Tu hành dũng mãnh

Heheh, vẫn thích viết… Vậy thì viết
Cho những ai vẫn không hiểu sự có mặt của họ quan trọng thế nào trên mặt đất,
Chẳng cần họ ông nọ bà kia, không cần danh vọng, không cần nhà to ô tô đẹp, không cần con cái thành công,…
Không cần già hay trẻ, không cần khoẻ hay ốm đau,
Không cần lành lặn hay thiếu hụt,
Chỉ cần con người họ tĩnh và trong, chỉ cần họ hiện diện.

Cái hiện diện của họ sẽ vô hình chung giúp ai đó quanh họ rẽ theo ngả này, tránh đi ngả khác.
Be proud of youself. Your presence counts !!!

Heheh lúc viết này trong đầu mình lướt qua bao nhiêu khuôn mặt.
Họ chắc không biết khuôn mặt của họ, sự có mặt của họ, từng ngày từng ngày giúp cho mình tĩnh bao phần.

Đọc được bài thơ trong FB.
Thấy cám ơn ông trời thế.
Ông ấy đã không lạnh lùng đẩy mình vào những tình huống mà mình không còn đủ sáng suốt mà lựa chọn.
Nhưng đường đời còn dài, không ai nói trước được. Rón rén thôi, và tin trời lo.
Bài thơ của người đang dũng mãnh tu hành.
Mình không dũng mãnh, tu hành cũng mờ mịt, nên sẽ thay câu đầu bằng câu “Trên đường loay hoay sống”

Trên đường tìm chân lý
Nhiều ma quỷ nhiễu nhương
Chúng muốn ngươi lầm đường
Vướng mắc trong sân hận
Rồi ngươi khổ cùng tận
Lạc lối trong ái ân
Chúng luyện ngươi dần dần
Thành ma quỷ địa ngục
Vạn kiếp trong tham, dục
Sống muôn đời phàm tục
Trong uế trược mông lung
Rồi đến bước đường cùng
Ngươi sẽ thành ma quỷ
Lạc lối giữa nhân gian
Với muôn ngàn tội lỗi

  • Giác Tự Long, 14.5.2020 –

Trời lo

sáng ra hý hửng định ngồi viết vài dòng, thì lại phải ngồi hì hục soạn lại vài thứ trong công việc.
Mình nghiệm thấy, khi làm cái gì đó mà trong bụng cứ thấy sao sao, không hoàn toàn hài lòng, là y như rằng nó sẽ quay lại để mình lại phải dụng tâm suy nghĩ.
Và nó sẽ còn quay lại cho đến khi không còn cảm giác sao sao đó nữa.
Vấn đề không nằm ở đúng sai, vấn đề nằm trong “cái cảm giác sao sao” heheh.

Cái định viết là về tâm thế “để trời lo”.
Cũng một câu, nhưng cách sử dụng lại rất khác nhau.

  1. Người ta thốt ra câu này trong lúc aquy, chưa cố hết sức, nhưng chán không muốn loay hoay nữa.
  2. Người ta thốt ra câu này khi ỉ lại, lười, muốn trốn tránh trách nhiệm,
  3. Người ta chủ động sống theo cách này, một mặt vẫn chịu trách nhiệm, không ngại làm những việc cần làm.
    Mặt khác trong thâm tâm họ tin tưởng vào sự vận hành của vũ trụ, nên điềm tĩnh không lao xao.
  4. Người ta loay hoay mệt mỏi quá rồi, đã cố hết sức rồi, và giờ buông tay, đành kệ cho số phận xoay vần.

Có sử dụng theo cách nào, thì cuối cùng ta cũng sẽ đến cái điểm 3 hoặc 4.
Nếu luôn luôn là điểm 4 thì cả đời nhìn chung lại khá mệt mỏi, nhỉ.

Cuộc sống luôn đưa ra những hoàn cảnh, về chi tiết thì khác nhau, nhưng bản chất đều giống nhau – nó đều bắt bạn phải ra khỏi comfort zone.
Ra khỏi comfort-zone, bạn mới học được cái gì đó, mới lớn lên, mới hiểu biết ra được.
Có người ra vô vài lần đã rút ra được bài học cho mình,
Có người chui ra chui vô suốt mà vẫn không hiểu ra được bài học đó.

Bài học mà mình nghiệm ra khá sớm là nếu sống theo cách thứ 3 cuộc sống sẽ nhẹ nhàng vui vẻ hơn rất nhiều.
Có nhiều không gian, nhiều trải nghiệm, nhiều thăng hoa.
Lòng biết ơn sẽ hiện diện ngày càng solid trong tâm hồn của bạn.
Cảm giác biết ơn dễ làm người ta cảm thấy hạnh phúc.

Nghiệm ra bài học là một chuyện, sống theo nó lại là chuyện khác.
Để sống theo nó, bạn phải đủ mạnh để không bị cái ego của bạn nó đè đầu cưỡi cổ bạn.
Cái ego luôn thúc giục, nó luôn muốn sở hữu cái này, chối bỏ cái khác.
Nó không có niềm tin, nó chỉ đòi hỏi, nó không biết “biết ơn” là gì.
Nó chả xấu chả tốt, nó sinh ra như thế.
Chỉ là, hiểu nó, biết dẫn dắt nó, thì nó ngoan.
Không thì nó tung hoành đẩy dúi ta vào góc này, góc kia, không một phút ngưng nghỉ, cho tới hết đời.

Mình đang trong moment tưởng là mình phải nhìn cái ego của người khác tung hoành.
Tưởng là mình có lựa chọn, hoặc để cái ego đó cũng đẩy giúi mình, như sóng dồn lên dập xuống, hoặc mình cần tỉnh táo giữ mình đủ tĩnh, không cho nó vùi dập mình.

Chỗ này quan trọng – khi ta còn có sự chia rẽ phê phán trong thâm tâm, thì mọi thứ mình nghĩ, chỉ là “tưởng”, không bao giờ là sự thật.
Nhìn sâu ra thì cũng vẫn chỉ là quay về hiểu biết chính mình và biết dẫn dắt chính mình mà thôi, chả có ego nào ngoài ta sất.
Không dễ, cũng không khó. Chỉ là một chút uncomfort-zone.

Và cái trick ở đây cũng vẫn thế – nhận trách nhiệm, làm cái gì trong moment cần làm, không lao xao, không bức xúc, kể cả những thứ liên quan cảm xúc.
Phần còn lại – trời lo.

Heheh, khô như ngói nhỉ.
Thôi cho cái ảnh man mát bù lại. Hai chị em đang dử mèo.
Mèo nhà hàng xóm, có vẻ còn trẻ, lúc nào cũng nhơn nhơn đi lại trong vườn, kiểu coi trời bằng vung.
Nhưng cứ có người là sợ, không chạy đi nhưng giữ khoảng cách, đôi mắt tròn vo nhìn không chớp.
Chị kiên nhẫn đưa tay dịu dàng gọi, thằng em sốt ruột đập đập cái cọng cỏ.
Sao anh ta lại có thể nghĩ con mèo nó ra với anh ta nếu anh ta giơ cái ngọn cỏ ra dử nhỉ, nhất lại còn đập đập kiểu mày ra đây thì chết với tao?
Chắc anh lại không bật não rồi.

Trả nghiệp

May ông Product Owner chuyển cuộc họp sang đầu tuần sau.
Mình lại bơi với mấy việc của ông bà.
Có lẽ ai có cha mẹ già cũng phải trải qua mấy cú này, mình chẳng phải ngoại lệ, chẳng phải duy nhất.
Trường hợp của mình còn quá nhẹ nhàng, chỉ nhọc đầu lo này lo kia, chứ ít nhọc thân.

Cái làm mình hôm nay muốn quát tướng lên cho hả là thái độ của bà.
Khăng khăng làm cái mình muốn, cãi nhau với người giúp việc, bắt đắp đám lá nóng ở nhiệt độ sôi lên đùi ông,
Hôm qua đã bỏng phồng bị mất da một đốt ngón tay, giấu nhẹm đi, làm tiếp để hôm nay bị phồng lên cả đám bằng bàn tay.

Làm sai thì ai cũng có thể làm sai, nhưng đã sai thì phải dừng lại, hỏi xung quanh tìm cách sửa chữa,
Thái độ tỉnh queo “ôi giời, bỏng tí ấy mà, có sao đâu” của bà làm mình điên tiết.
Tất nhiên là bà không sao !!!
Người sao là ông kia kìa.
Nằm đã đau đủ chỗ, loét hết cả lưng, chân thì đau vì gẫy, giờ thêm đau bỏng bên hông.
Sẽ khó lật ông sang hai bên, rồi lại dễ bị loét bên hông phải nằm nhiều.
Chỉ cần thêm 1,2 vết loét nữa là chữa trị sẽ kéo dài thêm 1,2 tháng, cứ thế kéo dài, hầu như sẽ không còn cơ hội khoẻ lại.

Bà luôn miệng nói thương.
Mình cứ luôn tự hỏi – bà thương ai?

Cứ 3 hôm thì 1 hôm hậm hực, 1 hôm quát tháo chửi bới gv, rồi đòi “hoặc nó đi, hoặc mẹ đi …”.
Conflict nhiều khi chỉ rất nhỏ.
Mê muội.

Mình đã trả nghiệp đến đâu rồi.
Mà kệ đi, trả tiếp thôi, 5 năm nữa? 10 năm nữa? Cả đời?
Chỉ cần buông cái mong muốn làm bà tỉnh ngộ đi, là nhẹ đầu.
Bà có số phận của bà, mi không cứu nổi đâu.

Nói chuyện với BQ

7 giờ 05 sáng. Ngồi nói chuyện với BQ một chút về sự “chân thành”.
Cô Hà nghĩ con người có nhiều mức hiểu biết, nên định nghĩa và cảm nhận về sự chân thành có khác nhau.
Nhìn nhận một cách rốt ráo, mọi hành động, câu nói được làm với tình thương và sự cảm thông tuyệt đối, sẽ luôn chạm đến con tim người đối diện, an ủi họ, cải biến họ, khơi nguồn khiến họ trở nên hài hoà hơn.

Môi trường BQ và cô Hà đang sống hiếm có được tình thương và sự cảm thông tuyệt đối đó. Nên ta phải viện đến mức hiểu biết.

Cô Hà giờ chia mọi người ra làm 2 tầng nhận thức cách nhau cơ bản.
Một người vẫn chìm đắm trong vòng tham sân si mà không hề nhận ra sự tham sân si đó, họ định nghĩa chữ chân thành khác.
BQ phải công nhận họ đúng, tán dương họ, đó với họ là sự chân thành.
Với họ, một là BQ phải cất sự chân thành đi, lựa lời nói đúng ý họ, hai là BQ nên tránh ra xa, nếu thấy mình chưa đủ tình thương để cảm hoá họ.

Một người đã đứng ở bên ngoài và nhận biết được cái tham sân si của họ, sự chân thành của BQ có thể được họ nhìn nhận.
Với những người này BQ có thể nói mọi thứ, kể cả câu nói BQ không yêu họ hay ghét họ.
Họ chịu được “sự thật” ở mức cao hơn.

Cô Hà đã gặp vài vấn đề với sự “chân thành” của mình.
Có những người mình thân tàm tạm, tới mức mình nghĩ mình có thể nói cởi mở hơn, thì bỗng chợt thấy họ bị tổn thương ghê ngớm bởi 1 câu nói của mình. Dù khi nói câu đó mình không hề muốn làm tổn thương họ.
Chuyện xảy ra rồi mới biết câu nói của mình đã buông ra không đúng chỗ.

Có một mặt cũng rất đáng để ý trong hành động của con người nói chung – sự nôn nóng.
Trước đây mỗi khi cô Hà có lỗi gì đó với các bạn Tủm Tí, cô Hà xin lỗi và chờ đợi sự xin lỗi đó được tiếp nhận ngay lập tức.
Các bạn mà còn giận dỗi kéo dài là cô Hà bực lắm.
Sau nhiều lần nhận ra, dù mình nhận lỗi chân thành, bên kia cần có không gian và thời gian để tha lỗi. Người cần nhiều, người cần ít.
Kể cả khi mình nhận lỗi chân thành, thì cái nghiệp mình đã gây ra cũng cần có thời gian và không gian để được hoá giải. Hoá giải đó bao gồm cả việc mình tình nguyện nhận quả – sự khó chịu, sự xa lánh, sự dằn vặt,…

Khi mẹ đã kiên nhẫn chờ được tha lỗi, hai bạn với thời gian cũng đã nhận ra, giận dỗi kéo dài không đem lại cái gì tích cực.
Và các bạn đã học được cách tha lỗi (ít nhất là cho mẹ) rất nhanh, nhẹ như thả một quả bóng.

Heheh viết lung tung tí, đã 7 giờ 33. Chúc BQ một ngày nhẹ nhàng vui vẻ.
Thấy rất thương cái tâm hồn nhạy cảm của BQ hihi.

Khổ tự tiêu tan

Trong tường của mình thỉnh thoảng lại có bài viết về nuôi dạy con, cách cư xử với con. Nhiều bài về tâm lý trẻ con, làm thế nào để hiểu con, giúp các bạn được cân bằng.

Mình giờ chợt nghĩ, sao ít bài viết về cách chăm sóc bố mẹ, cách cư xử với bố mẹ. Về tâm lý của người già, làm thế nào để giúp họ cân bằng, tinh thần dần thanh thản với thời gian nhỉ.

Ông trời cho mình đời sống khoảng 70 tuổi, cũng là có lý.
Bé thì học cách lớn lên,
Trưởng thành rồi học nuôi con giúp con lớn lên với cơ thể và tinh thần ổn định.
Xế chiều học chăm bố mẹ, giúp bố mẹ già đi với cơ thể và tinh thần ổn định.
Già thì học cách già đi.

Mọi thứ hiện diện trong cuộc sống của mình, đều là những thứ mình cần phải học nhỉ,
Mọi thứ mình đều bắt đầu như beginner, cứ thử, cứ mò mẫm, sai thì lại sửa.
Ai cũng bị quăng lên quật xuống, bởi ngoài những chuyện xảy ra ở hiện tại, còn có rất nhiều (nếu không nói 99%) sự vụ sinh ra bởi năng lượng tích tụ từ quá khứ.
Theo như ngôn ngữ của Eckhart Tolle (mình cho ông là người thày lớn về tâm lý) thì thứ năng lượng này là “pain body” – khối khổ.

Khi nuôi trẻ con, thì mình loay hoay với khối khổ của chính mình và chồng mình.
Học tốt thì 2 khối khổ đó được released phần nào, và không để nó ảnh hưởng tới đứa trẻ.
Người học tốt cũng đạt được độ tỉnh thức nhất định, không còn hành động quá cảm tính trôi theo cảm xúc bồng bột do khối khổ lèo lái.

Khi chăm bố mẹ, thì mình loay hoay với cả hai, khối khổ của chính mình, và khối khổ của bố mẹ. Hai khối khổ này không cẩn thận sẽ chạm nhau chan chát, cọ sát nhau xoành xoạch, đẻ ra khối thứ khổ tiếp theo.

Và đây là thời điểm thử thách kiểm tra sự tỉnh thức của mỗi người, nhỉ.

Tỉnh thì vẫn làm những thứ cần làm mà không làm khối khổ phình to ra thêm.
Không tỉnh thì đúng là chúng ta từng giờ từng khắc, chổng mông nhiệt tình thổi cho các khối khổ phình to, phình to.
Nhộn nhạo như một cái chợ vỡ, như một màn kịch lắm tình tiết, như một bộ phim xà phòng Ấn Độ í a mấy chục tập.
Nơi có những moment, kẻ thì thấy thống khổ như đang ở địa ngục trần gian, kẻ thì thấy ngỡ ngàng với cái mê muội tràn ngập trong đầu óc của nhiều người, trong đó có chính anh ta.

Heheh, mình chưa bao giờ thấy đời không là khổ.
Từ trẻ đã muốn thoát khổ dù chưa thấy khổ.
Lớn lên thấy khổ rồi, lại ngộ ra muốn thoát cũng không được, càng loay hoay thoát càng khổ.

Hết loay hoay muốn thoát, 100% ôm trọn cái khổ, nâng niu từng cái khổ, khổ tự tiêu tan.