Lan man – cái sự đàn đúm 01

Giờ bắt đầu học đòi đi chơi, đi túm tụm ở quán café.
Mà lại còn phải quán cafe đẹp, đặc biệt heheh.
Thực lòng tôi không thấy các đồ ở đó đặc biệt hơn các nơi khác.
Giá cả thì đắt đỏ hơn, vào những giờ cao điểm lại quá đông.
Nhưng hiện tại đang có hứng thì vẫn cứ làm.

Chắc tôi phải để ý tìm ra 2, 3 quán café trong trung tâm.
Nơi thuận tiện đi lại, chỗ ngồi dễ chịu, đủ yên tĩnh để có thể tụ tập vài ba người nói chuyện.

Thích gặp bạn bè một phần là do có nhiều thời gian và không gian cho bản thân hơn.
Một phần là do mình quan tâm đến người khác hơn.
Quan tâm đến người khác không phải do tò mò.
Tò mò là một trong những tính tôi có ít.
Tôi vẫn cứ nghĩ lòng vả cũng như lòng sung, bản thân cuộc sống của tôi và của bố mẹ gia đình tôi đã quá đủ chiều sâu để tôi khám phá và suy nghẫm.
Môi trường đó đủ các sự kiện và điều kiện để tôi trải nghiệm. Để khi đã đủ lớn, có thể nhìn rõ sự vô minh của mình và của con người nói chung.
Hiểu 1 thì sẽ hiểu tất. Nên không có như cầu nhìn đi đâu xa xôi cả.

Nhưng đến một tuổi nào đó, người ta ý thức được cuộc đời không phải vô tận, và luôn luôn biến đổi.
Hôm nay gặp ai đó, có thể ngày mai đã xa.
Hôm nay mình gặp mọi người, ngày mai có thể mình đã qua thế giới khác, nghĩa trắng hoặc nghĩa đen.
Nên một khi còn có duyên và có điều kiện, tại sao không.
Được hiện diện trong cuộc sống của nhau là một cái duyên.
Duyên có lành hay không, có trở nên lành hay không, lại do lựa chọn và cách hành xử của mỗi người.

Vô hình chung, dần dần tôi nhìn bè bạn cũng như nhìn mình.
Thấy họ đang vui, biết họ đang vui, thấy nhẹ nhàng.
Thấy họ đang đau khổ, biết họ đang đau khổ, biết họ sẽ vượt qua và tâm hồn họ sẽ sáng ra một chút.
Thấy họ đang “thất tình lục dục”, biết họ đang “thất tình lục dục”, biết những gì họ sẽ nhận qua đó, học được qua đó.

Phần lớn bạn bè tôi, họ tự biết họ. Nên tiếp xúc với họ thấy cùng tần số, dễ chịu nhẹ nhàng.
Đơn giản mở lòng mình, nhăn nhở hề hề, and be there.

Lan man – cái sự đi làm 2

Cậu đồng nghiệp nữa cũng ghét tôi ra mặt ngay từ khi tôi mới vào làm trong công ty là một cậu làm cùng tầng, nhưng khác team, khác product.
Tôi chưa bao giờ làm việc cùng cậu ấy, nhưng hay gặp nhau ở hành lang, ở chỗ bếp có máy pha cà fe.
Những hôm đầu tôi chào hỏi cậu ấy như chào hỏi bất cứ người khác.
Cậu ấy miễn cưỡng trả lời, kiểu lầm bầm không ngẩng lên nhìn.
Tôi nhanh chóng nhận thấy sự miễn cưỡng ngày càng tăng, và đến một lần nào đó tôi quyết định tránh gặp cậu ấy, có gặp cũng đứng xa xa khỏi chào hỏi.

Cho đến giờ tôi vẫn không nghĩ cậu ấy ghét tôi, mà chỉ muốn giữ khoảng cách, không muốn dính dáng đến tôi mà thôi.
Cậu ấy người gầy lạ lùng, da trắng bệch, luôn mặc áo kín cổ.
Có cảm giác cậu ấy bị bệnh.

Tuy với nhiều người khác cậu ấy vẫn chào hỏi, nhưng với hầu hết mọi người cậu ấy giữ khoảng cách.
Tôi thấy cậu ấy cười hỏi và nói chuyện với duy nhất một cô gái.
Cô ấy làm trong team của tôi, là một cô gái rất đặc biệt. Tôi rất quý cô ấy, tiếc là do một số lý do cô ấy đã chuyển đi làm một chỗ khác, cũng đã 3, 4 năm.

Cái vẻ khó chịu ra mặt của cậu ấy làm tôi khá bị ảnh hưởng thời gian đầu.
Tôi không biết vì sao cậu ấy ghét tôi thế.
Về sau tôi quyết định không để mình bị nặng nề, bằng cách giữ khoảng cách.
Tuy vậy cứ mỗi khi phải chạm mặt nhau, tôi luôn gửi một thông điệp ngầm : Cast, ich habe nichts gegen Dich. (tôi không có gì bực mình khó chịu với bạn).

Hàng năm trời cứ thế trôi đi.
Đôi khi nhìn cậu ấy lầm lụi đi một mình, dáng càng ngày càng gầy, như sắp bay trong gió, thấy động lòng.

Rồi cách đây khoảng 2 năm, cậu ấy từ từ thay đổi, chậm nhưng thấy rõ từng ngày.
Người vẫn cứ gầy đét như thế.
Mặt vẫn cúi gằm xuống đất như thế.
Nhưng mỗi lần gặp, cậu ấy đã chào mà không ngoảng mặt đi.
Còn tôi vẫn cứ cẩn thận, đi nhẹ chào khẽ mỗi khi đi qua cậu ấy.

Cái đầu dần ngẩng cao, câu chào dần rõ ràng. Khuôn mặt tươi dần lên mỗi lần chạm mặt.
Rồi cậu ấy chủ động chào và chờ tôi chào lại.
Cách đây 2 hôm, khi gặp nhau trong cửa hàng hoa quả, thậm chí cậu ấy đứng cạnh tôi để chọn quả, mặt hơi cười cười.
Cậu ấy đã không còn ngại sự có mặt của tôi.

Tôi thấy mình tiếp xúc với cậu ấy cẩn thận như khi nâng một cái ly mỏng manh sợ bị vỡ.
Sợ một cử chỉ vô tình nào đó lại làm khuôn mặt cậu ấy cúi gằm lại, quay mặt đi.

Có lẽ cậu ấy bị một bệnh gì đó. Cách đây vài năm tôi đã nghĩ không hiểu mình còn nhìn thấy cậu ấy được bao lâu.

Hồi con gái tôi đi Anh, ở trong một gia đình mà người con trai cả (17 tuổi) im im hằm hằm suốt ngày.
Cô gái cảm thấy khá khó chịu vì kiểu cư xử của cậu.
Tôi đã kể chuyện của mình cho con gái.
Và cô ấy đã làm giống tôi – mỗi lần chạm mặt gửi một thông điệp ngầm, và kiên nhẫn chờ đợi.
Về sau cô ấy kể lại, câu chuyện của tôi đã giúp cô ấy nhiều.

Lan man – cái sự đi làm

Sáng nay lúc đến chỗ làm, tôi đã rất muốn để ra 20 phút để viết.
Không khí, ánh nắng, … mọi thứ trong trẻo, làm người ta nghĩ đến không khí tết, làm người ta thích viết lung tung về một cái gì đó.
Nhưng có vài việc cần làm gấp nên thôi.

Những mong muốn kiểu này đôi khi xảy ra.
Đôi khi tôi có thể gạt công việc sang bên, đôi khi không.
Nếu bảo ngồi nhà cả ngày, thời gian chắc sẽ chủ động hơn, nhưng chưa chắc tôi đã lại có hứng thú để viết.
Vậy nên vẫn thích đi làm là vì vậy.

Hôm qua nói chuyện với cô bạn, cô ấy bảo chị đi làm vậy đừng mơ mình trông trẻ.
Heheh, tôi có mơ đâu. Tôi biết cuộc sống của mình chứ, với những minus và plus của nó.
Chỉ là muốn cập nhận hình ảnh để bạn bè đỡ ngã ngửa ra khi nhìn thấy mình mà thôi.

Khi đi làm người ta dùng phần lớn thời gian để hoàn thiện một aspect khác trong con người họ.
Cho dù nó không dính đến hình thức bên ngoài, cho dù không ai nhìn thấy, thì nó vẫn xảy ra hàng ngày.
Và những biến đổi nho nhỏ hàng ngày đó không mất đi đâu cả, nó tồn tại đâu đó trong con người mình.

Hôm trước buổi trưa đang đi ăn về, có cậu đi xe đạp ngang qua, gọi tên tôi ra chào.
Tôi không ngạc nhiên lắm, vì đây là lần thứ 2 cậu ấy gọi tên tôi ra chào, nhưng vẫn thấy là lạ.
Lần thứ nhất tôi ngạc nhiên lắm.
Cậu ấy làm ở lĩnh vực customer support, không phải bên development như bọn tôi.
Không hiểu do một hành động lời nói bất cẩn nào đó của tôi, mà cậu ấy ghét tôi ra mặt.
Từ lúc tôi mới bước chân vào công ty.
Cậu ấy ghét và không hề giấu giếm sự ghét của mình, bằng cách quay đi coi như không nhìn thấy, chứ không chào như những người khác.
Vì không gặp nhau mấy, ít khi có việc liên quan đến nhau, nên tôi chấp nhận nó như một sự thật trần trụi “cậu ấy ghét tôi”.
Ghét thì luôn có đủ nguyên nhân để ghét.
Mà lạ là tôi không sợ người ta ghét, tôi sợ bị yêu hơn.
Dù không thấy dễ chịu lắm, nhưng tôi không chủ động làm gì để thay đổi cái sự ghét đấy.
Mỗi lúc gặp nhau tôi để khuôn mặt mình ở thế “trung dung”, tức không hồ hởi, cũng không khó chịu.
Mỗi khi có câu hỏi của cậu ấy viết cho cả team, mà tôi biết câu trả lời, tôi vẫn trả lời, không hy vọng nhận được câu cám ơn.
Mà đúng là chưa bao giờ có một câu cám ơn.

Thế rồi đùng một cái, một hôm đẹp trời gần đây, cậu ấy giữ cửa cho tôi bước ra, còn gọi hẳn tên tôi rất rõ ràng mạch lạc “Hallo Minh-Ha”.
Và lần thứ 2 cũng thế, “hallo Minh-Ha”.
Cái gì xảy ra nhỉ ?
Vì cậu ấy với tuổi tác cũng đã nhận ra, sự khó chịu chỉ đem lại phiền phức cho chính cậu ấy.
Hay tuổi tác đã dạy cậu ấy một bài học về tình yêu, sự chấp nhận, sự bao dung.
Hay vì cái nghiệp của tôi đã hết. Biết đâu kiếp trước tôi đã từng trù úm cậu ấy.

Chịu, trời đẹp nên nghĩ lan man, viết lung tung vậy.
Có một cậu nữa cũng tương tự, nhưng cậu này làm cùng tầng (khác team), lúc khác tôi kể.
Họ là hai trong 3 người ghét tôi ra mặt khi tôi bước vào làm tại đây.
Đôi lúc nghĩ, cái gì tôi trải nghiệm, cũng có biết bao người trải nghiệm, trong những tình huống khác.
Những cô dâu về nhà chồng chẳng hạn, họ đôi khi mất cả đời để làm hòa với các mối quan hệ yêu ghét.

 

Sydney – Hyde Park

Điều làm tôi ngỡ ngàng, mồm lúc nào cũng oh ah không đóng lại được ở Sydney là hệ thống cây cối của nó. Cây rất to, cao và có vẻ lâu đời. Những đám cây cối được tôn vinh đình đám ở châu Âu, đến đây chắc chỉ được xếp vào dạng con cháu.

Ở Hyde Park và các công viên lân cận cũng vậy, rất nhiều cây. Để cho bớt lơ mơ về vị trí địa lý, tôi cứ lấy Opernhaus của Sydney phía bắc làm chuẩn, thì Hyde Park nằm ở phía nam, cạnh điểm đỏ – Saint Mary’s Cathedral.

Opernhaus hay có mặt trong các chương trình thời sự hay thời tiết, khu nhà như mấy con ốc úp thìa lên nhau đại diện cho nước Úc, rất quen thuộc với tất cả mọi người

Con đường đi dọc Hyde Park rộng rãi, quá rộng với những hội đã quen với đường xá chật hẹp tiết kiệm ở châu Âu. Để đến được chỗ này, trước đó chúng tôi phải đi bộ dọc theo những con đường chật chội, hít toàn khói ô tô trong cái nóng hơi ngột ngạt. Đến được đến đây thì mới bắt đầu có cảm giác đúng là đi du lịch, heheh. Đường mát rợp bóng cây, không khí thoáng đãng, rộng rãi vắng vẻ, tiếng xe cộ đã lùi lại sau, khiến người ta thấy người chùng lại, mở lòng nhìn Sydney với con mắt khác. 

Cây cối ở đây đa dạng. Nhiều cây trông lạ mắt, gợi nhớ đến những khu rừng của thổ dân trong mấy phim Hollywood.

Hoa đại nở rộ. Ở đây có lẽ lúc nào cũng có hoa.

Chị hý hoáy chụp ảnh. Mấy cây này không phải là hoa, mà là rau – rau bắp cải. Màu trắng và màu tím kết hợp hài hòa, trông rất đẹp mắt.

St. Mary’s Cathedral dưới nắng chiều.

Archibald Fountain. Có vài người vô gia cư nằm ngủ trên mấy cái ghế đặt xung quanh. 

Bức tượng này lấy motive trong một thần thoại, có viết nhiều trên mạng.

Những bức tượng kiểu này nhìn kỹ mới thấy đẹp. Từng đường gân thớ thịt được khắc tạc rất tỉ mỷ sống động. Riêng về xem tượng hay xem tranh, mình nhận thấy có một sự khác biệt lớn giữa nhìn kỹ và nhìn qua. Nếu nhìn qua, gợi nhiều cảm xúc hơn.

Phía trong St. Mary’s Cathedral. Phía ngoài gây ấn tượng đặc biệt hơn. Vả lại, mình cảm thấy mình hơi bất kính khi vào nhà thờ chỉ để xem, nên không dám lưu lại lâu xem kỹ, chỉ xem qua rồi ra.

Cây phượng vĩ phía sau nhà thờ. Phượng vĩ tỏa nhiều cành ngang tạo vòm rất rộng, nên gây một cảm giác che chở. Hay vì con đường đi học hồi xưa của tôi có rất nhiều phượng vĩ, che rợp đường những trưa hè nóng bức, nên tôi dành cho loài cây này một tình cảm đặc biệt.

Những cây khổng lồ kiểu này, cứ đi một lúc lại gặp. Có một cô gái trẻ đã ngồi trên nhánh cây to. Tôi cứ tự hỏi chắc cô ấy xa nhà nên ngồi đó một mình. Không biết cô ấy có nhớ nhà không? Tôi tin là cây cối, nhất là những cây to như thế này, có trường năng lượng lớn, rất an lành, có thể an ủi những tâm hồn đang thổn thức.

Trèo leo đu đưa là sở trường.

Thằng em luôn thích trèo chen chúc vào chỗ chị nó.

Mỗi khi được ngồi cạnh chị, anh cu thích lắm. Chị nó có thích hay không lại là chuyện khác. Có lúc thích, có lúc không. Thường khi không có bố mẹ, chúng thân thiện hòa bình với nhau hơn.

Chị hồi đấy chưa được nhanh nhẹn như bây giờ. Giờ mà bảo chị nhảy, chắc chị nhảy cao hơn hồi đó được 2,3 phân.

Lại ồ à sờ mó một cây khác.

Nghe chừng 5, 6 người ôm mới xuể. Cái đám dang tay ôm cây này, đích thị đi từ cái xứ châu Âu chật chội sang.

Ôm cây chán quay ra ôm nhau. Chắc lại chị Tủm ôm bố trước, rồi thằng em nhân đà ôm lấy cả 2. Nhờ có bố mà thằng em được ôm hôi chị.

Hai chị em chơi trò lộn nhào. Tí làm được tương đối, chị Tủm không khá lắm, vì chị hay hoảng sợ khi chúc đầu xuống dưới.

Rộng rãi, thoáng và thanh bình. Tôi không ngạc nhiên khi người ta thích sống ở thành phố này, cho dù một vài góc nào đó có nhộn nhạo tất bật, thì vẫn có những góc đem lại cho người ta cảm giác an lành êm đềm.

Sydney – Chinese Garden

Hè 2017 cả nhà đi thăm Sydney 5 ngày. Đó là một thành phố đồ sộ và có quá nhiều thứ để xem trong 5 ngày.

Với những nơi đồ sộ như vậy bao giờ tôi cũng cần một khoảng thời gian nào đó để mọi thứ lắng xuống trước khi có thể cảm nhận cái gì. Có lẽ là khoảng thời gian để bộ não tự chắt lọc đi những gì xô bồ, chỉ để lại những gì đẹp đẽ khiến người ta muốn nhớ, muốn kể.

Tôi viết những dòng này vào mùa đông. Châu Âu thời gian này ít nắng, lạnh, mấy hôm trước có nắng, hôm nay trời hơi u ám. Vậy nên quyết định viết về khu vườn Trung Quốc – Chinese Garden – một khu vườn đậm chất Á đông nằm giữa lòng thành phố.

Tên đầy đủ của vườn là “Chinese Garden of Friendship”. Khu vườn nho nhỏ nằm lọt thỏm giữa những dãy nhà cao tầng bao tứ phía. Với đầy đủ hồ, cây, núi, thác nước, cá, chim muông, … khu vườn là một bức tranh thu nhỏ của những cung điện rộng lớn tráng lệ bên Trung Quốc.

Không biết người châu Âu vào đây có cảm giác gì, còn người châu Á, có lẽ ai cũng sẽ có một cảm xúc rất đặc biệt, như có một sợi dây đàn bật lên rung nhẹ bên trong. Cảnh vật có gì đó thân thuộc. Mái nhà cong, cành liễu rủ, cột nhà tròn,… mọi thứ mềm mại nhỏ nhắn, khác hẳn lối kiến trúc góc cạnh của châu Âu.

Liễu trồng quanh hồ, lá rủ đung đưa theo gió. Hình ảnh mềm mại đối lập với cái thô cứng của những ngôi nhà cao tầng xung quanh.

Con đường xây bằng bê tông hình chữ chi đi ngang qua hồ, có bệ để du khách nghỉ chân. Hôm đó là ngày thường, nên khá vắng vẻ. Nếu nơi này đông người, cảm giác thanh thoát nó đem lại sẽ giảm xuống thành số âm. Nếu con đường đó được xây bằng gỗ với những nét uốn lượn mềm mại tự nhiên, sẽ còn tuyệt nữa. Hồ có rất nhiều cá vàng, chỉ cần thảy một vật gì đó xuống là cá chen chúc nhoi lên đớp. Cái chen chúc của đám cá vàng mà người ta cho là phong thủy tốt đem lại sự phồn thực đó, cứ tạo cho tôi một cảm giác xô bồ.

Chị ngồi check email. Đây cũng là một góc nhỏ với kiến trúc đậm chất á đông, một góc ngồi có mái nhô hẳn ra hồ nước, trước mặt là núi, cây liễu rủ xung quanh. Cái tính đi đâu cứ giơ máy ảnh chụp đại, đem lại cho tôi khá nhiều niềm vui khi vớ được một tấm ảnh đẹp. Đây là một trong những tấm đó, chưa chắc có nhiều giá trị nghệ thuật, nhưng mình nhìn vào nó thấy ưng ý thế, heheh.

Khu vườn nuôi rất nhiều cò, đâu đâu cũng có.

Bản hòa tấu của nước, nắng, cây và gió. Ngoài đời còn có thêm tiếng động – tiếng nước chảy và tiếng cá đớp.

Hôm trước chị Tủm hỏi khi mẹ về già có thời gian, mẹ có thích làm gì không? Mẹ bảo có thể mẹ sẽ học vẽ tranh thủy mặc. Thứ tranh trông thì đơn sơ, nhưng gợi nhớ rất nhiều. Vài nét bút chấm phá lên xuống, đã có thể phác họa đủ mọi thứ, có núi có sông, có cây có cỏ, có chim có mây, tha hồ cho sức tưởng tượng bay bổng.