Xem các bài viết

Thất vọng

có một sự thất vọng nào đó rất sâu sắc.
Mặc dù cái gây ra sự thất vọng đó rất vớ vẩn, liên quan tới công việc.
Một cái bug của platform, bàn luận tới lui, thử tới lui, tới giờ cũng chẳng đâu vào đâu, sẽ không được fixed trong vòng vài tuần tới.
Và mình lại phải tìm một giải pháp khác cho product của mình.

Biết là không quan trọng, có thêm feature đó hay không thì sự thể nó vẫn thế,
cuộc sống vẫn chạy đều, chẳng ai nặng lên thêm vài gam.

Dù vậy, cảm giác vẫn là cái làm mình lưu tâm.
Kiểu chán đến mức chả muốn nói, chả muốn động tay động chân.

Mình đã trải qua tình trạng này mới gần đây,
khi cô đồng nghiệp đòi hỏi 1 cái gì đó, mà mình biết chắc sẽ không thể thực hiện được nhanh.
Cũng chán, một cách sâu sắc.
Tự hỏi chắc cô ấy phải hiểu về kỹ thuật hơn mấy bạn bên product manager chứ.
Nên mình lặng thinh, khi cần thì cố nói cho hết phần mình, còn thì kệ.
Sau đó mọi thứ liên quan mình đều show cho cô ấy, và cô ấy đủ thông minh để biết rằng cần cần thận.
Tới giờ mình cảm thấy cô ấy đã là 1 phần của nhóm, chia sẻ được với mình khối thứ.

Cái chán buông tay, nó liên quan tới “đầu hàng”, surrender.
Mình còn muốn đi ngược dòng, muốn đấu tranh với môi trường, còn mệt.
Tới 1 thời điểm thấy mệt mỏi, buông xuôi, kệ.

Đó là cái buông xuôi, buông bỏ xảy ra trong tâm tưởng.
Còn trong cuộc sống, vẫn phải tìm cách giải quyết hợp lý cho thời điểm đó nhất.

Ngã mạn

Người ta hay nói về 3 từ tham sân si, còn 1 từ thứ tư là Mạn ít được nhắc tới.
Mạn là ngã mạn.

Kiêu ngạo, phán xét, so đo, ghen tị,… có nằm trong chữ Mạn.

Thường khi tích luỹ tạm rồi, cái “ngã” đủ to rồi, thì dễ mắc nặng vào cái chữ mạn.

Đang bị cái mạn đó khởi lên, làm tâm mình mất béng cái nhẹ nhõm, nên viết vài dòng.

Có những thứ mình đổ vào rất nhiều công, tự dưng mình bị chấp vào nó, bám lấy nó.
Kiến thức kinh nghiệm mình phải tìm tòi, mày mò, tích luỹ vất vả hàng năm.
Khi có bạn muốn vào nhóm, dù không thích bạn ấy, mình tự đặt ra cho mình cái đích support gần như 100%,
không giấu diếm kiến thức, mất không ít thời gian.
Đó lại là người bon chen với mình từ vài năm nay hahah.
Bạn ấy chỉ nhìn bề nổi nên mới bon chen, chứ nếu thấy công sức người khác bỏ ra,
chưa chắc bạn đó đã muốn làm.

Giờ bạn ấy có điều kiện và có sự giúp sức cần thiết để thấy nhẹ nhàng, thành công hơn, vui hơn trong công việc.
Nếu không thấy sự bon chen của bạn trước đó, và không mất quá nhiều công tích cóp kinh nghiệm, chắc mình sẽ tránh được cái mạn này ít nhiều.

Không chỉ riêng trong lĩnh vực nào.
Kể cả việc đơn giản là dọn toalet, mình mất công dọn rất sạch sẽ thơm tho.
Mà người vào vô tư xả giấy, lê dép đầy bùn, thiếu sự tôn trọng, sẽ làm mình khó chịu.
Chứ nếu người dọn là người khác, mình sẽ không có nhiều cái mạn trong đó.

Mình bị bám lấy những thứ mình bỏ nhiều công vào đó.
Tiền bạc vật chất, con người, tình cảm, công danh tiếng tăm… tất tần tật, cùng nguyên lý.

Thực ra, những cái gì mình đổ mồ hôi, đổ công sức, nó đã một phần trở thành tuệ, vô hình vô tướng, không mất đi đâu cả.
Còn biểu hiện của nó ở ngoài thế giới vật chất, có hình có tướng, trước sau cũng sẽ thay đổi, biến mất.

Cần nghĩ gì? Nghĩ vậy đó. Bớt bớt bám chấp đi, hehe.

P.S. Sáng nghe Sư Nguyên Khang giảng:
Nếu tỉnh, thức sẽ chuyển thành tuệ. Không tỉnh, thức biến thành nghiệp.
Giờ nghe cái gi gỉ gì gi cũng thấy hay mới cmn chít heheh.

Bình bình

Cách đây khoảng 2 năm trở lại, Tí từ một cậu bé vui vẻ, sống spontant, đã bắt đầu xây dựng những triết lý và lối sống cho riêng mình.
Mẹ nhớ có lần cậu bảo, cậu thấy các bạn lứa tuổi cậu, nhiều bạn ngây thơ làm sao ấy.
Lúc vui thì vui quá, rồi lúc buồn thì buồn quá. Như một hình sin lên xuống nhấp nhô, cậu lấy tay vẽ.
Tí không để mình vui quá, nên cũng không bị buồn quá. Tí thấy bình bình thì hơn.

Hehe, cậu đã có 1 kết luận mà mẹ có từ hồi bé, nhỏ hơn 10 tuổi.
Hồi đó nhà vắng vẻ, nên cứ có khách ở quê đến là vui như tết, vui hết cỡ.
Đến khi khách về buồn không để đâu cho hết. Mình nhớ mình đã buồn ghê lém hehe.
Cô bé lúc đó quyết định, ít vui đi, thì cũng sẽ bớt buồn đi.

Mấy hôm nay nghe khá nhiều về những gì liên quan tới não và cảm xúc.
Mức glucose, mức dopamine, khi cao sẽ tạo hưng phấn tinh thần.
Nhưng sau một đỉnh cao, bao giờ cũng kéo theo một đoạn trũng.
Đỉnh càng cao, trũng càng sâu.

Một lối sống tạo nhiều đỉnh (peaks) này, ăn ngọt, ăn nhiều tinh bột, uống thuốc, uống chất kích thích,…
sẽ tạo stress cho cơ thể. Cơ thể mệt, loay hoay xử lý cả ở đoạn đỉnh, lẫn đoạn trũng.
Cái sự loay hoay lại tạo ra nhiều chất, gây các vấn đề về tinh thần, như trầm cảm, sợ hãi,…

Và có 1 trend là làm sao để mức đó bình bình, không cao và cũng không quá thấp.
Sự bình bình này giúp cơ thể tiến vào trạng thái thoải mái (relax), rất nhiều thứ cũng trở nên relax theo.

Hehe,

Bạc nhược

Đọc mấy bài viết về Thầy MT có thể ngồi thiền 10-15 tiếng.
Thày ngủ rất ít, trong tư thế ngồi.
Đi đứng nhanh nhẹn, mắt sáng, tinh thần luôn tỉnh táo.

Thấy mình bạc nhược một cách rất bạc nhược.
Bạc nhược một cách buồn cười.

Người gì mà cứ đầy rẫy những tật chỉ lôi mình xuống đáy nhỉ.
Nhiều đến mức chả thèm che đậy nữa.
Đến mức chỉ còn thấy buồn cười.

Bạc nhược, kiêu căng, ky bo, sợ sệt,…

Trước đây có đọc, sự kiêu căng khi đã bộc lộ trọn vẹn, nó như cây khô, có thể bẻ gẫy.
Sự kiêu căng còn giấu diếm, mới như cây tươi, vẫn dẻo dai âm thầm lớn mạnh từng ngày.

Có hiểu láng máng, giờ mới hiểu thực sự.
Mình muốn bẻ gẫy nó. Muốn bẻ gẫy cái thói kiêu căng còn hơn cái thói bạc nhược.

Tiền bạc

Thế nào đó mà mấy hôm nay đọc nhiều chủ đề về tiền bạc.

Mình vấn vương nhiều về tiền bạc mấy năm nay.
Tức là nghĩ nhiều về nó hơn là cả một đoạn thời gian dài trước đó.
Trước đó, thì tiền ai nấy tiêu cho những thứ hàng ngày.
Cho chuyện đầu tư, tiết kiệm và những mục tiêu lớn hơn thì bạn chồng quản lý, mà bạn ấy làm rất tốt, nên mình hầu như không để tâm.
Ngoài vài tháng sau khi phải chi một khoảng lớn sau khi sinh Tủm, thì mình it khi cảm thấy thiếu tiền.

Sau này phải quản lý tiền bạc cho bà, khi bà đã mất gần như hết sạch tiền mặt vào các công ty đa cấp,
nghĩ ngợi về đoạn mua nhà cửa này kia với một khoản tiền còn lại rất hạn chế, mới nhận ra mình thiếu tiền trầm trọng.

Cái chữ “trầm trọng” là tự mình đẩy mình vào.
Chứ người khác, chắc họ thấy ok, chỉ không nhiều chứ không đến nỗi.

Thế là cứ nghĩ loanh quanh, đôi lúc cảm thấy rơi vào ngõ cụt.
Tiền lương thì chỉ có vậy, không ít, nhưng không thể tạo thành 1 cục để làm cái gì.
Tự dưng bức xúc về đoạn lương thấp ( mà nếu so với xã hội thì không hẳn thấp),
về những giai đoạn do làm parttime, tránh nhận trách nhiệm, nên lương hầu như không được tăng.
Nhưng nghĩ lại, kể cả khi lương có cao hơn hiện giờ 10%, 20%, thậm chí 30%, thì cũng chả giải quyết được gì.

Rồi giờ lại trong tình trạng có thể bỏ việc bất cứ lúc nào, nếu ông bà có vấn đề về sức khoẻ và cần có mình bên cạnh
Lương sẽ = 0, tiền hưu chắc sẽ đủ để sống ở VN, nhưng theo luật phải 10 năm nữa mới được nhận.
Rồi về VN, ngoài tiền sinh sống, còn phải tự mua bảo hiểm sức khoẻ cho mình, chỉ lấy từ khoản đã tiết kiệm được.
Lại thêm 1 đoạn bức xúc liên quan tiền bạc.
Mà đấy là mình đã “vô tư” đẩy trách nhiệm chu cấp cho bọn trẻ (ít nhất là vài năm nữa) lên bạn chồng.
Trong khi chính bạn ấy cũng có lý do để bỏ việc về VN.

Hôm trước nói chuyện với một cô bạn (em), thấy cô ấy chỉ phải lo cho bản thân, tiền bố mẹ để lại đủ cho tới lúc về già.
Đáng ra cô ấy phải nhẹ nhõm hơn mình. Nhưng không, cô ấy lại có bức xúc khác.

Haha, tất cả chúng ta không thoát khỏi bức xúc.
Bức xúc là chuyện tất yếu khi người ta sống mê mờ.
Nếu không mê mờ, người ta nghĩ gì, hành xử ra sao ?

Tạm vậy, sẽ viết tiếp cái đoạn tiền bạc, cho tới lúc mình làm bạn được với nó, không còn bức xúc về nó.
Thực ra khi mình đã viết ra được, là cái bức xúc đã bắt đầu loãng dần ra.
Dù rất chậm, cái loãng ra ấy. Và mình muốn tăng tốc bằng cách viết ra.

Viết xong bỗng nhận ra, 1 trong những điều làm mình cứ bức xúc,
là muốn cho bố mẹ mình được sống 1 cuộc sống đầy đủ như mình, mà mình lại thấy mình không đủ khả năng.
Đây là 1 điểm rất đáng để đào sâu thêm nữa, trong này có một sự mê mờ kha khá.