Cố gắng thương nhau thôi

Mình lại nhắc lại cái câu mình đã nói với bà Tết vừa rồi:
Con không được chọn bố mẹ,
bố mẹ không được chọn con,
đã bị dồn vào với nhau trong một gia đình,
cố gắng thương nhau thôi.

Mẹ mình vẫn không hiểu.
Bà hận vì sao a. Hùng không gọi điện tình cảm hỏi han bà,
Nên bà sổ toẹt mọi điều khác anh ấy đã làm, mọi thiện ý từ trong lòng anh ấy.

Nói chuyện với anh trai, thấy mối liên hệ mẹ con làm anh ấy đau đớn đã đến ngưỡng. Nhưng anh ấy không công nhận, để bớt phải đau khổ, anh ấy chọn cách chối bỏ.
đứa con muốn mà không làm sao yêu được mẹ mình, không lúc nào thấy mẹ mình hạnh phúc hài lòng, nó sẽ không bao giờ biết đến từ thanh thản, luôn có một khoảng tối đen trong tâm hồn nó, thỉnh thoảng lại nổi trội, lại làm người ta thấy cuộc sống tăm tối không ánh sáng.

Bà không hiểu.

Giờ bà gây với người gv, vì anh ta nhận nhiều tiền mà không làm xứng với mức lương đó như bà chờ đợi.

Mình cần bỏ cái mong muốn làm bà tỉnh ngộ đi,
bỏ cái mong muốn muốn khơi gợi tình thương ở bà,
dù mình có nói gì, làm gì, mọi lời nói của mình sẽ lại bị méo mó trong đầu bà, lại đẩy bà từ thái cực này sang thái cực khác, nhưng vẫn mê mờ chồng mê mờ.

Lạ thật, kể cả khi nghe con bị bệnh và có thể liên quan đến sống chết, điều bà quan tâm vẫn chỉ loanh quanh cái tôi của bà.
Mà “cái tôi” của bà là gì? – tiền bạc, rồi hận thù, trách móc với người nhà nó choán cả rồi, còn góc nào tử tế dành nhiều cho người ngoài.
Nói thì vẫn cứ như đọc từ tiểu thuyết ra, vẫn mẹ thương nó lắm,
sau 3 câu lại trách móc. Rồi vẫn làm những chuyện lạ lùng.

Sao thế nhỉ? Mình thương người phụ nữ già nua này,
hiểu và thông cảm cho những lú lẫn của bà ấy,
nhưng bảo yêu thì mình không biết.
Mình không đánh đồng người phụ nữ này với mẹ của mình.
Chỉ khi bà từ chối phần lú lẫn kia, bỏ hết tiền bạc xuống, bỏ sân si xuống,
ít nhất là nhận ra cái phần đó trong con người mình, không để nó lấn át bà nữa, bà mới nhận ra bà có con cái đúng nghĩa.
Mình không muốn liên quan đến phần lú lẫn đó của bà.
Hoàn toàn không !!! Bà là người duy nhất có thể bắt nó nằm yên xuống.

Mình thương anh mình, chứng kiến những lúc anh ấy giận điên người vì những hành động, lời nói của bà, lại càng thông cảm với anh ấy hơn.
Anh ấy cũng mê mờ, hình ảnh bà trong con mắt của anh ấy chỉ bao gồm phần tồi tệ trong bà. Phần lành lặn trong bà không có cơ hội xuất hiện. Nó chỉ xuất hiện khi phần lú lẫn kia lùi bước.
Chả biết đến lúc nào anh ấy ngộ ra.

P.S. Mình đã viết trong trạng thái bị kích động, khi đặt mình vào trạng thái của anh trai.
Với mình bà không làm cái gì quá đáng cả.
Mà dù bà có làm tung hê mọi chuyện, thì người gánh chính vẫn chỉ là anh trai mình.
Mình bởi vậy vẫn cảm nhận được tình thương của bà, le lói đó đây,
nhưng nhận thấy, chỉ cần một kích động nhỏ, một chút thiệt thòi tiền bạc, phần sân si lại nổi lên xoá tanh bành tan hoang, kinh khủng thật.

Chia sẻ

Từ này mỗi người hiểu một cách, hình ảnh họ liên tưởng cũng rất khác nhau.
Thế hệ mẹ mình (trên 75) chắc liên tưởng ngay đến chia sẻ bát cơm, manh áo.
Thế hệ mình (trên 45) sẽ liên tưởng đến chia sẻ tâm tư tình cảm nỗi niềm.
Thế hệ trẻ (trên dưới 20) sẽ là chia sẻ kiến thức, ý tưởng, hoài bão, ước mơ.

Mà các môi trường khác nhau cũng hiểu từ này khác nhau.
Chẳng hạn mãi sau này, khi nghe đến chữ chia sẻ, mình hay liên tưởng đến một vùng năng lượng.
Những người chia sẻ sẽ cùng kết nối với vùng năng lượng đó, để năng lượng của mình cùng hoà vào, tương tác với nhau,
cùng nhau tạo nên một vùng năng lượng mạnh hơn, rộng hơn, trong hơn, hài hoà hơn.

Mình hay nói chuyện với các bạn nhà mình, kể cả khi các bạn còn bé, khá cởi mở về hiện trạng, bố mẹ đang có vấn đề gì,
lo cái gì, cái gì đang làm mẹ bức xúc …
Nhiều lần không phải với mục đích để các bạn phải giúp mình, hoặc để các bạn phải thay đổi cái gì,
mà chỉ để tạo ra cái vùng năng lượng chung đấy, mỗi người đều ý thức được nó, cảm nhận được nó,
và sẽ có hành động tương ứng thích hợp.
Mình thấy dồn nỗi lo và áp lực lên 1, 2 người, unfair hệt như chất mọi đồ nặng lên vai ai đó.

Chỗ làm của mình cũng vậy, làm việc bí quá là lại lơ thơ đi nói chuyện với ai đó, và sau cuộc nói chuyện giải pháp tự đến.
Có cái gì đó trên bình diện năng lượng mà người ta chỉ có thể cảm nhận, không đo đạc chứng minh được, vì nó đâu có thuộc về thế giới vật chất.
Và thật sự là có những người, tuy có vẻ rất lơ ngơ vô tích sự trong đời sống thường ngày, nhưng sự có mặt của họ lại có tích sự trên bình diện năng lượng.

Thông tin đa chiều

Thông tin nào đến được với mình, phụ thuộc nhiều vào mức năng lượng và cách lựa chọn của mình.
Thích ca cẩm, sẽ có một loạt bài cung cấp thông tin để mà ca cẩm.
Nhận trách nhiệm về mình, sẽ có một loạt thông tin giúp bạn hoàn thành trách nhiệm đó.

We have said many times before, as more increased levels of Light from the cosmos filters into the atmosphere of Earth, the old ways of doing things that were not of the highest integrity will no longer be supported. It is happening now and you need to be aware of this if you are not already, so that you can maintain balance and peace within. It will take determined concentration and effort to resist the pull of the old energies that are prevalent everywhere during these times. As you make the effort when this happens, it helps to dissipate the effects on the collective consciousness of humanity.

Chúng tôi đã nhắc nhiều lần, mức năng lượng tràn từ ngoài vũ trụ vào trái đất càng nhiều, những thói quen cách làm cũ sẽ không còn chạy nữa. Mọi thứ đang xảy ra trong hiện tại và các bạn cần nhận biết điều này. Cần có sự tỉnh táo liên tục để không bị năng lượng cũ xô đẩy bạn, thứ năng lượng đang cuồn cuộn khắp nơi trong thời điểm hiện tại. Khi bạn giữ được thăng bằng cho bản thân, bạn đang giúp cho cả cộng đồng.

Heheh mình cũng không rõ lắm năng lượng mới là năng lượng gì. Có lẽ nó liên quan đến Oneness – Hợp 1, tổng hoà.
Cảm nhận về oneness càng nhiều, người ta càng tránh được kiểu hành động theo ego, là kiểu hành động trước đây.

Khá dễ dàng để nhận ra mình đang hành động kiểu gì.
Vì ego, bị ego giật dây – ta có xu hướng chứng tỏ mình thắng, mình đúng, mình hơn, mình có công, mình giỏi, mình …
Thoát khỏi ego – người ta có xu hướng hợp tác để tất cả cùng dễ chịu, cùng vui, cùng hạnh phúc. Không hơn thua, không đúng sai, không lợi thiệt. Đơn giản là hợp tác với nhau, làm cái cần làm, không so đo tính toán.

Thư gửi Yến – 3

giờ thì Yến hiểu vì sao mình lại bảo đời là bể khổ.
Gia đình mình dạy đấy. Chả cần xem phim xem chuyện đâu xa, hay phải tò mò nghe chuyện của nhà khác.
Gia đình mình dạy mình rằng đời là bể khổ.
Gia đình mình dạy mình rằng con người lăn trôi trong mê mờ, tự mình tạo địa ngục cho mình.
Gia đình mình dạy mình rằng chúng ta không biết một chút gì gọi là sự thật cả, mọi thứ đều phiến diện một cách tội nghiệp trong con mắt của mỗi người.
Gia đình mình dạy mình rằng có mỗi cách thoát khổ – thay vì chia rẽ thì hoà hợp lại, thương yêu nhau, hợp tác với nhau.
Cái lú lẫn mê mờ sẽ ngăn quá trình này lại.
Cái lú lẫn mê mờ làm chúng ta gân cổ bổ vào mặt nhau, chỉ để chứng minh tôi đúng anh sai.
Nó ngăn không cho người ta nhận ra là người ta đang bị lú lẫn.
Heheh, cần biết mình đang lú lẫn.
Cần biết mọi thứ mình nghĩ, mình tin, mình hiểu, đều không đúng. Đừng tin chúng.
Đừng tin vào cái hiểu và cái biết của mình.
Chúng đang lèo lái ta một cách tinh vi ngoạn mục.


Có một điều cần nhắc cho bản thân mình ở đây,
gia đình mình cho mình một tuổi thơ tương đối êm ả,
dù có xô xát này kia, nhưng tình thương mình luôn có đủ từ tất cả mọi người trong gia đình,
Cái tính vô tư lãng đãng của mình giúp mình không bị involved vào drama của gia đình khi còn chưa đủ chín.
Tuổi trẻ mình bắt đầu bị involved, những vết sẹo xuất hiện nhiều dần,
Sự có mặt của bạn chồng, của hai đứa, của tình người ấm áp, giúp mình cứng cáp, chuyển những vết sẹo đó thành sự hiểu biết.
Giờ mình đã đủ chín, có đủ compassion để có thể involved mà vẫn giữ được tâm hồn lành lặn,
vậy là mình mang ơn cả hai gia đình mình nhiều lắm, và mang ơn ông thần hộ mệnh của mình.
Mọi thứ được sắp đặt, mọi thứ đến đúng lúc, đúng chỗ.
Vậy cứ đường hoàng túc tắc đi thôi, chỉ cần sự có mặt yên tĩnh của mi, càng yên tĩnh càng tốt, càng nhiều cảm thông càng tốt, là đủ, Hà ạ.

Mức

mỗi người có một mức nhận thức và giác ngộ,
họ có thể hiểu, lĩnh hội đúng theo mức của họ, không hơn, không kém,
từ đó có thể nói, hành động tương ứng với mức đó.
Nếu ta nghĩ ta hơn người khác, thì với mức của ta, ta phải hiểu vì sao người kia hành động, nói năng như vậy.
Hiểu thì chấp nhận, sẽ không có bức xúc, hay có lời nói việc làm làm sự việc căng lên.
Sẽ nhìn ra đúng sai (vừa với mức của ta) nhưng không phê phán.
Đã phê phán bức xúc, thì quên đi, ta vẫn ở đúng mức của người ta đang phê phán.

Nếu quả thật mức của ta hơn, thì ta phải làm sao nâng mức của những người xung quanh lên,
không bằng mình, thì cũng phải ở mức có thể hiểu được mình, và lên dần.
Muốn vậy phải có tình thương. Tình thương mới mở được các kênh nối.
Các cái tai và các tâm hồn chỉ mở khi có năng lượng của tình thương.

Là lan man vậy, chứ mình củ chuối lắm, tình thương bé bằng hạt đậu, động tí cũng sửng cồ lên.
Túm lại là mê muội.