Xem các bài viết

Alice Land

Hình như phim có tên như vậy. Phim hoạt hình của Nhật.

Tôi thích viết nhưng không có ý định theo nghiệp văn. Nhưng nếu sau này có thay đổi ý định, thì đây mới là kiểu văn tôi thích.

Phim có rất nhiều tình tiết, một vài tình tiết tôi cũng không hiểu lắm. Xuyên suốt bộ phim là sự có mặt của hai đứa bé khoảng 10-12 tuổi, cô bé Alice và cậu bạn, người đã giúp đỡ Alice rất nhiều.

Alice và bố mẹ đi lạc vào một vùng đất lạ. Xe dừng trước một cái cổng cũ kỹ. Cô bé có cảm giác ngại ngùng không muốn đi qua đó, nhưng bố mẹ cô muốn thăm thú khung cảnh xung quanh và muốn cô bé đi cùng.

Họ vào một thành phố tuy nhà cửa đông đúc nhưng không thấy có một bóng người. Đi qua vài con đường vắng, họ thấy một nhà hàng la liệt đồ ăn. Đúng tầm trưa và mọi người đều đã đói ngấu, bố mẹ cô ngồi xuống ăn trong khi Alice kiên quyết không ăn. Có một linh cảm gì đó mách bảo cô gái tránh xa đám đồ ăn thức uống nằm ê hề ở đó.

Càng ăn, bố mẹ Alice càng đói, họ nhồm nhoàm tống hết đồ này đến đồ kia vào mồm. Người họ bắt đầu phì nộn dần ra, đầu bắt đầu ngu si đờ dẫn không còn dừng lại được nữa. Họ cứ ăn, ăn, cho đến khi cả hai người đều biến thành lợn, không biết mình từng là người và không thể nói được tiếng người nữa.

Alice hoảng sợ nhìn những gì đang xảy ra trước mắt cô, những lời van xin can ngăn của cô không tới được bố mẹ cô. Họ ngày càng bị nhấn chìm trong dục vọng ăn uống, họ đã bị rơi vào một thế giới khác, thế giới lú, nơi tiếng nói của con người không thể được nghe thấy.

Trời tối, những con ma bắt đầu xuất hiện đi lại nhộn nhịp trên đường. Thành phố này có vẻ là thành phố của ma, và chỉ khi mặt trời khuất bóng, những con ma mới bắt đầu lộ diện.

Alice hoảng hốt chạy vô phương hướng. Cô không biết phải làm gì để cứu bố mẹ trong hình hài hai con lợn trong cái thành phố lạ lùng này cả. May mắn cô gặp một cậu bé. Cậu bé đưa cho cô bé miếng bánh ăn cho đỡ đói, dặn cô phải cố gắng nhớ được tên mình, nếu không cô sẽ không thể trở lại thế giới con người nữa. Cậu đã quên tên của cậu, nên cậu không thể quay về.

Cô bé gặm miếng bánh, nhai ngốn ngấu vì đói, nước mắt rơi lã chã. Phim Nhật hay có những đoạn ngăn ngắn về cử chỉ ăn khi đói như thế này, đủ dài để người xem cảm nhận được lòng biết ơn của cô với người cho bánh và sự trân trọng đối với từng miếng ăn mà cô đưa vào cơ thể mình.

Nhờ có cậu bé giúp đỡ, cô tìm được việc làm trong nhà nghỉ của một bà phù thủy. Có rất nhiều biến cố xảy ra với cô, các biến cố có vẻ không thật là liên quan mật thiết đến nhau. Cô bé cứ sống và làm việc ngày qua ngày, làm những thứ có vẻ như tình cờ cuộc sống đưa đến với cô, với cả một tấm lòng vô tư không vụ lợi. Cuối cùng cô đã giúp bố mẹ cô trở lại thành người, họ lại trở lại thế giới con người.

Hôm được trả về thế giới con người, cậu bé đã dặn cô, hãy đi thẳng và không được ngoảng mặt lại vì bất cứ lý do gì. Chỉ cần ngoảng mặt lại, họ sẽ lại trở thành tù nhân chìm đắm trong cái guồng xoay của quên lãng.

Đó là nội dung chính của phim. Nhiều tình tiết trong phim có thể làm cảm hứng để viết được vài bài ngăn ngắn thế này.

Đây mà một trong vài bộ phim hoạt hình của Nhật đem lại ấn tượng sâu đậm với tôi. Trong phim mọi thói xấu của con người, tham ăn, tham tiền, tham quyền … đều được đề cập đến. Nhưng lại không có một chút gì phê phán những người có thói xấu đó. Những thói xấu được nhìn nhận như những đặc điểm bình thường của con người. Từng người sẽ phải chịu trách nhiệm cho những thói xấu của mình và chịu hậu quả của chúng, nhưng người khác thì không liên quan, và không ai phê phán ai cả. Không có gì tốt, cũng không có gì xấu.

Còn nhân vật chính trong các phim đó phần lớn là trẻ con. Đều là những cô bé cậu bé trong sáng và tất thảy đều có một trái tim ấm áp rộng lớn. Chúng như tượng trưng cho cái phần thiện vô vi thường hằng của mỗi người, cái phần thiện dẫn dắt từng hành động lời nói cử chỉ, làm khi cần làm, tự nhiên không vụ lợi.

Phần thiện tỏa sáng như mặt trời tỏa sáng trong ngày không mây. Như mặt trời chưa bị mây che khuất. Phần thiện song hành với họ và tỏa sáng ra xung quanh những nơi họ có mặt, giúp xua tan đi một phần mây mù của những người họ tiếp xúc. 

Lời có cánh thứ 10

Tiếng Đức:
“Wer Bäume pflanzt und weiß, dass man nicht in den Schatten dieser Bäume sitzen werde, hat den Sinn des Lebens begriffen”

Tiếng Việt:
“Ai trồng cây và biết mình sẽ không ngồi trong bóng mát của nó là người hiểu được ý nghĩa của cuộc sống”

Tiếng Anh:
“Who plants trees and knows, that one will not sit in theirs schades, understands the meaning of life”

Sống đến một tuổi nào đó người ta hay nghĩ ngợi đến ý nghĩa của cuộc sống, sống để làm gì. Câu châm ngôn này theo tôi nghĩ cũng nói lên một khía cạnh của cuộc sống.

Người Đức nói riêng và người châu Âu nói chung có rất nhiều những công trình kiến trúc độc đáo để lại từ lâu đời. Hôm rồi bọn tôi có xem một phim tư liệu về nhà thờ ở Cologne (Kölner Dom – tiếng Đức), một trong những công trình kiến trúc độc đáo nhất thế giới và là điểm du lich nên đến thăm quan của châu Âu. Công trình đã được bắt đầu xây dựng từ cách đây hơn 750 năm và mới chỉ hoàn thiện hoàn toàn cách đây hơn 150 năm, nghĩa là công trình xây dựng kéo dài đến … 600 năm.
Ngoài những thông tin về kiến trúc, thiết kế ra người ta còn kể rằng để hoàn thành một phần mái nhà công việc đã kéo dài qua mấy thế hệ và họ vẫn làm theo đúng bản thiết kế ban đầu !

Con người ở đây họ làm việc có tính kế thừa, thế hệ sau tiếp nhận và phát triển tiếp những di sản của thế hế trước. Tính về thời gian một kiếp người như ngày xưa chỉ làm việc được khoảng 20-30 năm, bây giờ thì có thể đến 40 năm, nhưng nhìn ra không thấm vào đâu so với những công trình kiểu này. Để hoàn thành nó nhiều thế hệ phải ngầm “bắt tay nhau” cùng tiến !

Một thí dụ nữa như hệ thống đường xá giao thông ở đây. Gần như bạn đã có thể đi đến mọi điểm trên toàn nước Đức. Tuy vậy đường xá vẫn được tiếp tục mở mang và phát triển. Đường cao tốc ở Đức có tiếng là đường tốt nhất nhì thế giới, có nhiều đoạn không hạn chế tốc độ. Để có được hệ thống đường xá này, người ta đã bắt đầu xây dựng nó cách đây cả trăm năm và luôn bảo hành liên tục quanh năm để giữ gìn.

Ngay những đoạn đường trên núi để đi dã ngoại cũng nhiều lúc làm cho bọn tôi ngạc nhiên. Nhiều đoạn đường trên những đồi núi cao rất hiểm trở, tôi tự hỏi không hiểu người ta đã làm thế nào để tạo ra được những đoạn đường như vây và phải cần bao lâu. Chỉ có điều chắc chắn rằng ta đã được thừa hưởng rất nhiều nhờ công sức của các thế hệ trước đây.

Ở làng Garching nơi bọn tôi ở có một con đường với 2 rặng cây đã trồng cách đây cả trăm năm. Con đường tuyệt đẹp cả bốn mùa, xanh mát về mùa hè, vàng rực trong chiều thu, long lanh tuyết sương sáng mùa đông, đầy tiếng chim hót lúc xuân về. Mỗi lần đi ngang qua con đường này bọn tôi thật sự cảm tạ những người đã góp công tạo dựng nên nó.

Cuộc sống là sự tiếp nối, phát triển. Nếu chỉ nghĩ về đời mình để hưởng thụ quả thật người ta đã đánh mất một phần ý nghĩa của cuộc sống.

 

Nước sạch

Hôm qua 21.06 là ngày dài nhất trong năm, khoảng 9 giờ tối mặt trời bắt đầu khuất sau rặng nhà xa xa.

Sau sáu tháng nữa, ngày 21.12 sẽ là ngày ngắn nhất trong năm. Sáng 9 giờ mới thấy mặt trời, chiều chỉ khoảng 4, 5 giờ là trời đã tối thui.

Tuần này cũng có thể là một trong những tuần nóng nhất mùa hè, hôm nay có nơi trên đất Đức 37 độ. Vùng phía nam này có thể khoảng trên 30 độ.

Phơi mặt trần dưới nắng giữa trưa thấy bắt đầu rát rát. Sau đợt đi xe đạp vừa rồi, mặt mũi ai đấy đều đen đi, nhưng có vẻ như hoa hậu nhà (tạm thời) là đen nhất, trông đen nhẻm, lại còn đen kiểu loang lổ chỗ đậm chỗ nhạt nữa chứ.

Buổi chiều về nhà thấy lũ trẻ con hàng xóm ríu ran ỏm tỏi. Chúng tắm trong những bể bơi lớn đặt trong vườn. Bể bơi không đủ to để bơi nhưng nước khá nhiều và khá cao, 60 – 70 cm, khoảng 5-6 đứa chui vào đó ngụp lặn thoải mái. Chiều hôm trước thấy ông bố trẻ con hàng xóm cũng cởi trần nhảy vào đó tắm.

Vừa rửa rau củ để làm xa lát, vừa ngó ra chỗ vườn treo, bỗng nghĩ mấy cây ngoài đó mà được chút nước chắc thích lắm. Thế là xắn tay vào làm cái việc hàng hai chục năm nay hầu như không làm – dùng nước rửa rau để tưới cây.

Để vòi chảy ri rỉ cho đỡ tốn, rửa rau củ phía trên, để chậu hứng phía dưới. Rồi đổ cái nước đó vào hộp tưới cây nho nhỏ, đem ra tưới cho từng chậu cây. Được khoảng 6 lần như thế. Thấy lạ lùng về cái sự quý hóa của mình đối với nước, về cái niềm vui mà mình nghĩ cây đang trải qua khi rễ được đón dòng cam lồ nhỏ mát mẻ.

Một ý nghĩ thành hình rất rõ ràng trong đầu về cái điều người ta vẫn nói ra rả khắp nơi – nước sạch cần được gìn giữ. Nhiều nơi đang bị khan hiếm nước.

Nhiều thứ xẩy ra dồn dập trên thế giới, con người có lẽ dần dần nhận ra, để sống thoải mái họ cần cái gì nhất. Cái nhận biết không còn chỉ dừng ở mức từ ngữ, mà dần trở nên rõ ràng, gần như sờ mó được.

Con người cần gì nhỉ?

Không khí trong lành, nước sạch, đồ ăn tươi, vừa phải, thời tiết vừa phải, mái nhà trên đầu che mưa nắng, một chỗ yên ắng để nghỉ ngơi, được chăm sóc lúc ốm đau. Những cái cần cho cái body – nơi tâm hồn trú ngụ. Tôi lại nhớ có một câu đọc ở đâu đó „bạn hãy để ý giữ cơ thể của bạn khỏe khoắn, để linh hồn bạn thấy thích thú khi được trú ngụ ở đó“. Heheh, một câu nói rất là hay, một trong những câu nói khiến tôi yêu quý cơ thể của mình thêm vài phân.

Rồi đến xã hội bình yên, con người thân thiện, gia đình êm ấm, bạn bè chân thực – những thứ khiến cho tâm hồn cảm thấy được an ủi.

Rồi đến công việc yêu thích, nơi người ta có thể để sự sáng tạo của họ thăng hoa- cho tâm hồn được phát triển.

Mọi thứ khác, cứ việc tồn tại, cứ việc diễn ra, đời là sân khấu mà. Hay mà, mọi thứ đều hay mà, nhưng không thiết yếu, không nhất thiết phải nhảy bổ ra tranh giành.

Đồng tiền nên trở lại đúng vị trí trước đây của nó – một phương tiện để trao đổi.

Lạ là khi dần dần không phải nghĩ nhiều về đồng tiền, tôi lại rất tôn trọng sự có mặt vừa phải của nó trong cuộc sống của mình, và đánh giá những gì quanh mình khiến tôi không phải tốn nơ ron thần kinh để chăn dắt (manage) nó.

Tuổi thơ

Trong đám trẻ bò lê trên đường, giờ có thêm Misa. Cậu chắc tuổi rưỡi. Tuổi tập đi tập nói.
Tuổi chưa biết sợ là gì, hùng hục lao. Đi lao về phía trước, cậu đang rối rít muốn thử mọi thứ mà cái đám trẻ con xung quanh đang bắng nhắng làm.

Cậu anh Phil hơn cậu 4 tuổi cũng chơi cạnh đó. Thấy tôi lân la ra nói chuyện với Misa, cậu tìm cách đứng che cậu em.
Cậu em chẳng lấy làm điều, cậu nhìn tôi bằng đôi mắt trong veo, khệnh khạng tần ngần kéo tốc cái áo lên, hở hết cả khoảng bụng loang lổ vì rôm.

Thấy tôi phì cười, Phil nhìn cậu em và bảo „Misa dumm“. Dumm có nghĩa là ngu ngốc.
Misa ngẩn ngơ bắt chước anh „Du… Du“, rồi chỉ tay về phía xa, nhìn tôi nhắc đi nhắc lại „Du…Du“.

Tôi tránh không nhìn Misa nữa, mà quay lại nói chuyện với Phil. Hỏi vài ba câu, ngắm nghía khuôn mặt sáng của cậu và bảo „cháu là cậu bé thông minh“.
Cậu bé không phản ứng, nó chỉ nhìn tôi, rồi lại nhìn ra thằng em, rồi lại nhìn tôi, rồi đi chơi tiếp.

Anh Tí lao từ trong nhà ra, nó bế thốc Misa đặt lên trên vai, ra chơi với lũ trẻ con chỉ cao đến ngực anh.
Thằng bé tí hon ngồi trên vai anh, lệch hẳn sang một bên, không tỏ ra thích thú hay sợ hãi đặc biệt.
Có vẻ nó đã quá quen với kiểu bế này.
Nó vẫn hí hoáy chỉ trỏ và nói đi nói lại những từ chắc nó cũng chẳng hiểu.

Cậu vẫn còn rất trong sáng, cái Ego của cậu còn nhỏ.
Nhưng nó sẽ to dần, lớn dần.
Rồi sẽ có lúc cậu giống Phil. Có thể nó không biểu hiện như vậy, nhưng nó biểu hiện chỗ khác.
Cái Ego sẽ đi theo cậu đến tuổi trưởng thành, nó có thể lấn át cậu, có thể phục tùng cậu, hoặc lúc này lúc kia.
Mọi kiểu đều ok. Mọi thứ đều có lý của nó.
Nếu lúc nào đó cậu nhận ra, cái Ego đó nếu không được kiềm tỏa và nhận diện rõ ràng, sẽ chỉ đem lại cho cậu nhiều buồn phiền, là lúc sẽ có gì đó thay đổi.
Cậu sẽ thấy mọi thứ trở nên mới mẻ lạ lẫm, dù cuộc sống có lên lên xuống xuống tí, lúc vui lúc buồn tí.

Hơi hơi giống tuổi thơ của cậu.

Đôi giày nông dân

Ta không bao giờ có thể biết trước sự việc sẽ tiến triển như thế nào.

Nên cũng không nhất thiết phải nặng đầu về bất kỳ thứ gì, nếu nó không làm bạn đau quá, mệt quá, khổ sở quá ngay tại moment đó.
Đến 50 tuổi người ta nghĩ vậy. Nếu bạn 30, 40 hay trẻ hơn nữa, không nhất thiết phải nghĩ như thế.

Đôi giầy của tôi. Hồi đó tôi mua ngay trong trung tâm Garching. Đó là một hiệu giày nhỏ nhưng fine. Có vẻ là tiệm của gia đình.
Ở đó mọi thứ có vẻ được chăm chút và lựa chọn tỉ mỉ.
Vào đó người ta thấy dễ chịu. Chỗ ngồi thử và các giá để giày được sắp đặt có lý.
Gương có ở khắp nơi khiến không gian có vẻ như rộng hơn.
Ghế ngồi để thử giày tương đối thấp, hợp cho trẻ con.
Còn có chỗ chơi cho trẻ con, và các bạn trước khi đi thường được tặng 1 quả bóng bay do bà chủ tự bơm.
Vắng người, và bà chủ luôn có mặt khi bạn cần, đưa thông tin ngắn gọn, đúng chủ đề, và luôn biết rút lui đúng lúc cho bạn lựa chọn trong yên lặng.
Vì rất có cảm tình với bà chủ và với tiệm giày nên hơi dài dòng lạc đề tí, heheh.

Tôi bảo tôi cần một đôi tiện lợi để đi tập Rehabilitation, khôi phục lại cái vai của tôi sau mổ.
Bà ấy chỉ cho tôi một số đôi, phần lớn trông rất xanh đỏ, là mode lúc đó.
Tôi hơi lưỡng lự, bảo rằng tôi thích màu dịu dịu một chút, sậm màu một chút.
Bà ấy nghĩ ngợi một phút rồi chỉ cho tôi một đôi giày bata vải, có đế màu trắng và vải màu xanh đậm.
Bà ấy bảo trông bề ngoài thì có vẻ tầm thường và lỗi mốt, nhưng “nếu bà đã đi một lần, bà sẽ không thích một đôi nào khác nữa”.

Tôi nhìn đôi giày, không thấy thiện cảm lắm với vẻ ngoài của nó. Nhưng vẫn nghe theo lời bà và thử vào chân.
Đi lại vài ba bước, thấy dễ chịu, vả lại không còn đôi nào trông đằm đằm một tí mà đi dễ chịu như thế, thế là tôi đồng ý mua.

Đến chỗ tập mới thấy nhiều ông nhiều bà còn già hơn tôi nhưng giày và quần áo thì đỏ tím hồng xanh đủ kiểu.
Sau câu cảm thán thầm “biết thế thì …” tôi cũng không nghĩ xa hơn, vì thực ra cũng đã thử vài đôi như thế mà không thật ưng cái chân.
Ưng đến được cái mức bất chấp ấn tượng về màu sắc.

Cho đến giờ, đã gần 2 năm.
Trong 2 năm đó tôi đã mua thêm vài đôi mới.
Với hy vọng rằng bề ngoài trông nó đỡ nông dân hơn để có thể diện đi làm.
Nhưng lại với một mong muốn thầm kín rằng chúng vẫn sẽ dễ chịu như đôi giày nông dân ấy.
Và chúng trông đỡ nông dân hơn thật. Đúng Mode, đúng màu tôi thích.
Nhưng lại không dễ chịu bằng…

Và giờ tôi vẫn đi làm, đi chơi chủ yếu bằng đôi giày nông dân mỗi khi thời tiết cho phép.
Với thời gian trông nó cũ kỹ hơn, tối tối bẩn bẩn.

Đến chỗ làm, thay sang đôi giày trong nhà, xếp đôi giày bẩn bẩn gọn gàng ngay ngắn.
Nghĩ đến cảm giác dễ chịu khi sẽ xỏ chân vào nó để đi về.
Và có ý định sẽ dÙng nó cho đến khi không thể dùng tiếp nữa.