Hôm nay nằm tập Yoga, trong lúc bà hướng dẫn nói thả lỏng chân, thả lỏng tay,… dòng suy nghĩ của tôi lòng vòng về Tí. Nó giận mẹ buổi sáng, vì mẹ định giặt cái áo len đã ươm mùi của nó. Sau đó mặt Tí xị ra, mắt nhìn gườm gườm, cứ „hự…hự…“ trong cổ. Lúc đi học cu cậu vẫn còn ra mặt giận, dù chắc là không còn giận nữa.
Tôi nghĩ về lũ trẻ con, chúng nó giận vui rõ ràng. Và cái giận của nó không thể lấy đùa cợt mà xí xóa được. Đó là điều người lớn ở Việt Nam hay làm. Tôi không thích cách làm đó. Tôi rất chú ý các cảm xúc cuả mình, nhất là các cảm xúc negative. Nên tôi cũng chú ý đến cảm xúc của những người quanh tôi, nhất là trẻ con. Cho dù lý do có vô lý đến mấy đi chăng nữa, cảm xúc vẫn là cảm xúc, nỗi buồn của đứa trẻ không được bố mẹ thông cảm lớn tương đương nỗi buồn của người lớn bị thất tình. Nỗi thất vọng của đứa trẻ mất đồ chơi cũng lớn tương đương nỗi buồn của người lớn bị mất công việc yêu thích.
Tôi nhớ hồi bé bố mẹ tôi có đùa tôi là đứa bé bị bỏ rơi ở bãi rác, được bố mẹ nhặt về nuôi. Chỉ có anh Hùng tôi là con thật, còn tôi không phải là con.
Sự giận dữ phản kháng của tôi lại làm cho bố mẹ tôi thích trêu hơn. Nỗi giận của tôi cứ lớn dần, lớn dần đến lúc tôi hét lên để át tiếng cười của cả nhà, rằng „thà chết còn hơn là ở cái nhà này“. Tôi đã bị bố tôi đánh cho một trận thừa sống thiếu chết. Người vừa cười trước đó 5 phút đã có thể tức giận xé quần áo đánh một đứa trẻ con. Có lẽ cái phản kháng không có điểm dừng của tôi đã đẩy bố tôi đến cơn tức giận đó.
Tôi có một trí nhớ rất tồi tàn, tôi chỉ nhớ được vài chi tiết trong tuổi thơ của mình, và đây là 1 trong 2 trận đòn mà tôi nhớ nhất.
Tôi không phán xét bố tôi. Ông rất nóng tính và dễ mất bình tĩnh. Ông không hoàn hảo, nhưng ông như mọi ông bố khác. Có điều tôi có lý do để suy ngẫm về cái gọi là tình cảm mà con người trao cho nhau. Về tính dễ thay đổi của thứ tình cảm đó.
Tôi chưa bao giờ đặt câu hỏi về tình phụ tử của bố tôi hay tình mẫu tử của mẹ tôi.Tôi cảm nhận được tình cảm đó và luôn hàm ơn trời đất vì bố mẹ tôi còn sống đến bây giờ. Để tôi lớn lên đầy đặn, không một chút cảm giác mình bị thiếu thốn.
Nhưng còn một thứ tình khác, xuất phát từ cái ego của mỗi người, mà người ta khoác cho cái tên đó và dựa vào đó mà cho phép họ làm nhiều thứ.
Tôi cũng hay nhận ra ở mình thứ tình đó. Thứ tình bắt con cái làm theo ý mình, thứ tình làm mình nổi giận nếu con cái không làm đúng ý mình. Đó không thể gọi là tình yêu.
Công việc viết đôi khi giúp tôi nhiều, nhất là khi viết về những điều xa xưa đã làm tôi uất ức. Sự uất ức đó đã không được ai xoa dịu. Tôi không nhớ được có lúc nào đó thủa ấu thơ tôi được khóc trong vòng tay của một ai đó.