Xem các bài viết

Hồ Schliersee

Schliersee nằm không xa Munich lắm, khoảng 80 km, nên quá trưa cả nhà mới túc tắc đi.

Đài dự báo chiều sẽ có dông, nhưng bạn chồng vẫn quyết định đi. Đến nơi thấy đằng xa tối rì, mây có vẻ nặng.

Cây hoa này hình như có hai loại, loại bé hơn và thanh hơn hoa đã kết hạt, còn loại đậm hơn hoa vẫn còn tươi. Nhìn gần thấy bình thường nhưng nếu trồng thành khóm, nhìn xa trông thích mắt.

Đây cũng là một thứ hoa lạ, anh Tí bảo là hoa ăn thịt côn trùng. Những hoa loại này trông rất sặc sỡ, nhưng mùi thum thủm. Cái gì hơi thum thủm mới quyến rũ được ruồi muỗi nhặng. „Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ“ – loại năng lượng nào quyến rũ loại năng lượng tương đương.

Anh Tí thấy mưa lác đác rơi, bàn lùi muốn đi về nhà. Anh có vẻ thích ở nhà chơi Tablet hơn, và cách nói ỉ eo của anh làm bố bực mình. Cả một đoạn dài bố đi trước để khỏi nghe anh ỉ eo. Đi được 1,2 cây số thì anh bắt đầu thích, lại chạy nhảy tung tăng nói chuyện luôn mồm.

Bố mẹ thì đã quá biết cái quy luật này – bắt đầu đi đôi lúc hơi ngại, nhưng đi rồi mới cảm nhận được cái vui và cái cảm giá thơ thới của nó, nên vượt qua cái tâm lý ban đầu không khó khăn. Anh thì khó hơn, sức ỳ vẫn rất lớn. Tuy vậy khi bố mẹ tỏ rõ thái độ thì anh cũng nhanh chóng bỏ được tâm lý ỉ eo của mình. Đó là điều anh làm được một hai năm lại đây, trước đây với tầm tuổi 5-8 anh có thể mè nheo đến mức mọi người mất hết kiên nhẫn phát cáu lên. Sau đó thời gian mè nheo của anh ngắn dần ngắn dần, chắc qua những cuộc nói chuyện anh cũng nhận ra mè nheo không đem lại gì. Sự thông tỏ này rất có lợi về sau cho những đứa con út.

Đứng từ phía bờ bên kia nhìn lại, tầm nhìn rộng hơn. Lúc này lại có vẻ như mây đen đã trôi ra phía đằng kia, bên này lại trong trẻo. Sấm ầm ì vọng từ đằng xa, có đôi dải nước xám xám phía chân núi.

Mấy chú bò đeo lục lạc gặm cỏ. Tiếng lục lạc vang xa khắp vùng, nghe thanh bình.

Đi ngang qua đoạn đường làm cho trẻ con có nhiều thứ để chơi để đọc. Bạn bố kết mấy tượng gỗ, có vẻ như do trẻ con khắc. Trời tuy chưa mưa nhưng vào trong những chỗ nhiều cây khá lạnh, có gì mang theo quất hết lên người.

Xem tuổi của cây. Cây sống được gần 150 tuổi, trải qua hai cuộc chiến tranh thế giới (1911 & 1939). Vài cột mốc thời gian được đánh dấu lại trên thân cây:
1977 : Schliersee được 1200 tuổi
1989 : Tường Berlin đổ
2001 : Khủng bố ở New York

2001 – cuộc khủng bố lớn đầu tiên. Hôm đó buổi trưa, bọn tôi đang ngụp lặn ở bờ biển Ý, Tủm mới được 10 tháng đang lúc thích tập đi. Bỗng nghe tiếng ì ầm nhanh chóng chuyển thành tiếng rú rít, rồi thấy hàng chục cái máy bay bay sát mặt biển, như trình diễn tập trận vậy. Chúng bay vút lên, nhào lộn trên không, sát cánh đều đặn bên nhau, để lại những vệt khói trắng cuồn cuộn đằng sau. Vần vũ ầm ầm chừng hơn 5 phút cả hạm đội lại bay đi, trả lại sự thanh bình cho bờ biển. Một ấn tượng không dễ quên.

Về gần tới chỗ để xe trời mưa như trút. Đứng dưới tán cây một lúc nước chảy xuống ròng ròng, đành phải chạy ngược lại trú vào hiên một ngôi nhà của câu lạc bộ tennis. Đám cây trong rừng sát đó cao vút, thân thẳng băng. Làn nước rơi ráo riết lấp lánh dưới nắng chiều.
Đứng chừng khoảng 10 phút trời tạnh dần. Tí loay hoay tìm chỗ ngồi cho cả nhà. Anh cu phải luôn có gì đó hoạt động, không thì ngứa chân ngứa tay.
Lần này do lúc đầu bố bực mình nên anh chủ yếu đi với mẹ. Anh luôn nhắc lại rằng anh là người đàn ông lịch sự và muốn đi sát bên cạnh để chăm sóc mẹ.
“Nhưng mẹ thấp quá, cái tay của Tí với tay của mẹ nó lệch quá, khó nắm tay nhau lâu quá”, heheh.

Hàng xóm

Hàng xóm thích cái lùm cây trong vườn nhà mình.
Cứ sáng sáng hàng xóm lại ra đó ngồi đón ánh mặt trời.
Không hiểu cái gì trong khóm cây đó làm hàng xóm thích thú.
Chỉ biết chiều chiều thấy giữa khóm cây đó là một khoảng cây bị đổ rạp, chỗ hàng xóm hay ngồi.

Sáng nay ra thấy hàng xóm cuộn tròn yên vị nơi ưa thích của mình.
Có người lại gần, thậm chí chụp ảnh, hàng xóm cũng phớt lờ chả thèm động đậy.

Phải một lúc lâu sau hàng xóm mới lờ đờ nhìn tới nhìn lui, uể oải đứng dậy lười nhác đung đưa cái thân mình mềm mại đen tuyền đi về nhà. Hoàng hậu trong các chuyện cổ tích thì cũng chỉ có thể điềm nhiên khinh người đến thế là cùng.

Chả hiểu hàng xóm nghĩ gì. Hay hàng xóm tưởng mình trồng cái bụi cây đó để dâng cho hàng xóm ?

Hàng xóm tự nhiên như ruồi. Thích thì đến, không thì đi. Hứng chí lên hàng xóm đến gần gại gại cái bụng vào chân mình, rồi rên gù gù cong lưng lên để được gãi. Không thích thì hàng xóm đủng đỉnh đi qua không thèm liếc nhìn.

Cứ như người dưng không hề quen biết, heheh

Nương hơi thở

Cách đây gần 10 năm, lúc mới bắt đầu đi làm ở chỗ này, mình có tham gia tập Yoga ở nhóm của công ty.

Cũng chăn trải nền cũng quần áo thể thao, đều đặn tuần 1 tiếng.

Thấy cái giờ đó mới ngán ngẩm làm sao, vài động tác đi đi lại lại như trò con nít. Chả thấy có hiện tượng gân hay cơ được kéo giãn gì. Thường tập cũng phải đau đau tí người ta mới thấy có tác dụng, heheh.

Rồi bỏ bẵng vài năm. Cách đây khoảng 4 năm lại đi lại, vẫn cô giáo cũ. Thấy vẫn mấy bài tập đấy, mà chả con nít tẹo nào. Quay đâu cũng thấy hơi đau đau, làm động tác gì cũng thấy hơi nửa vời, lòng khòng.
Biết thân biết phận định bụng đi đều, oạch một cái ngã tay đau, không làm được các động tác đó nữa.

Giờ thỉnh thoảng lại ngồi cúi người duỗi chân. Chưa được gọi là cúi đã thấy vài cái cơ kịch liệt phản đối. Càng dùng lý trí để cúi, càng đau, mà hôm sau lại còn có nguy cơ chuột rút chỗ đó.

Làm vài lần mới nghiệm ra rằng, thôi thì cứ phải cố gắng, tức cố giữ tư thế cúi, nhưng không bạo động duy lý trí nữa. Thay vì đó tập trung vào hơi thở. Sau một lần thở ra thở vô, tự dưng cơ thể cúi thêm được một chút. Một chút xíu xiu, cứ cho là 0,5 mm đi, thì sau 10 hơi thở đã được thêm 0,5 cm. Mà kiểu đó chắc có tác dụng nhiều hơn là ép các cơ và gân làm điều cái đầu mình muốn.

Nên mới nhớ ra cái cụm từ „nương vào hơi thở“ đọc ở đâu đó. Rồi nghĩ lẩn thẩn lơ thơ, trong ngày thường cũng vậy, vẫn cứ phải nghe ngóng nương vào một dòng chảy gì đó, một trường năng lượng hỗn tạp gì đó vô hình.

Ngôn ngữ hóa

Bạn chồng vốn rất ít viết, và ở nhà mỗi khi bạn ấy nói cái gì đó biểu đạt cảm xúc, bạn ấy hay dùng thứ giọng bông đùa, nói xong là cười phì ra mũi, trông rất ngộ.
Nên đọc bạn ấy viết là một cái gì đó hơi khác khác thường ngày.

Viết cũng là một thứ hoạt động có tác dụng sắp xếp sao đó cho bộ não.

Hôm qua xem phim, có cô bé do hoàn cảnh gia đình bị rơi vào tình trạng bí bức, bí bức đến mức cô ấy chỉ biết phá phách mỗi khi cảm xúc lên cao trào, vì không thể biểu đạt bằng lời.
Vào trại cải tạo, cô ấy gặp một cô giáo tâm lý. Cô giáo yêu cầu cô ấy viết, viết gì cũng được, miễn là viết.
Cô ấy đã không thể viết cả tuần đầu.
Tuần sau đó cô đã có thể viết những gì cô nhìn thấy, với những câu văn rời rạc, cục mịch.

Khi đã có thể truyền đạt suy nghĩ cảm xúc của mình một cách trôi chảy, việc viết đã hoàn thành nhiệm vụ khơi nguồn của nó – cởi bỏ, thanh lọc những nút thắt trong tâm lý.

Viết có ý thức là một quá trình dài, có thể đồng hành suốt cuộc đời ai đó, nếu người đó thích.

Người ta có thể viết về trải nghiệm tiêu cực và trải nghiệm tích cực.

Về những trải nghiệm tiêu cực, những gì người ta đã trải qua trong tình huống gấp gáp, tinh thần không được chuẩn bị, chúng sẽ được nhồi nhét vào đâu đó trong trường năng lượng của người đó.
Nó sẽ gây cảm xúc tiêu cực, nó lèo lái tâm lý ta trong âm thầm.
Khi được tháo gỡ, cảm xúc sẽ lại được „sống lại“ một lần nữa, nhưng không còn trong tình trạng gấp gáp, bị đè nén. Nó sẽ tuôn chảy từ từ như dòng suối tắc được khơi nguồn.
Người đó sẽ có thêm một chút minh tiệp.

Với trải nghiệm tích cực cũng vậy. Đôi khi niềm vui (niềm vui gấp gáp) đi qua quá nhanh, ta không kịp ngấm. Việc viết lại cho ta cơ hội nhấm nháp lại cảm xúc đó.
Khi vui nhẹ nhàng, ta đang kết nối với nguồn sống trong con người bạn. Bạn càng vui nhẹ nhàng nhiều và lâu, cái kết nối đó càng bền vững thường hằng.

Nên lẩn thẩn nghĩ, thời buổi này, cùng với thói quen bươn chải, vất vả, tất tả, cắm đầu cắm cổ, đi hết từ niềm vui này sang niềm vui khác, ta cũng nên nghiềm ngẫm trầm ngâm nằm khểnh chân lên kế hoạch cho một khoảng nghỉ để ngấm.

Không thì, stress nặng,  heheh.

Chả lẽ

Chả lẽ hôm nay tôi lại ngồi nhà viết.

Tôi hay nhớ đến hình ảnh một cái am nhỏ tựa vào lưng núi. Đó có thể là nơi tôi đã từng sống trong những kiếp trước, cũng có thể là nơi tôi muốn đến sống trong kiếp này hoặc kiếp sau.

Không biết chữ Am có hợp không, nhưng đó là một hốc núi nhỏ lùi hơi sâu vào lưng chừng núi. Một bên là bếp củi với vài cái ghế con con xung quanh, bên kia có chỗ nghỉ ngơi. Trước cửa am có vài gốc cây leo, cành lá lòa xòa vừa đủ để làm mát trong hang mà vẫn không che khuất quá nhiều ánh nắng. Vài cành gân guốc bám trên trần hang thả vài cái lá xuống làm mọi thứ trở nên mềm mại tự nhiên.

Gần đó có một khe nước nhỏ, chảy róc rách. Nước chảy từ đá ra mát lạnh, và trong suốt. Đưa về săm soi dưới kính hiển vi, chắc chắn là nước đó có hình lục lăng đều đặn đẹp đẽ. Heheh.

Mọi thứ đơn giản, rõ ràng minh bạch. Vừa đủ và đẹp đẽ.