng tới không khí trong gia đình.
Các bạn thích ai mẹ coi là chuyện bình thường.
Nên mẹ thích ai các bạn cũng thử coi như chuyện bình thường đi.
Sao bắt mẹ phải ghét người ta.”

Sau đó không còn tranh luận.
Cũng coi như dấu chấm hết.
Giờ ai muốn nói gì, ủng hộ ai, đều không làm người khác động lòng.

Mình nhìn người từ hồi còn trẻ đã khác số đông.
Nhìn ai thì biết vậy, không dán nhãn “tốt” “xấu” cho họ.
Vẫn có những người mình không thích, muốn tránh xa, nhưng không dán nhãn “xấu” cho họ.
Trong đầu không nghĩ “xấu”, không đi nói “xấu” tiếp, không dùng lời nói để lôi kéo người khác thấy họ “xấu”.

Cái tính này tưởng vô thưởng vô phạt, mà giúp mình nhiều.
Hồi mới vào làm, có một cậu trong team ghét mình lắm.
Cậu ấy quan hệ rộng trong cơ quan. Tính cách thiên về làm leader, thích kéo bè cánh.
Mình là người hay đứng riêng, không tham gia nhóm hội, nhất là các nhóm kín heheh.
Cũng không thích vào bè cánh của ai cả.
Thêm nữa do cách cư xử, giọng nói, thái độ của mình lúc đó chắc không hợp lắm, nên cậu ấy ghét mình.

Lúc đó khá mệt mỏi.
Dù trông thì có vẻ độc lập, nhưng mình rất nhạy.
Ai ai cứ bảo phải bơ đi mà sống. Mình không bơ được heheh.
Trong một nhóm chỉ cần có 1,2 người ghét là mình thấy rất không thoải mái.
Nếu tránh xa được là mình tránh xa ngay.

Nhưng kể cả những lúc rất không thoải mái, mình vẫn nghĩ cái phần cậu ấy giương ra cho mình có thể “xấu”.
Nhưng trong các quan hệ khác, trong con mắt của người khác chắc cậu ấy không xấu chút nào.
Một ông bố chăm chút, một người chồng bao dung.

Rồi thế quái nào, mọi thứ thay đổi theo thời gian.
Giờ quan hệ ok. Cái lực trước đây dùng để chống lại mình, giờ lại support mình.
Heheh.

Lại quay lại cách nhìn người. Cái người hay nói mạnh, hay dương đông kích tây ấy, trông từ ngoài vào có vẻ rất dở, hùng hổ, nhưng nhiều khi đó lại là cách làm có suy tính chứ không chỉ do cảm tính.
Nên bản thân cái tính đó hay một vài tính khác chưa thể nói gì về một con người. Mình có thể không thích, nhưng không có nghĩa họ dở.

Phụ nữ ngoa ngoắt, trừ khi ngoa ngoắt cảm tính, nói cho sướng mồm,
chứ nhiều người mình thấy ngoa ngoắt cực kỳ thông minh đúng chỗ.
Đâm rất cảm tình với vài người mà người đời gán cho chữ “ghê gớm”.
Họ bằng cái sự ngoa ngoắt ghê gớm đúng người đúng lúc của mình,
đã giữ được một không gian ổn định và trong trẻo cho họ, cho gia đình con cái họ, và cho những người họ thương mến.

Còn có người trước mặt thì mềm dẻo dễ chịu,
nhưng bụng chứa nhiều ấm ức,
tối về nói chuyện xiên xỏ với người khác,
để rồi đẩy người khác vào tình huống buộc họ phải ngoa ngoắt.
Not good, nhỉ.

Haha liên thiên một tí.
Tút này chỉ nói về tính tình ai đó một cách cảm tính, không liên quan chút gì tới chính trị. Có biết chính chị chính em gì đâu mà nói chớ hehe.