Xem các bài viết

Mất tiền

Mình mất một khoản tiền khá lớn.
Bằng số tiền mình tiết kiệm được trong vòng 1 năm.
Mình đã bị căng thẳng trong khoảng 2 tuần, muốn lấy lại.
Nhưng dần dần mình nhận ra, khả năng lấy lại rất thấp, gần như bằng 0.

Cái đẩy mình vào tình trạng đó là do một mong muốn đã có từ lâu:
Mua cho mẹ mình một mảnh đất và 1 ngôi nhà ở miền Nam Việt Nam.
Bà bơ vơ không có nơi để về, ở cái tuổi gần đất xa trời.

Mọi thứ được quyết định trong 1 tình trạng nóng nảy, sốt ruột.
Một bài học lớn. Hy vọng mình học được bài học này thật kỹ càng.

Mình đang trong đại hạn Địa không, Địa kiếp. Cộng tiểu hạn Thiên Không (2024).
Năm nay (2025) có Tang Môn, tức phải lo nghĩ.

Mình mãi sang đại hạn 55 mới bắt đầu nghĩ về tiền.
Không có kinh nghiệm, chập chững, quá thơ ngây tin người.
Mình cần bỏ ra khoảng 4,5 năm để hiểu thấu đáo mọi thứ, trước khi bắt tay vào làm cái gì.
Nhất là ở đất nước VN, khi đồng tiền làm nhiều người trở nên méo mó, còn rất ít cái gọi là trong sáng.

Trước mắt, cần chấp nhận 100% và buông bỏ mọi ý nghĩ lấy lại tiền.
Tha thứ cho mình và tha thứ cho người.
Mình chỉ vậy thôi, và họ cũng chỉ có vậy.
Hehe

Mỹ và bộ sậu

Free communication đang được tôn trọng nhỉ.
Qua những buổi trực tiếp thế này ngưòi ta sẽ dần dần hiểu cách làm việc của từng bộ sậu của từng đất nước.

Forbes BREAKING NEWS: Rubio, Waltz, & Witkoff Speak To Reporters After Talks With Russians In Saudi Arabia. 19.02.2025

Ở những phút cuối cùng Rubio có nói để giải quyết cuộc chiến tranh U thì trước hết phải thiết lập quan hệ ngoại giao bình thường giữa Mỹ và Nga, và đó là điều họ làm trong bước đầu tiên này.

Tờ Rum có một cách làm việc riêng biệt, khác cách làm của châu Âu.
Ông ấy là người của hành động. Thay vì bàn bạc quá nhiều, ông ấy làm cái đã, rồi các bước tiếp theo phụ thuộc vào hoàn cảnh phát triển ra sao.
Châu Âu và U thì quá sốc, coi như mình bị qua mặt.
Châu Âu có động thái, và Tờ Rum gọi điện xoa dịu với từng người.

Từng bước, từng bước … Hành động thay vì loay hoay với mớ suy nghĩ bòng bong trong đầu mình và trong đầu thiên hạ.

Thật là một cảm giác thú vị nhìn những gì đang diễn ra ở Mỹ, họ dynamic và trẻ trung.
Chưa nói tốt xấu nhé. Khó mà bảo cái gì đang diễn ra là tốt hay xấu.

Và cũng hầu như không thể đoán cái gì thực sự đang diễn ra trong đầu các đồng chí đầu to.
Mình đành dùng trực quan, nhìn mặt bắt hình dong, cân đo giữa cái thiện và cái không thiện, cái thật và cái giả trong khuôn mặt, cách nói.
Nhìn những người xung quanh, cách họ và thủ lĩnh tương tác, để có nhận định riêng về họ và thủ lĩnh của họ.

Chính chị chính em

Chính chị chính em mình không rành lắm.
Cùng 1 sự kiện (VP của Mỹ tham dự Munich security conference) mà trong một video này toàn người ca ngợi (kiểu một bài nói đi vào lịch sử), trong video kia toàn người chửi bới (nặng thì – làm sao tống 3 thằng idiots đó ra khỏi …). Cả 2 cùng là media của Mỹ vài triệu subs.

Nhưng mình hiểu phần nào tình trạng của châu Âu đang rơi vào.
Nó giống giống tình trạng của mình, mặc dù ở 2 tầm hoàn toàn khác nhau.

Kiểu, bạn có một niềm tin nào đó, rằng nếu có gì xảy ra, bạn sẽ có người cùng gánh vác.
Đùng một phát bạn nhận được cú quay lưng, rằng mày cứ làm cái gì mày muốn, tao không muốn dây dưa.
Với cái “Đùng một phát” này, thật sự bạn không xoay xở nổi.
Nếu mà ngay từ đầu, bạn biết bạn chỉ 1 thân 1 mình, bạn sẽ xoay xở kiểu khác, lên kế hoạch kiểu khác.

Tờ Rum admin cũng có lý của họ.
Họ nghĩ họ bị lợi dụng nhiều quá, toàn bị thiệt thòi.
Giờ họ chỉ muốn lấy lại công bằng.

Cũng giống trong 1 gia đình, nếu ai đó cho rằng mình thiệt thòi mà không nói ra được, họ cũng có thể có những cú quay lưng rất ngoạn mục.

Chẳng có gì là tệ.
Thôi thì mấy nước loay hoay ngụp lặn một thời gian.
Rồi thì mọi thứ cũng ổn.

Mong châu Âu tỉnh ra, rồi từ từ từng bước.
Xuống thì cũng xuống rồi, tệ thì cũng tệ rồi.
Dở nhất là bị chính người trong nước, người mình, xé toạc từ trong xé ra.

Giải nghiệp

Hàng ngày, hàng giờ qua đi, mọi thứ trải ra như một cuốn phim.
Với chúng sanh, nghiệp đang trổ, không ngừng nghỉ.

Tỉnh một chút, chúng ta có 2 lựa chọn chính.
Giải nghiệp, hay tích nghiệp.

Để giải nghiệp, phải không sợ nghiệp trổ.
Thậm chí, người ta còn thấy vui, thú vị khi nghiệp trổ.
Xấu hay tốt dưới con mắt nhân gian, cũng chỉ là nghiệp trổ, một nút thắt.
Không tránh né, tưng tửng mà tiếp nhận, có chút hài hước nữa, nút thắt sẽ được giải.
Nếu không, dù làm gì, nói gì, nghĩ gì, sẽ tích thêm nghiệp.

Nghiệp chỉ là những thói quen, tập khí tích tụ.
Sống cho khéo, nghĩ cho khéo, đầu nó từ từ rỗng rang, nghiệp từ từ loãng ra.

Đó là lý do vì sao cần tu dưỡng khi còn minh mẫn.
Cứ cái gì có thể giải nghiệp được, thì làm, nương vào sự trổ ra của nghiệp.
Mình làm, giúp người trong gia đình làm.
Một câu xin lỗi, một cử chỉ làm hoà, một cái cười xoá nghiệp …

Tới lúc sức đã yếu, đầu không còn sáng suốt, mà chưa học được thói quen cười hehe xuề xòa với những thứ bất như ý,
thì chỉ còn tích nghiệp mà thôi.

Được đồng hành cùng người già, là may mắn lớn của mình.
Nhìn ra được quá nhiều điểm củ chuối của bản thân.
Và trở nên xuề xoà hơn, nhiều thứ không còn nhiều ý nghĩa.

Tỉnh, mê

Mỗi khi đọc những bài kiểu “hãy hiếu thuận với bố mẹ khi họ còn sống”, mình thấy lấn cấn.

Một, là do nhột – mình thấy cái không hiếu thuận của mình (theo con mắt thế gian).
Hai, là mình thấy người ta hay nói về sự hiếu thuận, nhớ nhung, nối tiếc khi bố mẹ thật sự đã không còn đó.

Phần nhiều người quá vất vả tất bật cho cuộc sống mưu sinh và không có điều kiện gần bố mẹ khi còn sống, dễ trải qua tình trạng thứ 2 này.
Chẳng hay, chẳng dở, cuộc sống nó là vậy.

Nhiều người tuy được sống bên cạnh bố mẹ, nhưng cũng do vất vả tất bật cho cuộc sống mưu sinh, họ không luôn có đủ sự kiên nhẫn, hoà nhã chăm chút bố mẹ theo cách họ mong mỏi.
Chẳng hay chẳng dở, cuộc sống nó là vậy.

Cuộc sống nó là vậy.
Chẳng có gì hay, chẳng có gì dở.
Nhưng nếu biết cách, luôn có những giây phút thăng hoa.
Thăng hoa khi không cạnh nhau, thăng hoa khi cạnh nhau.

Có một sự liên kết vô hình giữa con người, nhất là giữa bố mẹ con cái, vợ chồng.
Cái kênh liên kết đó càng nhiều sự cảm thông, thấu hiểu, biết ơn, thì nó càng phát sáng, mềm mại, uyển chuyển.
Nó nuôi dưỡng, nó nâng đỡ, cả hai bên.
Ngược lại, nó huỷ diệt, nó ngốn ngấu năng lượng, từ cả 2 bên.

Nuôi dưỡng hay huỷ diệt, nó không dừng ở 1 cá nhân, nó lan sang các cá nhân bên cạnh, xung quanh.
Nó còn lan sang cả tương lai, sang thế hệ tiếp theo.

Nên, khi còn cùng tồn tại, sống tỉnh táo với nhau, là đủ, nhỉ.
Thường, sẽ có 1 bên tỉnh hơn.
Bên tỉnh nên tận dụng cơ hội để nhìn rõ bên mê, sẽ trở nên tỉnh hơn.

Tỉnh hơn là làm sao? là qua cái mê của bên kia mà nhìn ra cái mê của mình.
Khi cái mê của mình không còn, mình sẽ chỉ còn thương cái mê của bên kia, thay vì bực dọc hay thất vọng.